XEM TRANH LÊ QUẢNG HÀ
(*)
Nguyên Hưng
Lê Quảng Hà nổi lên trong làng m thuật Việt Nam từ đầu những năm
1990. Xuyên suốt, anh sáng tác với các cảm xúc tr tình thế s-luôn đối
diện với thực tại với tất cả những vấn đề gai góc của nó. Nhưng sự
đánh giá thẩm mỹ nơi anh, lại bằng tâm thái gần như của con người
“nguyên thu”. Con người sống bằng bản năng cường tráng, cuồng
nhiệt, khao khát tự do, sự hoà hp, nhưng luôn cảm thấy lạc loài và hớt
hải, thậm chí sợ hãi đến hoảng loạn, trước một thế giới ngày càng ngột
ngạt với những con người ngày càng trở nên “xa lạ” và “nguy hiểm”.
“Người khác”, và cả “chính mình” trong tranh anh, đều trở thành những
hình nhân d dạng, ma quá, nhiều khi mang dáng dấp dã thú, vi những
cái nhìn đau đáu, xỉa xói hay đanh lạnh, tồn tại bên nhau, nhiều khi kết
dính vào nhau nhưng mỗi người vẫn là một cõi tách biệt, nặng trịch.
Không gian trong tranh anh, tm nhìn rộng cũng rậm rịt, nặng nề,
và, cả thảy, đều dường như bị choàng phủ bởi bóng đêm với sắc màu
huyền hoặc-vừa tù túng, vừa u uất, vừa bí hiểm…Người xem rất dễ giật
mình lùi li trước những đôi mắt, hàm răng trắng dã như chợt loé trước
những không gian đó…
Hội hoạ Lê Qung Hà không mi ở cách nhìn, nhưng độc đáo ở cá tính
mạnh mẽ. Anh chịu nhiều ảnh hưởng từ nhiều hoạ sĩ Biểu hiện
(Phương Tây)-từ cơ sở mỹ học đến kỹ thuật-nhưng, điu này có th
xem như một sự trùng lặp về bối cảnh và tâm tính. Nó có nguyên do
nội tại-tín hiu cảm xúc trong tranh anh bùng phát tự nhiên trong s
thng nhất của ngôn ngữ tạo hình. Và, do đó, anh trở thành mt trong
những hoạ sĩ tiêu biểu của mỹ thuật Việt Nam thời “đổi mới”-thời của
những “cái tôi” có thể phanh trần…!
(*) Bài viết theo yêu cầu của Trần Hậu Tuấn