BẮT MA
- thầy cũng tin có ma quỷ? - c Bảy hỏi giọng chắc nịch.
- Có chứ, hngười đều có phn hồn phn xác, khi chết đi ch còn phần hồn.
Thường thì hồn s sang đầu thai làm kiếp khác, nếu không thì có chuyện
khúc mắc phần hồn mới luẩn quẩn n vậy.
***
1. Cuc gặp sáng đầu năm
Sáng mồng một Tết, vạn vật vẫn còn chìm đắm trong sương đêm. Giưã khonh
khắc tinh khôi của ngày đầu năm mới, sư Thiện Pháp muốn đứng một mình, nhắm
mắt hít lấy cái mật ngot của cuộc sống, uống lấy cái tinh túy của sương đêm. Sư
như nghe được tiếng trở mình ca gió qua lá cây, tiếng nỉ non của c già hát xm
ln khuất ở ngoài gốc cây Gạo vọng li c xa c gần.
Ngày đầu năm, ai cũng mong khởi sự thật an lành, mọi việc đều hanh thông thuận
li, chng ai muốn rước đim xui, điềm rủi vào mình. Nhưng phàm là con người
đời, có gặp họa mới thyi may mắn ngắn chẳng tày gang, có đạt được nim vui
sau họa mi biết quý, biết giữ gìn. Nhưng mà ít ai nhận ra được điều đó, ai cũng
dùng mọi cách để đạt được niềm vui, để thỏa mãn cái nhu cu của bản thân. Đó là
điều mà Pht đã răn dạy từ lâu, trăn trở từ lâu.
Nén tiếng thở dài, không muốn phá vỡ cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái của ngày
đầu năm, sư Thiện Pháp khua từng tiếng chổi thật nhẹ, gom từng chiếc lá về góc
sân, châm một mồi la. Bập bùng cháy một hồi, đám lá chỉ còn li dúm tro trên
nền đất xám xịt, mọi thứ rốt cuộc cũng quay về cát bụi mà thôi.
Nhm ngụm nước chè ngọt chát, sư gióng ba hồi chuông rồi tiến ra đại đin vãn
cảnh ca. Người đi chùa lễ Phật cũng chỉ lác đác, ai cũng rầm rì khấn vái, xì xụp
cúi lạy, chắc chẳnggì hơn ngoài việc cầu cho một năm mi thun li, vạn sự
như ý, gia cảnh toàn tài, sức khỏe đến nhanh. Trên đại đin ánh hào quang của Bổn
sư thích ca sáng cả một vùng, một nụ cười nhnhàng trên khuôn mặt người, thấy
thật ấm, thật an nhiên.
Sư Thiện Pháp trông thy một cô gái mặc bộ bà ba, cổ đeo chiếc dây chuyền có
hình Quan Âm lấp lánh, nãy giờ đứng trước tượng Thích ca rất lâu, mắt không h
chớp, cũng chẳng quỳ ly khấn vái như những Pht tử ở kia. Sư thấy lạ, giữa người
thiếu nữ và Đức Phật có cuộc trò chuyn không lời nào chăng?
Bất chợt, cô gái chắp tay vái một ly rồi tách khỏi đoàn người, tiến thẳng vào khu
nhà vườn sau đại điện. Dặn dò các đệ tử vài điu, sư Thiện Pháp lui ra sau phía
sau, kiếm tìm cô gái. Sư lắng tai nghe một hồi, nhận thấy có tiếng khóc ở phía gốc
Si đằng tớc, giữa khung cảnh thanh vắng, tiếng khóc nổi lên nghe ai oán não
nùng, sư Thiện Pháp chong đèn tiến về phía trước.
- Người ta nói có chuyn buồn đến mấy thì ngày đầu năm cũng nên nén những giọt
nước mắt. Ắt hẳn t chủ phải có chuyện gì rất buồn? - sư Thin Pháp cất tiếng hi
khiến cô gái giật mình quay li.
- Mô phật, thưa bạch thầy, congì mạo phạm đến nhà chùa mong bạch thầy rộng
lượng xá cho! - gái nói đứt quãng, vn còn vẻ sợ sệt như thường.
Sư Thiện Pháp cười lớn, có cảm nhận như mái ngói rêu mốc trên chái bếp cũng
rung theo tiếng cười của sư:
- Nhà Chùa luôn m cửa từ bi với mọi chúng sanh, nếu thí chủ thấy khóc mà nh
lòng hơn, tĩnh tâm hơn thì không có lỗi gì.
- Bạch thy không hỏi con tại sao li ngồi khóc ở nơi này sao?
- Vạn vật đều có căn nguyên, nếu t chủ muốn giãiy, ắt hẳn t chủ sẽ lên tiếng.
Đâu cn bổn tọa m li!
Tiếng sư Thiện Pháp nhẹ nhàng, lúc trm c bổng khiến cô i vn còn chút e sợ.
Lau vi giọt nước mắt, cô cúi chào sư rồi quay lưng ra cổng, mi thoáng đó đã
không thấy nữa.
Sư Thiện Pháp tắt đèn, ngng người nhìn theo rồi lắc đầu, dường như nữ thí chủ
này có điều gì u uất đến cực đỉnh thì khóe mắt mới ánh lên cách nhìn như vy.
Phàm cớ gì thì mang một nỗi tâm sự như vy trong lòng cũng không hay.
Bát giác sư thấy lạnh run người, ngày đầu m đâunhững đợt gió chướng như
vậy. Một cm giác lạ lùng xâm chiếm tâm trí của sư, sư Thiện Pháp mơ hồ lúc ở
gần cô gái cũng cảm nhận được cái lnh đến u uất này.
...
2. Khúc sông làng Bích
Buổi chiu nghỉ chân ở quán nước dưới gốc cây gạo, sư Thiện Pháp uống vội
ngm nước chè ri trầm ngâm nghe tiếng xẩm của cụ Bảy. Những người lang
thang, dáng dấp lữ khách thường giỏi một ngón nghề gì đấy. Cụ By cũng thế,
không ai biết cụ đến làng này từ bao giờ, chỉ biết c đã ngồi hát xẩm và gắng với
con đò của mình lâu lm rồi, đặc biệt ngón đàn và cái giọng trm đc nỉ non của cụ
thì ai nghe cũng chn. Tiếng hát xẩm của c Bảy khiến sư Thiện Pháp bất động hồi
lâu, cm giác những dây thần kinh như thắt lại, từng lông tơ dựng đứng cả lên.
Cụ Bảy ngừng li ngước đôi mắt về pa sư bật cười:
- Sư thy đi hóa duyên về đó hử?
- Bẩm cụ thưa vâng, tiếng đàn chay quá!
- Sư thy không biết, trong đàn cũng có hồn phách, mình vuốt ve cưng nựng nó thì
nó mới chịu cho mình cái tiếng nó trong thế. Cây đàn này gắng với tôi lâu lm rồi,
nhiều khi nó là con, là bn, là tri k từ hồi nào tôi chẳng biết nữa.
Sư Thiện Pháp gật gù, mi cụ chén nước chè rồi cả hai ngồi đàm đạo.
Bà Bổi ve vẩy cái quạt phá tan cuộc trò chuyện ca hai người:
- Độ ràyai mi sư thầy đi tụng kinh, cúng quẩy gì không?
Sư Thiện Pháp đang dở chuyện, ngn ngưi đáp lại:
- Không ạ, trong chùa nhà ai có đám hiếu hay có lễ lược gì đấy thì mời nhà ca
đi thôi. Những việc cúng quẩy, cúng tế chúng tôi kng nhn.
Nhổ phịt ngụm trầu đỏ tươi như máu, bà Bổi đon đả: