
Ma Nhập
Jessica Tâm Giao đang cùng gia đình ăn sáng, bỗng chuông điện thoại
trong nhà nàng reo vang. Cuộc điện đàm ngắn ngủi chưa đầy một phút,
nàng đã hoảng hốt buông máy xuống bằng một dáng điệu thẫn thờ lẫn
kinh ngạc tột độ.
Bỏ ngang bữa ăn sáng, Jessica Tâm Giao hối hả đi vào trong phòng
riêng. Chưa đầy ba phút sau, Tâm Giao trở ra với xâu chìa khóa xe trên
tay như sắp sửa phải đi đến nơi nào một cách vội vã khiến cho thân mẫu
của nàng phải lên tiếng:
- Chuyện gì vậy con?
Vừa bước tới thềm cửa, nàng trả lời mẹ bằng một giọng nói đứt quãng
trong khi bàn tay run run đặt lên cái nắm cửa:
- Nhỏ Julianne Tuyết Phương đã chết! Xác của nó đã đưa về nhà quàn
hồi sáng sớm nay. Con phải đến đó ngay lập tức! Tội nghiệp quá mẹ ơi!
Nghe tin chẳng lành, mẹ nàng sửng sốt đến muốn sụm cả đôi chân,
không kịp hỏi thêm con điều gì, đưa nhanh tay vịn lấy cái tựa ghế gần đó

cho khỏi ngã, trong khi Tâm Giao đi như bay như biến ra chiếc xe của
nàng đậu trên driveway ở sân nhà. Những người còn lại, không ai giữ
được bình tĩnh để tiếp tục bữa ăn sáng thường lệ cuối tuần.
Nắng đã lên cao, bầu trời xanh trong vắt, đó đây điểm lưa thưa dăm ba
cụm mây trắng xóa của những ngày bắt đầu một mùa hè hứa hẹn nhiều
oi ức.
Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ sau, Tâm Giao đã có mặt tại nhà quàn
giữa bầu không khí tĩnh lặng u buồn, đèn nến khói nhang nghi ngút
trước một cỗ quan tài nằm lặng lẽ chơ vơ dọc theo sát vách tường với
những tràng hoa phúng điếu đầy màu sắc, trong khi hầu hết mọi người
thuộc gia đình thân tộc của Julianne Tuyết Phương đã có mặt đầy đủ.
Ðôi mắt mọi người đỏ hoe còn đọng đầy ngấn lệ. Kể cả Ðoàn Hùng, vị
hôn phu của Tuyết Phương cũng đã được cấp báo, phải bỏ ngang việc
trong sở làm. Nhìn dáng điệu thiểu não khổ sở, quần áo xốc xếch với cái
nút thắt cà vạt trên cổ áo sơ mi có những lằn sọc đen thưa của Ðoàn
Hùng trễ xuống, Tâm Giao cũng đoán biết được nội tâm của người thanh
niên đang ấp yêu nhiều mộng đẹp tương lai này sầu khổ đến độ nào
trước di ảnh của người tình vừa quá cố.

Tâm Giao nhẹ gật đầu đáp lại từng đôi mắt hoen lệ chào hỏi của
những người trong gia đình Tuyết Phương. Nàng bước lại bàn thờ, nơi
đang đặt di ảnh của người bạn gái chí cốt đột nhiên hóa ra người thiên
cổ, đốt nhanh cho nàng một nén hương rồi lâm râm cầu nguyện và thì
thầm với người đang yên nghỉ trong cỗ quan tài trùm phủ màu lụa trắng
như nàng đang tâm sự với chính mình:
Hãy yên nghỉ nhé, Tuyết Phương! Dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi.
Kể từ nay, tao với mày là hai miền âm dương cách biệt, còn đâu tìm lại
được những năm tháng tụi mình vui sống chơi đùa học hành thi cử, dệt
mộng đời bên nhau với biết bao kỷ niệm đẹp đẽ trong đời. Ðâu nào ngờ,
chỉ còn hơn một năm ngắn ngủi nữa, chúng mình sẽ thi ra trường. Chừng
đó, mày với anh Ðoàn Hùng sẽ trở thành đôi vợ chồng đẹp duyên nhất.
Còn tao sẽ thực hiện được giấc mộng đã ôm ấp và tâm sự cùng mày suốt
mấy năm qua. Giờ đây, mày sống khôn chết thiêng, hãy yên tâm an nghỉ.
Chuyện thế gian tục lụy đầy khổ lụy, chúng tao sẽ gánh hết cho mày.
Chỉ có những người còn sống như tao, như anh Ðoàn Hùng của mày và
những người thân yêu là vẫn còn phải cưu mang gánh vác mọi chuyện
trên đời chẳng biết đến bao giờ...

