Bước qua một quãng đồi dài
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN NGỌC THUẦN
Câu chuyện như một màn kịch câm. Bối cảnh diễn ra trên một chuyến xe đò.
Cô gái một mình tự suy gẫm, tự đối thoại, tự đặt ra tình huống... Bao nhiêu dồn nén, chất
chứa trên suốt cuộc hành trình vòa ra khi cô ngẫu nhiên nm tay người đàn ông đồng
hành như bị dẫn dắt bởi một hấp lực mạnh mẽ nào đó. Chỉ một khoảnh khắc tình cờ thôi
nhưng nó là tất cả.
Chuyến xe đường dài giống như một thế giới vừa được bày biện, sáng tạo xong. Một vài
con người nhảy nhót loạn xạ với những hàng hóa, một vài con người có vẻ nhàn tản bù
khú bên ly cà phê... lại thêm một vài con người chìm ngập trong những lo lắng chưa giải
quyết đã sầm sập tới. Riêng cô, có lẽ là một con người xa lạ nhất đây. Cô cũng không
hiu mình có điều gì cần phải lo lắng không, hay đại loại một cái gì tương tự. Trong khi
chxe chạy, cô chỉ còn biết chọn cho mình một công việc là soi gương. Đó là một chiếc
ơng bé chừng lòng bàn tay. Nó không bao gisoi khắp khuôn mặt cô, chỉ là một phần
cái miệng, một con mắt, hoặc một nét lông mày, thế là đã đủ. Nhưng nó là một sự tiện lợi
kỳ lạ khi cô soi. Cô đã soi gương liên tục trong suốt nhiều giờ qua mà không một ai nhìn
thấy.
Rồi cô cũng phải rời chiếc gương. Bởi cô không thể cứ nhìn ngắm mãi một điều quen
thuộc mà cô đã nhìn suốt bao nhiêu năm trời. Một ý nghĩ khác chợt nảy ra trong trí óc cô.
Cô thấy rằng mình cần phải làm một điều gì đó. Một cái gì đó hơi rồ dại một chút. Dù sao
đây cũng là chuyến đi xa cuối cùng của cô.
Đầu tiên cô chọn những người bù khú bên ly cà phê. Trông họ có vẻ nhàn tản quá. Cô cần
điều đó cho lúc này. Nhưng khi ngồi lên chiếc ghế đẩu lạnh ngắt, cô lại nguyền rủa mình.
Tại sao cô lại vào đây. Cái sai lầm thứ hai là khi cô gọi một ly cà phê đen.định gọi
thêm một ly đá nhưng cái cảm giác rằng khi cô vừa cất tiếng, bỗng dưng mọi người nhìn
về hướng cô ngồi đã làm cô không thấy chút hứng thú gì. Những giọt cà phê cứ từ từ nhỏ
xuống, đen tối dị kỳ. Cô cũng vừa phát hiện một ánh mắt. Cô ngờ ngợ như thế. Một con
mắt đẹp. Chỉ thế thôi.được nhìn từ một góc trái. Cái ánh mắt ấy làm cô khó chịu.
Như một phản xạ tự nhiên,thấy mình cần thiết phải sửa lại tư thế ngồi. Tư thế của con
người luôn nói lên một cái gì đó, cô tin vậy. Nhưng cô muốn chúng nói lên điều gì đây?
Thế rồi cô gọi một điếu thuốc. Quỷ tha ma bắt cái thói hoang đàng. Cô nguyền rủa mình.
Nhưng cô cũng không cưỡng lại được cái việc mà cô muốn gây nên một ấn tượng. Cô sợ
mình nhạt nhẽo. Cô cũng không phải là một con nghiện mấy cái trò phì phèo, chỉ là một
chút thú vị rỗi hơi muốn làm khác đi. Đã nhiều năm nay cô có hút điếu thuốc nào đâu. Cô
cũng chẳng chết. Nhưng hôm nay, trong cái bối cảnh như thế này, tự dưng cô thấy mình
cần phải làm như thế. Hoặc hơn thế.
Điếu thuốc đã được đem ra. Và bỗng dưngsợ. Cô sợ khi vừa đốt nó lên thì đồng thời
cô sho sặc sụa. Cô ho như một con điên mun chứng minh mình điên. Nhưng cuối cùng
thì cô thphào vì chuyện ấy đã không xảy ra. Nó chỉ có thể tăng phần kỳ lạ ở cô mà thôi.
Dần dần cô cảm thấy mình yên m hơn lúc nào hết. Cái đầu của cô cũng bớt cúi xuống.
Không chvậy, cô còn có thể ngước lên một cách kiêu ngạo, một cách bất cần, một cách
gì gì đó...
Cái ánh mắt đẹp quỷ quái vẫn còn nhìn cô. Rõ ràng là nó đã nhìn từ khi cô bước vào.
Hình như cùng với nó còn có thêm một vài con mắt khác. Tại sao cô phải né tránh nó
chứ. Cô không có một điều gì phải sợ nó cả. Điếu thuốc xem ra đã tỏ rõ sức mạnh cho cô.
Một ý nghĩ nảy ra trong đầu rằng cô phải nhìn thẳng vào mắt nó. Nhưngcần phải lựa
chọn cho ánh mắt của mình như thế nào đây: ngạc nhiên, phân vân, hay thẫn thờ... mọi
cái đều có vẻ không ổn. Có vẻ không nói lên được cái điều cô muốn. Cô không thích
mình thụ động như thế. Cô cần phải có một thái độ khác hơn.
Chiếc gương, quỷ tha ma bắt, cô đã bỏ nó trong túi xách, nếu không cô ssoi gương mặt
mình, rồi một lúc bất cẩn nào đó,sẽ nhìn xéo qua khuôn mt của gã kia. Đúng ra là cô
sẽ nhìn vào con mắt đẹp của gã. Chẳng hiểu sao cô vẫn tin nó là một con mắt đẹp.
chẳng bao giờ có thể vừa mất thời gian vừa phải bận tâm chỉ vì một con mắt xấu.
Chuyến xe đã bắt đầu chộn rộn. Hình như mọi thứ đang chuyển động dần. Một vài người
sau lưng cô đã đứng lên. Rồi một thằng nhóc bé choắt chạy tới: “Cô cho cháu xin tiền
nước”. Thì ra nó scô quỵt bằng cách xe vừa chạy thì cô snhảy bổ lên, và cái ly cà phê
của nó sẽ đi tong. Một thoáng gì đó như sự xúc phạm dâng lên trong cô. Nhưng nó chỉ là
một thoáng thôi.
Những đồi núi như kẻ bị bỏ lại cuống quýt sau lưng cô. Chúng sẽ bị lãng quên, cô biết
vậy khi cô về đến nhà mình. Thi thoảng thì cô sẽ nhớ chúng trong những buổi tối. Nhưng
đó chỉ là những lúc hơi buồn, không thể khác.
Cái gã ngồi gần bắt đầu ngoáy lung tung. “Tôi thề rằng sẽ không bao giờ đi những
chuyến xe cuối năm như vầy nữa”. Gã nói với cô, hay gã nói với một ai đó cô cũng
không biết nữa. Cô chỉ bận tâm với cái ánh mắt kia. Cô muốn quay lại phía sau, sau lưng
cô. Gã ngồi đó. Gã đang nghĩ gì mà chầm bẳm vào cái gáy của cô.
Cuốn sách đang đọc dở không thể nào níu cô vào câu chuyện của nó. Một người đàn bà
ngoại tình trong tư tưởng với một người đàn ông xa lạ. Chữ ngoại tình đây có vẻ không
ổn. Bà ta chỉ tưởng tượng cảnh ông ta tán tỉnh bà. Ông ta chỉ hỏi vẻn vẹn có một câu: “Bà
đi bình an chứ!”. Nhưng sau câu nói đó là gì, có trời mà biết. Có thể sẽ là một cuộc hỏi
han về sở thích, về món ăn, về địa chỉ, có vẻ vu vơ thôi, và sau đó vu vơ hẹn gặp. “Tôi
vẫn hay đi ngang con đường ấy. Nếu rảnh rỗi, tôi sẽ ghé thăm”. Có thể như thế lắm chứ.
Và cũng rảnh lắm chứ. Biết bao nhiêu cuộc tình đã được diễn ra như vậy. Tình cờ mà.
Tình cờ là cái khối cô nàng lựa chọn cho buổi gặp gỡ đầu tiên của mình. Đôi khi không
thật tình cnhưng họ vẫn thích gán cho rằng nó là cái tình cờ. Tình cờ một chiều mưa,
tình c một buổi tối và sau đó là tiếng sét, một tiếng sét nổ ra làm hai con người choáng
váng. Thế rồi họ yêu nhau.
Cô chẳng có một mối tình nào như vậy. Lũ con Hồng thường ggẫm cho cô một ai đó và
thường thường họ sắp đặt mọi chuyện như tình c. Nhưng cô thì chẳng có thể nào tình c
được rồi. Một buổi đi tắm biển, một ngày nghđâu đó trong quán cà phê bù khú với bạn
bè, một buổi cắm trại... một người đàn ông chng biết từ đâu được chúng giới thiệu là
người nhà, người bà con, ông anh họ... và rồi tình cờ chúng bỏ đi. Chúng bỏ đi để rồi
chúng tình cquay lại xì xầm với ông anh họ. Chẳng biết chúng thì thm cái gì, nhưng cô
thừa biết chúng sẽ hỏi: “Thế nào, được không?”. Ôi cái cuộc tình cờ ấy bỗng chốc thật lố