
Bao Công xử án
Hồi 13
TRA ÁN ĂN CƯỚP
Xưa, tại một làng ở cận huyện lỵ Long Dương có La Tử Thừa tánh
tình phiêu đãng, không muốn vất vả hai sương một nắng như người khác nên
mới kiếm một nghề đặc biệt mà hắn bảo rằng: “đã không tốn hao sức lực lại
có tiền tiêu xài”. Nghề của hắn: chứa cờ bạc lấy xâu mà hồi đó luật lệ chưa
có cấm hẳn.
Rủi có ai than phiền đến tai quan thì bất quá chỉ bị rầy la bắt bỏ làm
nghề khác thôi. Biết chắc như vậy, La Tử Thừa liền biến nhà y thành một
nơi gá bạc gần như công khai để rước khách có máu đỏ đen.
Người tử tế ít ai lui tới chỉ thấy toàn một hạng đầu trộm duôi cướp,
côn đồ, ác đảng ra vô tấp nập suốt ngày đêm vì tại đấy chúng vừa có dịp sát
phạt nhau lại có thể nhỏ to bàn kế hoạch đánh cướp các nhà có máu mặt
trong vùng mà không bị ai dòm ngó, nghi ngờ…
Trong đám bạn cũ của La Tử Thừa có người can rằng:
- Bác nên dẹp bỏ cái nghề thất đức ấy đi. Vả lại người tử tế như bác
nay giao du với bọn bất lương ắt có ngày bị liên luỵ. Xin bác mau mau hồi
tâm kẻo sau này ăn năn cũng muộn.

La Tử Thừa vênh mặt đáp:
- Nữa! Lại thêm một cha nội lên mặt thầy đời. Bác nói một mà chẳng
biết hai. Sách có câu “tội hữu sở qui”, ai làm nấy chịu. Như tôi đoan chính
giữ phần mình, còn bọn chúng làm điều bậy bạ ráng mà lãnh can dự gì đến
tôi? Tôi cho thuê chỗ đánh bạc chớ có dùng nhà này làm sào huyệt cho bọn
cướp đường, giựt chợ, trộm cắp đầu hôm, sớm mai đâu mà sợ cái chi?
Thấy đấu lý với La Tử Thừa không xong, người ta quay ra đánh đòn
tình cảm những là nên để phước cho con cháu, và của phi nghĩa có giàu đâu
vân vân và vân vân.
Mặc ai nói chi thì nói, Tử Thừa vẫn như nước đổ đầu vịt, ngày phất
phơ thâu tiền xâu làm phương tiện sinh nhai.
Cùng làng Tử Thừa có Vệ Điển, một tay cự phú trong vùng, bạc vàng
muôn lượng, thóc đầy mấy vựa, trâu ngựa cả đàn, gia nhân người làm đông
vô số kể. Dinh cơ, Vệ Điển chiếm một vùng rộng lớn ở giữa cách đồng. Nhà
ngói cây mít có rào tre bao bọc xung quanh cửa ngõ chắc chắn lại thêm có
đàn chó dữ hơn chục con, tưởng ruồi bay qua cũng không lọt.
Một đêm nọ, không trăng không sao, gió bấc lạnh lùng thổi từng cơn,
khi tiếng trống cầm canh trong thành buông ba tiếng rời rạc, báo hiệu đã
đúng nửa đêm, thời có nhiều bóng đen lầm lũi băng đồng tiến đến bao vây
nhà Vệ Điển…
Bố trí xong xuôi, những bóng đen mới bật đèn sáng rực và hô nhau
phá cửa rầm rầm. Có cướp, bà con cô bác ơi! Chừng đó trong nhà mới