Nói với người bạn gái quá cố đến đây, như không thể cầm giữ được
tấm lòng xót thương nhớ bạn, Tâm Giao òa lên khóc một cách tức tưởi
nghẹn ngào. Khóc như chưa bao giờ Tâm Giao có cơ hội được khóc,
nàng để tự nhiên cho những giọt nước mắt dàn dụa tràn ra trên khuôn
mặt sầu héo tả tơi tiếc thương cho người bạn gái vắn số, bất hạnh của
mình cho đến khi Tâm Giao không còn tự chủ thêm được, nàng rũ xuống
đúng vào lúc Ðoàn Hùng liếc sang, nhác thấy, vội đưa hai tay đỡ lấy tấm
thân mềm nhũn của Tâm Giao. Hai người em trong gia đình của Julianne
Tuyết Phương cũng vội chạy đến phụ với Ðoàn Hùng, dìu Tâm Giao ra
dãy ghế ngoài hành lang để cho nàng ngồi xuống hồi tỉnh.
Cuối ngày, Tâm Giao cùng với Ðoàn Hùng và một người em trai của
người quá vãng tự ý nán lại nhà quàn để canh xác và thay phiên nhau
thắp nhang nến cho Tuyết Phương cho đến giờ gần khuya nhà quàn đóng
cửa, họ mới lầm lũi rủ nhau ra về, trong lòng người nào cũng đầy phiền
muộn và lưu luyến thương xót cho một người rất thương yêu đang giữa
tuổi xuân thì đầy hoa mộng, mà giờ đây, phải một mình ở lại trong căn
phòng nhà quàn lạnh lẽo hoang vắng. Họ nhìn lại di ảnh của Tuyết
Phương với khuôn mặt tròn đầy, nụ cười nhẹ nở trên môi và đôi mắt tinh

anh nghịch ngợm giữa bờ tóc đen huyền phủ trên đôi vai tròn lẳn, như
nàng muốn nhắn gởi đến họ một điều gì mà lúc sinh thời trong cuộc đời
đầy hối hả, Tuyết Phương chưa một lần kịp ngỏ.
Ngày kế tiếp sang đến ngày thứ ba thì Tâm Giao, sau khi liên tiếp
dành hết thời giờ đến chăm lo quanh quẩn bên quan tài của bạn, lại thêm
tâm tư buồn phiền đến biếng ăn mất ngủ, sức khỏe và tinh thần đã có vẻ
sa sút.
Thân mẫu của Tâm Giao vốn là người tu tịnh lâu năm, bản chất bà
phúc hậu hiền hòa, giữ giới chay trường từ sau khi cha của nàng tạ thế
đã nhiều năm. Bà ở vậy sống bên cạnh bốn người con đã đến thời khôn
lớn và thành đạt ở xứ người, trong đó có Tâm Giao, là con gái út trong
nhà. Không có ai hơn bà, hiểu rõ quan hệ bạn hữu đằm thắm giữa Jessica
Tâm Giao và Julianne Tuyết Phương, nay đột nhiên cô hóa ra người
thiên cổ sau cái chết thê thảm nhất của một đời người con gái đầy hứa
hẹn ở tương lai theo lời thuật lại của gia đình Tuyết Phương đã kể cho bà
nghe về cái chết đau thương của nàng. Trong tâm tư của người mẹ dày
công tu tịnh, thân tâm trong sáng như bà bắt đầu dấy lên niềm lo âu khi
bà cảm nghiệm được đôi điều khác lạ sau ngày thứ ba, khi Tâm Giao

