
Bao Công xử án
Hồi 17
NGHE LỜI KHAI MÀ LUẬN
Xưa kia, tại tỉnh Quảng Đông bên Tàu, có hai phú thương tên là Triệu
Tín và Châu Nghĩa rất thân với nhau. Một bữa, Nghĩa đến nhà Tín rủ bạn
hiệp vốn cùng đi bắc Kinh buôn vải đem về bán lại ở tỉnh nhà.
Triệu Tín bảo bạn:
- Từ đây lên đó đường xá xa xôi lại thường có bọn thổ phỉ đón đường
cướp bóc. Chuyến này bọn ta mang theo nhiều tiền bạc, tôi tưởng nên thuê
đò mà đi đã an ninh lại mau chóng hơn, chẳng hay bác nghĩ sao?
Châu Nghĩa tán thành:
- Bác nói chí phải. Thủy lộ tiện hơn, thôi chúng ta nên ra ngay bến đò
thu xếp để ngày mai lên đường cho kịp vụ hàng.
Rồi đôi bạn đưa nhau ra vàm sông gần đó kêu bọn lái đò mà trả giá.
Sau một hồi cò kè bớt một thêm hai, Tín và Nghĩa chịu thuê đò của
Trương Triều nên đặt cọc và dặn lái đò neo nguyên tại chỗ để canh tư sớm
mai, sẽ khởi hành.

Chờ cho Trương Triều lui xuống ghe rồi, Triệu Tín mới dặn Châu
Nghĩa:
- Thôi bây giờ chúng ta về nhà nấy, sắm sửa, gom góm tiền bạc cho
kịp. Sáng ngày mai, cứ xuống thẳng đò khỏi cần rủ nhau.
Châu Nghĩa gật đầu nói:
- Như vậy tiện lắm.
Đêm đó, Tín đi nghỉ sớm nên sau khi gà gáy vừa sáng, Tín đã trở dậy
kêu vợ sửa soạn hành lý cho mình lên đường. Lát sau, Tín xuống đò trước
nằm đợi bạn rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Tên lái đò Trương Triều nghe nói khách đi lên Bắc Kinh buôn vải nay
lại thấy ăn mặc sang trọng và ôm theo bọc hành lý to và nặng đoán chắc là
Tín có nhiều bạc, nên y nổi lòng tham muốn giết đi để đoạt của.
Nghĩ vậy hắn nhẹ nhàng bò ra đứng trước mũi thuyền nghe ngóng tình
hình. Tứ bề yên lặng. Xung quanh đógần 10 chiếc đò khác cũng cắm sào
nằm yên như chìm trong giấc ngủ triền miên. Trên bờ vắng hoe, không một
bóng người.
Trương Triều lén rút con sào và khẽ bơi thuyền ra xa bờ.
Tới giữa dòng sông, hắn chui vô trong khoang bịt miệng Triệu Tín lại
rồi trói gô quăng xuống sông cùng với bọc quần áo, sau khi đã rút hết tiền
bạc ra.

Xong xuôi hắn quay đò lại chỗ cũ, giấu kín của cướp được rồi giả bột
nằm ngủ, trong lòng khấp khởi mừng thầm vì mần ăn suông sẻ, không ai hay
biết gì cả. Nhưng hắn không ngờ có hai bạn thân của y cũng là chủ đò neo
kế bên đã được mục đích hành động bất lương của y, từ đầu tới cuối.
Mà dù họ có thấy, Trương Triều cũng không cần vì hắn dư biết họ
cũng làm ngơ không dám cáo quan.
Trương Triều nằm trong khoang thuyền đã khá lâu mới thấy trên bờ
có tiếng chân người đi tới. Hắn chờ cho Châu Nghĩa gọi tới đôi ba lần mới
trở dậy bò ra ngoài mũi thuyền, vươn vai, dụi mắt, lân tiếng hỏi Châu Nghĩa:
- Sao ông hẹn canh tư mà gần sáng tỏ mặt người mới ra vậy? Còn ông
nữa đâu?
Nghĩa đáp:
- Tôi tưởng bác Tín đã xuống đò rồi chớ. Đêm qua tôi thức khuya quá
nên sáng nay dậy muộn. Vì chúng tôi hẹn nhau ra thẳng đây nên tôi không
có ghé qua đằng bác Tín.
Tên lái đò cặp thuyền vô bờ rồi ném tấm ván nhỏ làm cầu cho khách
xuống rồi hắn lên bờ ôm giúp hành lý đem xuống trong khoang.
Chặp sau, tên chủ đò giả bộ hỏi Châu Nghĩa:
- Ông kia không đi à?
- Chắc cũng sắp ra tới bây giờ. Thôi để tôi nằm chơi trong này chờ
cũng không sao.

Trời sáng tỏ mặt người mà vẫn không thấy Tín ra, Châu Nghĩa sốt
ruột mới kêu chủ đò, rồi chỉ nhà Triệu Tín đến kiếm.
Tới nhà Triệu Tín, Trương Triều đứng ngoài cửa, cất tiếng gọi lớn:
- Chị ơi, chị hỡi, mở cửa cho tôi.
Vợ Tín là Tôn thị lúc này còn ngủ (vì canh tư phải dậy sửa soạn cho
chồng đi) nghe gọi mới dật mình choàng dậy ra mở cửa.
Trương Triều hỏi Tôn thị:
- Bữa qua chồng chị hẹn với Châu Nghĩa ra đi sớm mai này mà sao tới
giờ chưa thấy mặt?
Tôn thị sửng sốt:
- Sao lạ vậy kia. Chồng tôi đi lâu rồi mà.
Trương Triều trở ra đò nói lại với Nghĩa. Nghĩa tức tốc chạy về hỏi vợ
bạn:
- Anh đi lâu rồi, thiệt sao chị?
- Nhà tôi đi từ canh tư mà, sao chưa xuống đò thì lạ thiệt. Đây ra đấy
có bao xa.
- Thì tôi cũng lấy làm lạ nên mới lại hỏi chị. Thôi bây giờ chị và tôi, ta
chia nhau đi kiếm anh chớ lóng ngóng như thế này cũng không có ích gì.
Tôn thị khen phải rồi cả hai chia nhau đi khắp vùng kiếm Triệu Tín.
Dĩ nhiên là không thấy rồi.

Đến trưa Châu Nghĩa về nhà nghỉ, trong lòng lo buồn lắm.
Vợ Nghĩa thấy vậy an ủi chồng:
- Chắc là bác ấy gặp bạn rủ đi chơi. Không khéo lát nữa bò về cũng
nên.
Châu Nghĩa lắc đầu nói:
- Nàng chưa biết tính bác Tín bằng ta. Bác ấy là người trung tín đã
nhận và giữ lời, không sai hện. Vả lại chuyến này đi có đem nhiều vàng bạc,
không nhẽ bác ấy dám la cà rong chơi. Tôi nghĩ bác ta có lẽ bị bọn cướp sát
hại rồi. Thế nào ta cũng bị rắc rối, lôi thôi.
- Chàng đâu có trách nhiệm gì?
- Nàng nghĩ thế còn nông nổi quá.Mình rủ bác Tín đi buôn nay bác ấy
mất tích, nếu mình lờ đi, sợ e họ quy tội mình. Bởi vậy ta phải đi cáo quan
trước thì hơn.
Vợ Nghĩa thở dài:
- Thôi chàng tính sao cho khỏi hoạ thì làm.
- Cái đó đã hẳn rồi. Có ai muốn khi không mang lụy vào thân?
Nói đoạn Châu Nghĩa lấy giấy bút làm tờ trình lên huyện quan sở tại.
Huyện quan tiếp đặng đơn biểu Châu Nghĩa ra ngoài chờ rồi ông cho
lính đi đòi chủ đò Trương Triệu và vợ Triệu Tín là Tôn thị đến xét hỏi.
Huyện quan cho dẫn cả ba người vô một lượt trước công đường.