choàng dậy kêu cứu inh ỏi nhưng vô ích, ai mà nghe thấy cũng vị tất đã dám
ra tiếp ứng.
Điếm canh lại ở xa, làm sao đi gọi được? Thế mới biết cái lối ở rải rác
nhà nọ cách nhà kia hàng cây số là hại: lỡ khi động dụng tắt lửa tối đèn, khó
mà cứu trợ nhau đặng.
Lát sau, tấm cửa gỗ lim dày và chắc đổ sập, bọn cướp mặt bôi nhọ
chảo đen thùi, ước đến hơn năm chục đứa, võ toàn bằng mã tấu, đoản đao,
giáo dài, gươm ngắn tràn vào đầy nhà. Chúng bắt trói hết mọi người trong
nhà, lục soát lấy hết bạc tiền rồi chuồn êm. Hồi lâu sau, người trong nhà tự
cởi trói được mới đốt đèn, châm đuốc đi kiểm soát, chừng đó mới hay trọn
một hơn mười con chó dữ bị cướp đánh bả chết sạch từ hồi nào. Hèn chi
không ai nghe thấy tiếng chó sủa. Thiệt hại đồ nữ trang, tiền mặt, thoi bạc
mà bọn cướp lấy được trị giá tới mấy trăm lượng. May người không ai việc
gì.
Sớm hôm sau, tin nhà Vệ Điển bị cướp bay ra. Trong khoảng khắc,
lớn bé già trẻ trong làng đều hay biết. Vệ Điển của khóc lóc om sòm, nguyền
rủa bọn cướp chẳng tiếc lời. Mọi người xúm lại khuyên giải mãi, Vệ Điển
mới nguôi nguôi.
Người ta kéo nhau đi xem nhà bị cướp dông như đi xem hội. Ai quen
biết Vệ Điển thời vô thăm hỏi còn kẻ hiếu kỳ đứng tụ tập trước nhà chỉ trỏ,
bàn tán lao xao.
Xảy có La Tử Thừa đi tới, dừng bước đưa hai tay lên giời mà than
rằng:

Tài đa lụy thân. Cho hay lời cổ nhân nói chẳng sai chút nào. Tiếng
đồn lắm của không cánh mà lại bay xa, tất nhiên khó tránh khỏi trộm cướp
có ngày. Cứ như ta đây là kẻ bần hàn kiếm được đồng nào đủ xài đồng ấy,
thiệt là khoẻ ru, mặc sức ăn no ngủ kỹ, khỏi lo đạo tặc lôi thôi.
Nói đoạn Tử Thừa cười khà khà, khật khưỡng bước đi… Gia nhân Vệ
Điển nghe vậy chạy vào mách chủ.
Vệ Điển giận lắm bảo hai con trai lớn rằng:
- Nhà ta chẳng may gặp nạn. Bà con cô bác ai cũng bày tỏ thiện cảm
với chúng ta và căm giận quân bất lương cướp của mồ hôi nước mắt của
người lương thiện, riêng có thằng Thừa lại tỏ đắc ý diễu cợt ta. Nhà nó chứa
bọn côn đồ, ác đảng tụ tập cờ bạc, cướp chẳng ở đó mà ra thì còn ở đâu
nữa??
Nghĩ vậy, Vệ Điển sai con làm đơn đệ lên Bao Công, tố cáo La Tử
Thừa đã dùng nhà làm sào huyệt cho bọn gian phi đánh cướp nhà Vệ Điển
và y có nhúng tay vào vụ này.
Bao Công thâu nhận đơn và cho đòi Vệ Điển cùng La Tử
Thừa ::145ơ4::61n hầu.
Bao Công gọi Tử Thừa vào hỏi:
- Ngươi biết nhà Vệ Điển đêm qua bị cướp không?
- Dạ có, sáng nay tôi mới biết, cũng như mọi người khác.

- Nay Vệ Điển cáo nhà ngươi có nhúng tay vào vụ này, có thế nào
phải khai cho thiệt, đừng để ta phải nhọc lòng.
Tử Thừa cứng cỏi trả lời:
- Thưa thượng quan, nhà Vệ Điển bị bọn đông người vô ăn cướp. Vệ
Điển vu cáo cho tôi xin Thượng quan minh xét. Phàm bắt ăn cướp phải có
tang vật, chứng cứ hẳn hoi. Nay tôi có một mình, không đồng loã tang vật
không có, chứng cớ cũng không, sao Vệ Điển dám bảo tôi đánh cướp nhà y
được?
Bao Công ngạc nhiên nhìn Tử Thừa bụng nghĩ thầm:
- Aùi chà, đụng phải tên này coi mòi lý sự khá lắm. Nó đã nói thế
mình phải tìm cho ra. Để hỏi Vệ Điển xong rồi mới lập kế sau.
Nghĩ vậy Bao Công truyền lính đưa Tử Thừa ra ngoài sân rồi cho gọi
Vệ Điển vào mà hỏi rằng:
- Nhà ngươi cáo Tử Thừa có dự vào cuộc đánh cướp đêm rồi. Chẳng
hay ngươi có căn cứ vào đâu mà buộc tôi hắn như vậy?
Vệ Điển vội trả lời:
- Thưa Thương quan, Tử Thừa không có nghề nghiệp lương thiện, đã
không làm ruộng mà cũng chẳng buôn bán lại còn chức côn đồ cờ bạc suốt
ngày. Như vậy nhà y hẳn là ổ trộm cướp, xin quan tra xét rõ gian ngay.
Bao Công suy nghĩ một lát rồi phán rằng:

