VĂN MẪU LỚP 11
BÌNH LUẬN BÀI VỀ LUÂN LÍ XÃ HỘI Ở NƯỚC TA CỦA PHAN
CHÂU TRINH
BÀI MẪU SỐ 1:
Phan Châu Trinh sinh m 1872 mất năm 1926, một nhà chiến yêu nước
nổi tiếng. Ông luôn ý thức được dùng văn chương đm cách mạng, chính thế
những tác phẩm của ông đều mang tính chất hùng biện và lập luận chặt chẽ ,đanh
thép,thấm nhuần được tưởng yêu nước.Một trong những tác phẩm chính của Phan
Châu Trinh đó là đạo đức lí luận đông tây và lí luận về xã hội ở nước ta.
Nổi bật lên trong đoạn trích dũng khí của một người yêu nước. Qua đó thể
vạch trần được tình trạng đen tối của hội,và đề cao tưởng đoàn thể sự tiến bộ ,
hướng đến một tương lai tươi sáng hơn. Với đoạn trích này thì tác giả muốn hướng tới
cho toàn thể con người Việt Nam ,khôi phục được ý thức trách nhiệm của mỗi người dân
đối với sự phát triển của đất nước.
Vậy qua đó chúng ta hãy tìm hiểu xem cái luận hội được tác giả nhắc tới đó
gì? Đó nghĩa luận của chủ nghĩa hội, coi trọng sự bình đẳng của con người,
không chỉ quan tâm tới từng gia đình hay quốc gia mà còn đến cả một thế giới. Theo
như Phan Chu Trinh thì trong hội Việt Nam đương thời thì gia đình nào biết gia đình
nấy và lí luận quốc gia thì quốc gia nào lo cũng cố, phát triển quốc gia nấy. Ông cho rằng
hai lí luận này đều tiêu vong và đó chính là nguyên nhân dẫn tới mất nước.
Phan Chu Trinh đã chỉ : Việt Nam chưa luân hội. Ông đã viết : “Xã
hội luân thật trong nước ta tuyệt nhiên không ai biết đến, so với quốc gia luân thì
người mình còn dốt nát hơn nhiều. Một tiếng bạn không thể thay cho hội luân
được, cho nên không cần cắt nghĩa m gì”. Ý của tác giả tluân hội chẳng qua là
tình cảm bạn giữa nời này với người này . Tiếp đó tác giả đã so sánh quan điểm
nhận thức của người Châu Âu đối với người Việt Nam để nhấn mạnh rõ tình trạng trên.
Ông cho rằng Châu Âu thì họ ý thức đoàn thể và sẵn sàng m việc chung
sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau còn Việt Nam thì tác giả cho rằng nước chúng ta không
luân hội. Thứ nhất dân ta chỉ biết lo cho bản thân không quan m tới người
khác “Người mình thì phải ai tai nấy, ai chết mặc ai! Đi đường gặp người bị tai nạn, gặp
người yếu bị kẻ mạnh bắt nạt cũng nmắt đi qua, hình như người bị nạn khốn ấy không
can thiệp đến mình”. Tiếp đến, tác giả đã viết: đã biết sống thì phải bênh vực nhau,
biết góp gió thành bão, giụm cây m rừng không đến nỗi trơ trọi, láo, sợ sệt, ù như
ngày nay” còn dùng một số câu thành ngữ như “không ai bẻ đũa cả nắm” hay “Nhiều
tay làm nên bộp” để chỉ trước kia dân tộc Việt Nam cũng biết đến đoàn thể, công ích,
biết đến sức mạnh của tình đoàn kết nhưng hiện nay thì không còn nữa.
Không dừng lại đây, ông còn nhấn mạnh cả chính quyền phong kiến thối nát ,là
nguyên nhân gây ra tình trạng này, tác gải n nêu ra cả tình trạng của vua quan ra sức
bóc lọt, vét của dân chúng mà không hề quan tâm tới đến lợi ích của nhân dân “Dẫu
trôi nổi cùng cực thế nào, miễn là kẻ mang đai đội mũ ngất ngưởng ngồi trên, kẻ áo
rộng khăn đen lúc nhúc lạy dưới, trăm nghì năm như thế cũng xong”.
Bên cạnh phê phán bọn tham quan thì tác giả cũng đã chỉ ra được sự hèn kém của
dân mình đó dầu tham, dầu nhũng dầu rút tỉa của dân thế o cũng không ai bình
phẩm; dầu lấy lúa của dân mua vườn sắm ruộng, xây nhà làm cửa cũng không ai chê bai”.
Cuối cùng đó thái đgió chiều nào thì xoay chiều ấy, thấy được quyền thế thì
chạy theo quỵ lụy và dựa dẫm, nào lo cho quan rồi lót cho quan, nào chạy ngược rồi chạy
xuôi : Thương ôi! Làng một trăm dân mà người này đối với kkia đều ntheo sức
mạnh, không có chút gì gọi là luân lí đạo đức cả”.
Theo tác giả thì muốn luân hội thì phải gây dựng đoàn thể để thể giúp
đỡ lẫn nhau trong cuộc sống của chúng ta. Đồng thời thì xóa bỏ chế độ phong kiến đã
mục nát để xây dựng một chế độ hội chủ nghĩa theo đúng như nghĩa của nó, nâng cao
được ý thức của dân trí , hướng cho dân tới mục tiêu để giành được độc lập tự do cho
toàn thể dân tộc.
Với phng cách chính luận độc đáo khi thì từ tốn, khi thì mềm mỏng, khi thì đánh
thép đầy sức thuyết phục .Phan Châu Trinh đã cho chúng ta thấy được thực trạng về luân
nước ta hiện nay, đồng thời đó còn một lời nhắc nhở mọi người hãy nêu cao tinh
thần đoàn kết và có ý thức trách nhiêm với quốc gia của mình.
BÀI MẪU SỐ 2:
Phan Châu Trinh (1872-1926) nhà chí u nước nổi tiếng. Lợi dụng thực dân
Pháp, cải cách đổi mới mọi mặt, m cho dân giàu, nước mạnh, trên sở đó tạo nền độc
lập quốc gia, đây chính chtrương cứu nước của ông. Phan Châu Trinh luôn ý thức
dùng văn chương để làm cách mạng vì vậy những tác phẩm của ông đều đậm tính chất
hùng biện, lập luận chặt chẽ, đanh thép, thấm nhuần tưởng yêu nước và tinh thật dân
chủ. Một trong những tác phẩm chính của Phan Châu Trinh “Đạo đức luân Đông
Tây” và bài Về luân hội nước ta” một đoạn trích nằm trong phần ba của tác
phẩm này.
Nổi bật lên trong đoạn tríchdũng khí của một nời yêu nước, qua đó vạch trần
thực trạng đen tối của hội đề cao tưởng đoàn thể vì sự tiến bộ, hướng về một ngày
mai tươi sáng của đất nước. Với nội dung đoạn trích này, tác giả muốn hướng tới toàn th
nhân dân Việt Nam nhằm khôi phục ý thức, trách nhiệm của mỗi người dân đối với sự
phát triển của quốc gia, dân tộc.
Trong tác phẩm, Phan Châu Trinh nói về luân lí xã hội . Vậy cái luân lí xã hội
tác giả nhắc đến cái gì? Luân hội tức là luân của chủ nghĩa xã hội, coi trọng s
bình đẳng của con người, không chỉ quan m đến từng gia đình, quốc gia còn đến c
thế giới. Cũng theo Phan Châu Trinh thì trong hội Việt Nam đương thời, cả luân về
gia đình tức gia đình nào biết gia đình nấy, luân quốc gia tức quốc gia nào
thì lo củng cố, phát triển quốc gia nấy, phần cốt lõi của luân quốc gia ý thức
nghĩa vụ đối với quốc gia, cả hai luân này đều đã tiêu vong, ông cho rằng đây
nguyên nhân dẫn đến tình trạng mất nước. Riêng về luân hội thứ luân đang
được cổ các nước phương Tây thì người dân ta chưa ý niệm gì. Phan Châu Trinh
chỉ rõ: Việt Nam chưa luân hội , ông viết: hội luân thật trong nước ta
tuyệt nhiên không ai biết đến, so với quốc gia luân thì người mình còn dốt nát hơn
nhiều. Một tiếng bạn không thể thay cho hội luân được, cho nên không cần cắt
nghĩa làm gì”. Ý của tác giả không thể hiểu đơn giản rằng luân hội chẳng qua ch
tình cảm bạn giữa người này với người khác. Tiếp đến, tác giả so sánh quan điểm,
nhận thức về luân hội của người châu Âu với người Việt Nam để nhấn mạnh tình
trạng trên. Ông cho rằng người châu Âu có đoàn thể, ý thức sẵn sàng làm việc chung,
sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau tôn trọng quyền lợi của người khác bằng minh chứng: “bên
Pháp, mỗi khi người quyền thế, hoặc chính phủ lấy sức mạnh đè nén quyền lợi
riêng của một người hay một hội nào thì người ta hoặc kêu nài, hoặc chống cự, hoặc thị
oai, vận dụng cho đến được công bình mới nghe”. Còn Việt Nam thì sao? Tác giả đã
chứng minh được nước ta tuyệt nhiên không luân hội. Thứ nhất, dân ta chỉ biết
lo cho bản thân, không quan m đến nời khác, ông chứng minh bằng cách đưa ra c
biểu hiện: “Người mình thì phải ai tai nấy, ai chết mặc ai! Đi đường gặp nời bị tai nạn,
gặp người yếu bị kẻ mạnh bắt nạt cũng ngơ mắt đi qua, hình như người bnạn khốn y
không can thiệp đến mình”. Tiếp đến, tác giả viết: đã biết sống thì phải bênh vực
nhau, biết góp gió thành bão, giụm cây làm rừng không đến nỗi trơ trọi, láo, sợ sệt, ù lì
như ngày nay” và còn dùng một số câu thành ngữ như “không ai bẻ đũa cả nắm” hay
“Nhiều tay m nên bộp” để chỉ trước kia dân tộc Việt Nam ng biết đến đoàn thể,
công ích, biết đến sức mạnh của tình đoàn kết nhưng hiện nay thì không còn nữa. Ông
còn nhấn mạnh sự phản động, thối nát của hội phong kiến chính là nguyên nhân gây ra
tình trạng này. Không dừng lại ở đó, tác giả còn nêu ra tình trạng vua quan ra sức bóc lột,
vét của nhân dân, không hề quan m đến lợi ích của dân chúng: “Dẫu trôi nổi cùng
cực thế nào, miễn kmang đai đội ngất nởng ngồi trên, kẻ áo rộng khăn
đen lúc nhúc lạy dưới, trăm ngm như thế cũng xong”, ông còn chỉ bọn quan tham
ấy là ai? “Ngày xưa thì bọn ấy là bọn Nho học đã đỗ được cái bằng cử nhân, tiến sĩ. Ngày
nay thì bọn ấy là bọn Tây học đã được cái chức kí lục thông ngôn,khi bồi bếp dựa vao
thân thế của chủ cũng ra làm quan nữa. Những bọn quan lại đã nói ở trên này chỉ còn một
tiếng đúng hơn ăn cướp giấy phép vậy”. Bên cạnh sphê phán bọn quan tham,
tác giả ng chỉ ra sự n kém của dân mình, dầu tham, dầu nhũng dầu rút tỉa của dân
thế nào cũng không ai bình phẩm; dầu lấy lúa của dân mua vườn sm ruộng, xây nhàm
cửa cũng không ai chê bai”. Cuối cùng là thái độ gió chiều nào theo chiều ấy, thấy quyền
thế thì chạy theo, quỵ lụy, dựa dẫm: “Những kẻ ở ờn thấy quan sang, quan quyền cũng
bén mùi m quan. Nào lo cho quan, nào lót cho lại, nào chạy ngược, chạy xuôi dầu cố
ruộng dầu bán trâu cũng vui lòng chỉ cần được lấy một cái chức trưởng hoặc cai tổng
[…]. Thương ôi! Làng mt trăm dân người này đối với kẻ kia đều ntheo sức
mạnh, không có chút gì gọi là luân lí đạo đức cả”.
Vậy nếu muốn luân hội thì cần phải làm gì? Theo tác giả thì cần phải gây
dựng đoàn thể để giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Đồng thời xóa bỏ chế độ phong kiến đã
thối nát để xây dựng chế độhội chủ nghĩa theo đúng nghĩa của nó, nâng cao dân trí
ý thức dân chủ của người dân, hướng dân chúng tới mục tiêu giành độc lập tự do cho dân
tộc, như ông đã kết luận: “Nay muốn một ngày kia nước Việt Nam được tdo, độc lập
thì trước hết dân Việt Nam phải đoàn thể đã. muốn có đoàn thể thì chi hay hơn
là truyền bá xã hội chủ nghĩa trong dân Việt Nam này”.
Với phong cách chính luận độc đáo: lúc từ tốn, mềm mỏng, lúc lại kiên quyết đanh
thép đầy sức thuyết phục, đồng thời với tầm nhìn sâu rộng và suy nghĩ sắc sảo tiến bộ của
mình, Phan Châu Trinh đã cho chúng ta thấy thực trạng vluân hội nước ta hiện
nay, đồng thời như một lời nhắc nhở mọi người hãy nêu cao tinh thần đoàn kết ý thức
trách nhiệm với quốc gia, dân tộc mình.