
Ban mai dịu dàng
TRUYỆN NGẮN CỦA BÍCH NGÂN
1.
Mở mắt, My thấy chồng nhìn mình. Cái nhìn âu yếm của Tứ gây cảm giác nhồn nhột. Cô
chun mũi, dụi dụi gương mặt còn lừ nhừ vào ngực chồng. Tứ xoay người, đặt đầu vợ lên
cánh tay, còn tay kia xoa xoa sống lưng vợ.
Nắng sớm đổ tràn xuống lối đi và khoảng sân mướt xanh cỏ cây của ngôi biệt thự mini
mà vợ chồng My đang ở. Cô nheo mắt, dịch người ra khỏi chồng. Như phản xạ, My kéo
tấm đắp che khoảng ngực trần, hỏi chồng:
- Bộ đêm qua mình quên kéo rèm lại hả anh?
Tứ tung tấm đắp ra khỏi người:
- Ở đây có ai đâu mà em lo.
My kéo giữ tấm đắp:
- Biết đâu phòng bên có người đến ở?
Hình như có tiếng dương cầm. Âm thanh lướt nhẹ như tiếng gió.
Tứ ngồi dậy, lắng tai nghe. Những âm thanh quen thuộc từ một đĩa nhạc cổ điển quen
thuộc. Âm thanh nghe thật gần.Tứ đoán nó được phát ra từ căn phòng bên cạnh, nơi ba
ngày qua vẫn còn bỏ trống. Tứ nháy mắt với vợ:
- Hình như có người.
My ngồi bật dậy:
- Có người mà mình hớ hênh như vầy…

My bỏ lửng câu nói, kéo tấm đắp quấn quanh người rồi bước đến bên khung cửa kính,
tìm nắm sợi dây rèm, kéo xuống. Căn phòng chợt tối.
Lọ hoa dại trên bàn, bức tranh phong cảnh treo trên tường, giá gỗ dùng bài trí những
bình, những lọ bằng gốm bằng gỗ cũng mờ mờ màu sắc. My lựng sựng trong cái khoảng
không tối sáng. Nhìn nghiêng, bộ ngực cô đã không còn căng mẩy nhưng với Tứ, vẫn là
bộ ngực thơm nõn. Bộ ngực ấy, dáng người ấy, lại càng quyến rũ trong luồng ánh sáng
đột ngột bị ngăn lại sau bức rèm. Trông thân thể vợ từa tựa một bức ảnh nuy chụp thiếu
sáng. Mờ mờ tôi tối nhưng với Tứ lại rất đường nét và không chỉ là đường nét.
Như một con hổ uể oải mở mắt sau giấc ngủ vùi, miệng đắng lưỡi nhạt, lại thấy thòm
thèm miếng ngon, Tứ bước đến, nhẹ nhàng bế thốc vợ trên đôi tay.
Tiếng nhạc từ phòng bên lại nghe rõ hơn.
My quăng tấm đắp lên người Tứ rồi ngúng nguẩy đi vào phòng tắm. Cử chỉ dằn hắt nũng
nịu rất đàn bà của vợ lại khiến Tứ khoái. Anh thích nhìn mặt nước dợn sóng hơn là nhàn
tản ngắm mặt nước phẳng lì. Khi nghe tiếng nước xả vào bồn tắm,Tứ cũng tốc mền, ngồi
dậy và rời khỏi giường. Anh đến bên khung cửa kính rủ mờ mấy lớp vải rèm rồi tìm dây
rèm, kéo mạnh.
Tứ nheo nheo mắt trước ban mai tở mở. Nắng như suối lụa vắt dài từ những tán dúi chảy
xuống thảm cỏ, đổ tràn theo lối đi.
Trên lối đi, quay lưng về phía Tứ, một đôi tình nhân, anh nghĩ vậy vì thấy họ tay trong
tay, bước đi bên nhau. Người đàn bà, trông eo lưng thật thon. Cô ta mặc chiếc váy ngắn,
khoe đôi chân thon dài, bắt nắng. Người đàn ông, dáng cân đối, chắc nịch trong chiếc
quần short thể thao màu trắng, áo thun đen. Họ leo lên chiếc xe điện màu trắng của khu
du lịch chờ sẵn ngoài đường. Chiếc xe chầm chậm trườn đi dưới tán lá xanh và bầu trời
xanh.Tứ đoán đó là khách mới của căn phòng bên cạnh.Tuy nhiên, tiếng nhạc vẫn còn.
Chắc họ quên tắt. Có lẽ họ vội đi ăn sáng. Tứ quay lại, cầm điện thoại lên, xem giờ. Tám
giờ kém hai mươi lăm. Anh bỏ điện thoại xuống bàn, đi vào phòng vệ sinh.

My đang ngâm nước ấm trong bồn, mắt lim dim. Tứ vừa bôi kem vào bàn chải đánh răng
vừa nói:
- Em không sợ hết món cháo lươn sao?
My mở mắt, ngồi dậy, kéo theo tiếng nước oằm oạp vỗ vào thành bồn:
- Trễ rồi hả anh?
Tứ ngừng đánh răng, nói:
- Chưa trễ nếu em đừng ma-ki-dê lâu quá.
2.
Sau khi sấy khô tóc, My ngồi vào bàn trang điểm. Nhìn vào gương, cô thấy chồng đã bỏ
áo vào quần, ngồi đứng lóng nhóng bên mép giường, tay cầm remote ti vi. Màn hình liên
tục đổi kênh. Thời sự, chiến sự, kinh tế, bóng đá… rồi dừng lại chương trình thiên nhiên
kỳ thú.
Tứ chỉ ngồi lâu trước màn hình khi xem phim truyện, thường là phim hành động và
những bộ phim tài liệu về thiên nhiên hoang dã. Chuyến đi và cả điểm du lịch sinh thái
mà hai người đang lưu lại, cũng do anh bị hấp lực từ slogan mời gọi của nơi này,“…ngủ
dưới tán rừng”.
Lúc đến, nhìn quanh, My than buồn, vì ngoài bồn tắm, hồ tắm, nhà ăn, bãi biển, còn lại
rải rác những mái ngói lẩn khuất dưới màu xanh cây lá phủ lên những dãy đồi lô nhô. Tứ
lại thấy như trút được cái khối nặng phải gồng gánh mỗi ngày. Mỗi ngày, cái gánh trĩu
nặng của công việc, của những mối quan hệ chồng chéo rối rắm, của những bức bối, dồn
nén trong cái không gian thiếu khí trời, thiếu cây xanh, thiếu bóng mát… cái không gian
mỗi ngày mỗi hẹp, ngột ngạt triền miên nhiều lúc khiến Tứ như nghẹt thở. Nên mấy ngày
được ở khu du lịch mênh mông xanh này, anh tranh thủ tận hưởng. Tứ kéo My đi bộ, hít
thở khí trời, bơi lội, nô đùa với mây trời, với sóng nước và cùng nhau ngụp lặn thỏa thuê
khi con sóng tình bất thần ập đến.

Biết chồng ngồi chờ, My vẫn không bỏ sót một công đoạn nào của quy trình trang điểm:
kem lót, kem nền, phấn phủ, kẻ mày, kẻ mắt, bôi mắt, kẻ môi… Cô tỉ mẩn, từng chút,
từng chút một. Tứ sốt ruột. Anh bước ra khoảng sân tràn nắng, đi tới đi lui, hút hết nửa
điếu thuốc rồi quay vào, lúc Mi vừa trang điểm xong.
Tứ không thích nhìn gương mặt My khi đã phấn son. Trông cô tươi mới nhưng anh vẫn
thấy lớp bôi dặm dù nền nã cũng đã tước đi nét hồn nhiên thơ trẻ mà chỉ có vợ anh mới
có được. Anh thích ngắm gương mặt mộc của vợ, nhất là được nhìn cô bước ra từ nhà
tắm. Tóc ướt, da ướt, mềm mại, thanh sạch, tươi mát, thơm tho. Tứ thích nhìn mấy nốt
tàn nhang mờ mờ bên má mà My thường khéo léo phủ lớp phấn mỏng trước khi ra
đường.
Trước khi ra đường, My chặn chồng lại nơi cửa, choàng hai tay lên cổ Tứ, nghiêng
nghiêng mặt, hỏi:
- Em đẹp chớ, anh?
Tứ nhếch môi, cười bụng:
- Ùm… đẹp!
My xụ mặt.
Cô te te bước đi, bỏ Tứ một đoạn.
Khi ngồi cạnh My trên băng ghế của xe điện,Tứ muốn nắm lấy bàn tay dằn dỗi của vợ
nhưng ngường ngượng, rồi thôi. Anh vẫn khư khư cái ý nghĩ rằng, những lời nói lấy lòng
trơn tru thường là lời giả dối. Dù muốn làm đẹp lòng vợ, anh cũng không cất nổi những
lời có cánh. Lúc xe chuyển bánh, trườn đi, một đàn bướm màu lá chuối non chấp chới
bay lên từ vệ cỏ dọc theo con đường uốn lượn.Tứ chỉ những cánh bướm bay rập rờn
trước mắt, quay qua hỏi:
- Đẹp không em?
- Đẹp…

Tiếng “đẹp” từ cổ họng My nghe như tiếng gầm ghè, đay nghiến.
3.
Không chỉ có My mới thích ăn cháo lươn. Có đến ba người khách nữa đang chờ đến lượt
mình múc cháo. Nồi cháo bốc khói đặt trên cái bếp điện, sôi liu riu. Dạ dày bắt đầu sôi
nên My không chờ nổi. Cô gắp mấy cuốn bánh cuốn, mấy lát bánh mì, mấy miếng chả,
một ít sa-lát, rót đầy một ly nước cà rốt ép rồi bưng ra chiếc bàn ăn đặt gần hồ sen. Trên
bàn, còn ly cà phê uống dở của Tứ. Buffet sáng không có cơm trắng, My biết thế nào
chồng cũng chọn món cơm chiên. Sáng, trưa, chiều, buổi nào Tứ cũng có thể ăn cơm.
Nhiều lần My cằn nhằn cái khẩu vị đơn điệu kinh khủng đó. Như bức tường không xuyên
thủng, Tứ chỉ cười: “Anh là người trước sau như một, không cơm phở lung tung!”.
Nhà hàng rộng, bàn ghế bày từ trong nhà ra ngoài mái hiên và giữa những chiếc bàn bài
trí giống hệt nhau với khăn trải, hoa tươi, còn ngăn cách bằng những chậu cây cảnh xùm
xòe, thực khách lác đác, họ lại tìm chỗ ngồi riêng biệt, nên chỉ có thể chạm mặt nhau lúc
lấy thức ăn.Tứ đem đĩa cơm chiên đặt cạnh ly cà phê rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện
My, nhẩn nha ăn, nhẩn nha ngắm hồ sen, ngắm màu xanh kéo dài về phía chân trời.
My không nhìn, không nói, cứ cắm cúi ăn. Biết vợ còn ức, Tứ nhìn vợ, mỉm cười:
- Em ních hết chỗ này coi chừng nồi cháo lươn bị ế.
Mặc chồng nói, My làm thinh, ăn hết mấy thứ trong đĩa, rồi đi vào, lấy chén đem đến chỗ
nồi cháo. Người khách vừa múc xong, đưa cái muỗng cho My. Khi cầm lấy cái muỗng,
mặt chợt nóng phừng, cô vội ngước nhìn. Người đàn ông quần short trắng áo thun đen
cũng không giấu được vẻ mặt bất ngờ. Anh ta kêu lên:
- Sao em cũng ở đây?
My không trả lời mà hỏi:
- Anh đi với vợ à?
- À… ừ… cũng gần gần như vậy. Còn em, đi với chồng?

