MA LON
Đêm đông, đêm đen kịt vi những trn gió rít lên từng hồi. Gió rít, cây rung,
nghĩa địa vốn âm u lạnh lo nay khoác lên mình b áo hoang tàn cô độc. Tng
ngôi m nhấp nhô tựa như nhng bóng người tr v t cõi chết.
***
Trong góc tối âm u nhất của nghĩa địa, ánh sáng bật lửa nháy rồi tắt, cuối cùng ch
còn li một đốmng duy nhất.
"Mau khn đi." Huy thúc vào tay Đạt.
B thúc một cái, Đạt giật thót mình, đôi mắt đang dòm ngó xung quanh của nó tràn
đầy nỗi sợ sệt.
"Cái thằng nhát gan. Còn mỗi mày thôi đấy, tập trung vào."
4 thằng xếp thành một vòng quay quanh cái lon trn đều giữa gạo và muối được
cm một nén hương phía trên. Huy là thằng mở đầu, nó văng ra câu tục nhất t
trước đến giờ. Tiếp theo đấy là Hùng, Bảo, cuối cùng là Đạt, môi nó mấp máy một
lúc vn không thể cất thành li, cổ họng run run tựa như chó mắc xương.
"DKM" – Huy lại chửi câu chửi quen thuộc, kèm theo đó là một cú đòn giáng
mạnh vào đầu Đạt.
Đạt không phản ứng lại, nhưng theo bn năng, nó phát ngôn ra câu chửi thề mà bản
thân chưa bao giờ phát ngôn.
"Mày nói smphải không bị ăn đánh rồi không."
Huy cười khà khà, giơ tay toan vỗ mạnh vào lưng Đạt nhưng bàn tay đang giơ cao
li chậm rãi buông xung, nhẹ nhàng vuốt lưng Đạt hài ng.
Hai thng ngồi bên cnh nhìn vy cũng chỉ nối tiếp Hùng khà khà cười nhạo Đạt.
Phi rồi, ai bảo Đạt nhát quá làm chi, để suốt ngày bị bọn chúng nó bắt nạt, nửa
đêm rồi còn bị chúng nó kéo đến đây chơi trò ma lon rùng rợn kia.
Hùng quay người ra, nghiêng đầu nhìn chiếc lon nằm im trên mặt đất, n hương
cm phía trên bị gió thổi nên đã cháy được một nửa.
Cũng nhìn vào chiếc lon, thằng Bảo gầm lên.
"Mẹ nó, bao giờ nó mi lên, ngồi đây lạnh sắp chết rồi."
Thấy vậy Hùng cũng chen vào.
"Mày tưởng mỗi mày lạnh đấy, bố mày cũng lạnh chứ."
"Chúng mày không chửi con ma lon, ngồi đấy mà chửi nhau à." – Huy gầm lên.
Bỗng, gió gầm lên một tiếng. Nghĩa địa ngoài tiếng nói to nhỏ của 4 thằng đột
nhiên chen thêm tiếng mèo kêu. Tiếng mèo kêu kéo dài trong màn đêm như tiếng
trẻ con khóc thét ain. Từ phía xa, hai tròng mắt sáng rực nổi bật giữa bóng đen.
Nhìn con mèo đen từ phía xa đi tới, 4 thằng im bặt, ngay cả thằng bạo gan, to mm
nhất là Hùng lúc này cũng run ry.
Một thứ gì đó bắn vào tay, Bảo vội rụt tay lại, quay đầu ra nhìn. Chiếc lon rung lên
dữ dội, gạo rồi muối bắn hết ra nền đất. Nó chỉ kịp hét lên t"chạy" rồi chạy mất
dạng.
Mấy thằng quay lại nhìn cnh tượng này, cũng chạy không thấy tămi.
Thoáng chốc, đối diện với nghĩa đa âm u chỉ còn li Đạt, chân nó run rẩy đng
không vng, nói là chy nhưng lại gần như là đang bò trên mặt đất. Đôi chân lê lết
trên mặt đất bỗng bị một bàn tay lnh toát m lấy. Đạt trợn tròn mt nhìn bóng
trắng mặt mày be t máu đang nghiêng đầu nhìn mình. Chợt... ả cười như điên
như dại.
***
Huy chạy được một đoạn khá dài, cm thấy bản thân đã bình an vô sự, mi thở
phào nhnhõm. Thò đầu ra ngoài, nhìn lại đoạn đường vừa chạy qua, lại nhìn thấy
một bóng người đang đi về mình, nó toan bỏ chạy, nhưng nghĩ lại, bóng người ấy
quả thật rất quen thuộc.
Huy quay người lại, tiến về phía bóng người trước mặt.
"Cái thằng này, mày định dọa tao à."
Vừa nói, nó vừa vỗ vào đu Đạt, lại chợt nhận ra, Đạt rất lạ. Gáy Huy lạnh toát,
linh cm điều bất thường, miệng nó lẩy bẩy.
"Mày... mày..."
Mắt Đạt trong nháy mắt đỏ ngầu đáng sợ, không kịp để Hùng chy, nó túm cổ
Hùng, miệng nhếch lên, nụ cười thỏa mãn man rợ.
***
"Mày nghĩ có khi nào hai đứa chúng nó... bị làm sao rồi không?"
Hùng nói, mắt hướng về phía nghĩa địa âm u.
"Có khi nào thế không?"
Bảo hỏi lại, ánh mắt hoảng loạn.
"Có nên quay lại..."
Bảo chưa nói hết câu đã bị Hùng vỗ một phát vào sau gáy.
"Mày điên à, quay lại khác nào tìm chỗ chết."
Đúng lúc bọn nó đang nói chuyên, một bóng đen đang từ từ tiến tới, chậm chạp,
bình tĩnh.
"Chy" – Bảo hét lên.
Kết quả lại ăn một cú đánh nữa vào gáy.
"Là thng Đạt, chạy gì mà chạy."
"Mày có thấy Huy đâu không."