Biển khóc
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊ KIM HOÀ
I
Hắn gặp cô khi ngày đã gần tàn. Những giọt nắng cuối cùng còn luyến tiếc đậu trên mái
tóc mềm xõa nghiêng theo gió của hàng dương. Biển mênh mang gió và miên man sóng.
Từng con sóng nối tiếp nhau trong một điệp khúc rì rào mê mải của đại dương xanh. Cô
đi ngược về phía hắn trong màu đỏ rưng rức buồn của quả cầu lửa khổng lồ mang tên Mặt
trời đang dần chìm vào lòng biển. Hắn chưa từng thấy một cái gì hay chính xác hơn
một người nào đẹp và buồn như thế. Màu buồn đẫm trên cái áo trắng cô mặc, đọng thành
từng vệt loang lổ trên gương mặt xanh tái tựa hồ không sức sống, nhói lên cả trong đáy
đôi mắt đen, óng suốt lúc cô nhìn vào hắn. Một cảm giác gì đó rất lạ níu chặt chân hắn
trên bãi cát. Mắt dõi theo cái dáng mỏng manh của cô gái, cho đến khi nó chỉ còn là một
vệt trắng mờ nhạt trong màu đêm tím thẫm dần buông…
II
Cô hay có giấc mơ về những gương mặt. Những gương mặt lồi lõm từng mảng thịt bên
bết đỏ lờ gớm ghiếc. Chúng hoặc vật vờ trôi nổi xung quanh, hoặc cứ bám riết lấy một
điểm tựa nào đó trong không gian mờ mịt tối, trân trối nhìn vào cô bằng những ánh mắt
chằng chịt, vằn vện oán hờn.vùng vẫy tuyệt vọng trong vòng vây của những gương
mặt. Cô gọi tên San, khản đặc và đau đớn. Không một tiếng trả lời. Không một âm thanh
dù nhnhất. Cô lịm dần trong cơn sợ hãi đến cùng cực. Những gương mặt càng áp sát cô.
Khi những thớ thịt sần sùi lên và bắt đầu bong tróc ra từng mảng một trên từng ơng
mặt, cô thấy một cơn đau dữ dội bùng lên trong lồng ngực. Trái tim cô đang nứt toác.
cũng sẽ bong ra, sẽ rời ra từng mảng. Nó sẽ rời bỏ cô. Như bao người đã rời bỏ cô. Cô
thét lên trong cơn đau quặn thắt cả gan ruột. Tiếng thét như một mũi dao nhọn chọc thủng
màn tối đen đặc xung quanh cô. Cô đã thấy ánh sáng. Chỉ một vòng sáng le lói phía
trước thôi. Nhưngđã thấy nó. Thấy cả San. San đang ở trong quầng sáng ấy. Cô lao về
phía anh trong tiếng gọi tưởng chừng đến đứt i… Anh sẽ nghe thấy. Anh sẽ nhận ra cô.
Anh sẽ biết rằng cô đang ở đây. Trong bóng tối. Nhưng… Ai? Cái gì? … Ai hay cái gì đó
đang giữ chặt cô lại thế này? Cô vùng vẫy. Cô gào thét… Và mchoàng mắt. Ánh sáng
tràn ngập. Bức tường trắng toát. Những bóng người trắng toát. Một tiếng nót lạnh toát
chạm vào tim thức cô: “Lại quậy rồi… Tối nào cũng lên cơn thế này ai ngủ nổi.”
bừng tỉnh. Nhận ra cả hai tay và chân mình đều bị giữ chặt vào giường. Bà Cáu Kỉnh giơ
ra trước mặt cô một ống tiêm cạn sạch thuốc, giọng ngấm ngẳng: “Tỉnh chưa? Kêu đau là
tỉnh rồi chứ gì?” Thì ra tiếng nói kết thúc giấc mơ khủng khiếp vừa rồi là của bà sao. Cô
chưa bao giờ thích bà . Bà hay rút sạch những ống tiêm đầy ong óc một thứ nước vàng
vọt vào người cô. Cô không thích thứ nước ấy dù biết rõ nó giúp cô có giấc mơ không có
những gương mặt.
III
Gần ba ngày rồi hắn không thấy cô gái ấy ra biển.ta đã chán lang thang trên biển rồi
chăng. Hắn không ngăn được mình cứ đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ mở rộng hướng về
phía những con sóng đêm ngày ca hát. Cũng không thể nào cắt nghĩa được tại sao trong
lòng cứ như có một cái gì đó chơi vơi, hụt hẫng và tiếc nuối. Chiều tàn. Hắn ra ngồi lặng
trên b cát cũng chẳng biết mình chđợi điều gì. Lẽ nào cô gái ấy không đơn giản chỉ là
một cơn gió thoảng qua không vết dấu. Hắn đang làm gì thế này không biết. Vơ vẩn vì
một đứa con gái xa lạ chưa nói chuyện được một lần ư? Đây không phải là hắn của
thường ngày. Có thlà do nơi vùng biển yên ả này. Chính cái màu xanh vô tận của sự
sống đang bày ra trước mắt kia đã làm hắn thấy mình thật nhỏ nhoi, thật đơn độc. Biển đã
làm mềm đi cái đầu với nhiều toan tính, bon chen. Biển gọi về những cảm xúc trong trẻo,
ngọt ngào mà hắn ngỡ chỉ tồn tại trong miền quá khứ nào đó xa ngút ngát. Hắn không
muốn trlại là hắn trong chuỗi ngày xưa cũ đó. Cả nghĩ và nhiều cảm xúc không giúp
hắn tồn tại được trong thực tế vốn trần trụi và đầy khắc nghiệt.
Hắn tìm được căn nhà mình cần không khó khăn gì. xóm chài nghèo cằn cỗi với lèo tèo
mấy chục nóc nhà này người ta có lạ gì nhau. Thằng bé dẫn đường gầy gò, da đen nhẻm
nhanh nhảu đẩy cánh cửa ngõ khép h, tạo ra âm thanh kẽo kẹt như một tiếng thở dài,
miệng liến thoáng: “Chú do ngồi đây đi! Tui chạy ra ghề đá kêu bd. Bdi thằng Đen
đi gở sò ngoải rồi!...
Hắn đưa mắt nhìn ngôi nhà đắp bùn. Gió đang đập thình thình vào mấy miếng tôn mốc
thếch cũ xì. Mấy cái bếp lò bằng gạch nung nằm chỏng chơ ngó nghiêng nhìn hắn. Kế đó
là vài ba cái rổ nhựa sứt sẹo đựng đầy nhóc loại động vật biển mà hắn nghe nói chỉ sống
bám trên ghè đá. Những con sò. Úp cht hai tấm áo cứng khoèo, xám xịt màu đá lại với
nhau, chúng luôn câm lặng dù đang sống hay đã chết. Hắn đồng cảm với những con sò.
Đã sống bám vào đá thì tốt nhất nên ngụy trang cho mình như đá, câm lặng như đá.
trong câm lặng, thịt da sò và cả linh hồn sò thể ngày đêm đỏ hằn lên, đau đớn.Tiếng
khua động trước nhà lôi hn ra khỏi ý nghĩ về những con sò đá. Đối diện hắn là hai con
người, hai mẹ con, mà chỉ ít phút nữa thôi hắn sẽ gieo vào lòng hnỗi đau có thể là đến
suốt đời…
IV
Cô choàng tỉnh lúcgià giường bên bắt đầu hờ lên tiếng khóc ai oán, ngưng đọng cả
bui chiều.không muốn bị tiếng khóc làm đông cứng lại. Cô cần phải ra biển. Biển sẽ
giúp cô rửa sạch giấc mơ về những gương mặt mà không cần thứ nước vàng. Cô lặng lẽ
trôi ra khỏi ngôi nhà lớn tuyền một màu sơn trắng. Không một ánh mắt nào dõi theo cô.
Chị Mắt To ngủ gục trên bàn. Mấy bóng áo trắng vẫn còn mãi mê trong những câu
chuyện liên tu bất tận của họ. Vài người điên ngồi thơ thẩn trước sân. Thật tẻ nhạt và
buồn chán. Họ suốt ngày chbiết loanh quanh giữa những bức tường trắng và những
mảng ký ức không đầu không cuối. Họ có nghe thấy tiếng biển đang gọi cô không nhỉ?
Chắc là họ cũng như mẹ cô. Chẳng bao giờ nghe được thanh âm của biển. Mẹ chẳng đã
nhìn cô bằng ánh mắt đỏ hoe và nói với bà Cáu Kỉnh rằng không biết con nhỏ còn điên
đến bao giờ đó thôi. Giọng mẹ nhỏ nhưng cô nghe rõ lm vì nó mảnh và sắc. Cũng sắc
như khi mẹ nói về San. San khố rách áo ôm, San không cha không mẹ. San sống trong
một ngôi nhà rách nát. San đêm ngày lênh đênh với cái thuyền thúng trên biển.
San hay hỏi cô tại sao lại yêu anh. Yêu một kẻ trắng tay.
Vì mẹ không cho em yêu anh! Cô ngả đầu lên đôi vai anh chắc nịch, cười khúc khích…
V
Người đàn bà vùng chạy ra biển, mái tóc dài xõa tung rã rượi trên khuôn mặt đẫm nước
mắt. Những giọt nước mặn chát nơi đầu lưỡi, cay nghẹn ở cổ họng và dồn ứ lại làm thắt
lên một cơn đau dữ dội trong tim. Chị gục xuống trên bcát, tiếng khóc não ncắt đêm
ra từng mảnh vụng rươm rướm máu. Một đợt gió lồng lên đau đớn. Gió thốc vào lòng ch
cái đơn độc, lẻ loi đến rã rời. Gió cười cợt những những khắc khoải, đợi chờ, hy vọng
trong chị qua ròng rã tháng ngày. Chđợi đợi chờ mà làm gì. Người ta đâu muốn quay
về. Người ta thà bỏ xứ mà đi, thà chôn thân nơi đất khách cũng đâu muốn trở về. Người
ta nào có nhớ nhung, có nghĩ gì đến chút tình nghĩa cũ. Nên mấy năm đi biền biệt mà
người ta không một phong thư, không một cuộc điện thoại. Người ta tàn nhẫn đến độ rồi
cứ thế mà lặng lẽ đi khỏi cuộc đời này. Không một lời lời nhắn nhủ lại cho con, không
một tiếng yêu thương cho người đã mòn mỏi chờ đợi người ta bằng ấy năm trời… Không
một lần trở về dù chlà trong những giấc mơ.
Người đàn bà lần ra mặt nước. Biển đêm trăng sáng. Đẹp lộng lẫy như một tấm gương
xanh lấp lánh ánh vàng. Chị vốc từng bụm nước to dấp lên mặt, lên mí mắt để làm vơi đi
cảm giác nóng rát, nhói buốt trên từng thớ thịt. Đôi bàn tay chị run run lần mò trên từng
mảng da nhúm nhó. Bao năm rồi chị không cảm thấy những mảng da ấy còn sống kể từ
cái ngày oan nghiệt đó. Nó đã chết đi cùng cái duyên con gái mà ai cũng khen là mặn mà
của chị. Nhiều lúc chợt nghĩ hay là ông tri tréo ngoe bắt chị phải đánh đổi điều đó để có
được anh. Dù sự đánh đổi này quá tàn nhẫn, quá độc ác. Nó khiến chị có rất nhiều kẻ thù.
Chúng là những tấm gương, là cửa kính sáng choang trong mấy cửa hàng lưu niệm gần
bãi tắm,mặt nước lặng trong cái lu đựng nước sau nhà. Chúng kng như biển. Chúng
cứ thích cho chị nhìn thấy gương mặt gớm ghiếc của chính mình.
Anh không như chị. Anh không ghê sợ vết hằn độc ác đó của số phận trên gương mặt chị.
Nhưng chị không chịu được vẻ trm ngâm ngồi đốt thuốc của anh mỗi lần giao cá cho
mấy chỗ bên bãi tắm trở về. Cả những cái trằn người trăn trở trên giường lúc nửa đêm khi
ngỡ chị đã ngủ say. Anh không quên được cô ta. Anh day dứt. Hình như anh còn ân hận
nữa. Chị cắn chặt môi cố nén tiếng khóc còn chút nữa là bật ra thành thanh âm tức tưởi.
Anh làm sao biết được nước mắt chị rơi nhiều đến mức nào lúc nhìn anh đau đớn trông
theo một hình bóng thẩn thờ đi bên biển khi chiều tàn. Anh cũng không biết có lúc nỗi
uất giận làm nghẹt ứ những mạch máu dẫn về tim chị, để không phải chỉ một ngày ch
ý định sẽ tặng cho cô ta thứ nước chết chóc không màu mà chính cô ta đã giành cho chị.
Anh làm sao biết được chị khao khát làm tan biến đi cảm giác có tội luôn đè nặng trong
anh. Chị chưa bao giờ muốn làm một chủ nợ của cuộc đời anh. Nhưng tại sao lúc nào anh
cũng tự nhận cho mình vai trò của người mang nợ.
Đêm đã về khuya, những con sóng vẫn thao thức ngoài khơi xa triền miên buông tiếng
thở dài cùng nỗi đau trong lòng chị. Người đàn bà để gió hong khô giùm những giọt nước
mắt lẫn nước biển trên mi, chậm chạp đi ngược lên bãi cát đã đến lúc phải trở về nhà.
Đứa con trai lên sáu chc còn thắc thỏm ngóng mẹ bên khung cửa sổ. Không rúc vào lòng
mẹ nó không thể nào ngủ cho yên giấc. Còn người khách lạ ấy… Anh ta cũng nên quay
về. Thật chẳng hay ho gì khi để người khác nhìn thấy có người đàn ông ltrong nhà ch
lúc khuya khoắt thế này. Chlà người đã có chồng kia mà. Dù người chồng ấy không
muốn trở về hay mãi mãi không trvề được nữa.
VI
Hôm nay cô đã thấy San. Anh ở trên con sóng xa nhất vẫy tay cười với cô. Nụ cười sao
vẫn hiền như thế. Ánh mắt sao vẫn ấm áp thế. Không còn lạnh lùng như khi anh nói s
cưới người con gái ấy. Cũng không bàng hoàng, đau khổ như lúc nhìn cô ta lăn lộn gào
khóc trên nền cát. Anh gi cô. Là anh chkhông phải biển gọi cô. Những lời yêu thương
thì thầm tha thiết.
Đây mới đúng là anh thật sự phải không anh? Người đàn ông ghét bỏ em, xua đuổi em.
Người đàn ông tàn nhẫn nói rằng em thật độc ác, rằng chỉ yêu một mình người con gái
ấy dù cô ta có mang hình hài nào đi nữa. Người đàn ông đó không phải là anh, đúng
không San?