
Bao Công xử án
Hồi 15
CÂY DÙ CHIA ĐÔI
Lữ Tấn Hiền vốn là người làm ăn lương thiện, một bữa đi chơi thăm
bạn lúc trở về gặp trận mưa rào, sẵn có cây dù mang theo liền gương lên mà
che.
Phố phủ Khai Phong vắng tanh, mọi người đều chạy vô nhà đụt mưa,
chỉ còn một mình Hiền cắm cúi rảo bước về nhà.
Khi Hiền đi ngang qua một ngôi chùa xảy có tên du côn Kỳ Nhứt Sở
đang đụt mưa ở cổng tam quan chạy ra níu lại năn nỉ:
- Anh làm phước cho tôi đi nhờ với.
Hiền đáp:
- Không được đâu. Cây dù này nhỏ hai người đi chung thét rồi đều ướt
cả. Dù của anh đâu sao không lấy mà xài?
Sở lại van nài:
- Tôi lỡ cho người bạn mượn, nay họ chưa trả. Thôi anh làm phước
cho tôi đi nhờ, nhà có việc gấp quá.

Hiền nghe sở nói năng lễ phép,bùi tai cho đi chung dù về. Được vài
bước Sở bảo Hiền:
- Anh để tôi cầm dù cho.
- Thôi để mặc tôi.
- Aáy chết, anh đã cho đi nhờ, anh cho phép tôi cầm đỡ choanh mới
phải phép chớ.
Nói đoạn. Sở giằng lấy cán dù cầm chặt lấy. Hiền nghĩ cũng chẳng
mất mát gì vả lại đi tay không càng dễ chịu nên để mặc Sở che dù cho cả hai.
Hai người lặng lẽ đi bên nhau một thôi đường dài. Đến ngã ba, Tấn
Hiền bảo Kỳ Nhứt Sở:
- Bây giờ tôi quẹo tay trái đây, còn anh.
- Tôi đi thẳng.
- Vậy anh trả cây dù cho tôi vè. Trời đã ngớt mưa anh chịu khó ẩn vào
mái hiên bên hè phố lát nữa thì đi được.
Sở nhe răng cười và giở giọng côn đồ:
- Thôi cho tớ mượn mai trả nhé.
Hiền rụng rời:
- Ơ hay, tôi biết anh đâu mà đòi, anh biết ở đâu mà trả. Thôi đừng
giỡn nữa, mau trả dù cho tôi về kẻo muộn.

Sở không thèm đáp, cầm dù đi thẳng. Tấn Hiền chạy theo đòi, Sở la
lớn:
- Dù tao, mầy định giật sao?
Tấn Hiền ngạc nhiên nói:
- Ăn nói chi kỳ cục vậy? Tôi cho anh đi chung dù của tôi nay anh
muốn nói ngược sao?
Nói rồi Hiền xông lên giật lấy chiếc dù. Sở nắm dù tay mặt tiện tay
trái đấm luôn vào ngực Tấn Hiền nghe “bịch” một cái. Tấn Hiền nổi giận
cũng thoi lại Sở một thụi. Tên du côn liền gập dù lại kẹp vào nách rồi quay
lại đánh Tấn Hiền, Hiền vội vàng nghênh chiến.
Hai bên quần thảo với nhau một hồi bất phân thắng bại. Sở thấy đã
cướp được cây dù nên cũng không ham đấu nên vừa trả đòn Tấn Hiền lại
vừa bước tới.
Ai trông thấy cũng phải tức cười cái cảnh hai người giằng co nhau, kẻ
cứ xăm xăm bước đi, người cứ toan kéo lại chán rồi lại đâu mặt choảng nhau
dữ dội đến xổ cả khăn, rách cả áo, ướt như chuột lột cả hai.
Tự xét mình khó thắng Kỳ Nhứt Sở, Tấn Hiền ngó thấy phủ Bao Công
gần đó liền ôm cứng lấy tên lưu manh xô nó đi về phía đó, miệng la bai bải:
- Vô quan, vô quan xem mày cướp giật được không.

Sở vung tay thoát được rồi hai người đập nhau một trận tơi bời, đấm
nhau bình bịch, đá nhau bôm bốp ngay trước cửa phủ Bao Công làm văng cả
bùn vào mũi chú lính gác.
Lính trong phủ hô nhau đổ ra lượm cả hai dẫn vào trình Bao Công.
Bao Công cả giận võ án la:
- Bộ các người hết chỗ làm võ đài sao mà dám đem nhau đến trước
cửa phủ ta mà loạn đả như vậy?
Tấn thưa:
- Dạ tôi đâu dám, ngặt vì tên này (trỏ Kỳ Nhứt Sở) đoạt cây dù của tôi,
tôi phải đánh lại. Tôi muốn lôi hắn đến cửa quan, hắn chẳng chịu. Xin quan
minh xét cho.
Ký Nhứt Sở cũng gãi đầu bẩm:
- Thưa Thượng quan, cây dù này của tôi, tôi thấy trời mưa thương hại
tên này (trỏ Tấn Hiền) cho đi nhờ, chẳng ngở hắn dụng tâm muốn cướp dù
của tôi. Hắn chẳng chịu vào quan, giằng co với tôi nên mới sanh chuyện.
Xin đèn trời xoi xét cho.
Bao Công nói:
- Thế các người giành cây dù lại đây ta coi.
Một người lính đến bên tên Sở lấy cây dù đem trình Bao Công. Ông
chăm chú nhìn cán dù để ông xét trong ngoài. Lát sau ông hỏi Tấn Hiền:

- Dù của ngươi có dấu tích chi?
- Dạ thưa vật mọn nên tôi không có ghi dấu.
Bao Công hỏi Kỳ Nhứt Sở:
- Thế còn nhà ngươi? Dù có dấu vết chi?
- Dạ dạ… cũng không làm dấu.
Bao Công hỏi cả hai:
- Chớ các ngươi có nại được ai làm chứng là dù này của mình không?
Hiền trỏ Sở và đáp:
- Nó ở chùa chạy ra năn nỉ tôi cho đi nhờ. Lúc đó mưa lớn, không ai
trông thấy.
Sở cãi liền:
- Chính nó đi nhờ dù của tôi. Có hai người trông thấy nhưng tôi không
biết tên họ.
Bao Công nhìn hai người rồi lại nhìn cây dù đoạn ông nẩy ra một kế
liền gọi lính hầu đến bên khẽ bảo ra dặn thám tử cứ làm như thế… như thế.
Lính lui ra rồi. Bao Công mới hỏi Hiền Sở:
- Cây dù này đáng giá bao nhiêu?
Tấn Hiền mau miệng đáp:

