Cái xác không đầu
Ra khi rp hát Hòa Bình,cái rp mà ngày nay được gi vi tên mới là 3 tháng 4,tôi đưa
ch đến thng quán cà phê Tùng thay vì phải đưa chị tr v trông coi cái quán nem ca
ch,cái quán mà t mười gi sáng – gi m ca -…cho đến tận mười hai gi khuya – gi
đóng cửa – lúc nào cũng có đông thực khách.Cái quán bán nem ni tiếng ngon và r
c thành ph này ai ai cũng đều đã biết tiếng.Du khách khp mi min đất nước,và c
người Vit Nam đang sinh sng ngoi quc một khi đã đến thăm thành ph hoa này thì
thường phi có ít ra là mt ln ghé vô quán ca ch để được thưởng thc món nem tht
đặc sc : Nem Ninh-Hòa!
Mt tun qua k t khi gp li ch, ngày hai bữa tôi đều được ch cho thưởng thc món
nem thật độc đáo do chính từ đôi bàn tay ca ch làm ra mà không h thy
ngán.Nhưng,chiều nay tôi mun ch đi cùng tôi đến ngi trong quán cà phê Tùng. Nhng
ngày còn lưu lại thành ph này tôi mun ch đi cùng tôi đến khp mi ngõ ngách,mi con
đường,tôi luôn mun có ch bên cnh.Có ch gn bên tôi như được sng li thi gian
tht vui thật đẹp và tht hnh phúc ca những tháng ngày trước khi quê hương tôi bị
nhum màu.
Thành ph Đà Lạt ch trong chc lát na là s được soi sáng bi nhng ngọn đèn đường
vy mà thi tiết ch hơi man mát chứ không lnh.Thành ph này gi đây đã không còn
cái khí hu lành lnh làm tê tái lòng người,cũng không còn cảnh sương mù lãng đãng đầy
v lãng mn, cũng không còn cnh nhng cô thiếu n đài các tha thướt trong nhng chiếc
áo dài vi những cái áo len đủ kiểu và đủ màu sc,hoc vi cái áo pardessus sang trng
khoác ngoài;cùng dáng đi uyển chuyn trên khp ph phường.Con người đã mun con
người phi thay đổi. Con người đã mun khí hu phải thay đổi.Con người đã b bt buc
phải thay đổi trong từng câu văn, trong tng li nói sao cho ngn và gin d vì vy mà
ngôn ng Việt đã nghèo nàn hơn xưa rất nhiu.Thành ph này gi đây cũng đã có quá
nhiu quán cà phê mang nhiu phong cách khác nhau vi nhng phong cnh hu tình
thơ mộng…t những căn biệt th sang trng trên nhng ngọn đồi mà quán cà phê Tùng
thì không có.Tôi thích ngi cà phê Tùng vì quán này đã có t hơn nửa thế k qua và t
ngày đó cho đến mãi mãi v sau, cà phê Tùng vẫn là nơi yên tĩnh và là nơi dành cho
nhng ai muốn được thưởng thc ly cà phê nguyên cht thơm ngon không bị pha chế
nhng tp chất độc hại để câu khách và để thu li bi những người ch không có lương
tâm.
Nhìn tng giọt cà phê đặc quánh đang từ t rt xuống đáy ly,màu đen của git cà phê làm
tôi liên tưởng đến người nam tài t da đen trong phim mà ch và tôi va xem qua.Có l
ln xem phimm nay là ln cui cùng vì sp tới đây người ta s cho dp b cái rp hát
duy nht còn sót lại này,như đã tng dp b ba cái rp t lâu lm rồi.Người nam tài t da
đen thủ vai chính tht xut sắc đã làm kinh hn nhng v khán gi nào có trái tim không
được mạnh.Người nam tài t da đen đóng vai người chết hin v như người còn sng vào
ban đêm,lẫn c ban ngày để nhát người yếu bóng vía và cũng là để được nói lên nhng
lời nói như tự thú ti lỗi đã làm trong khi còn sng.Nam tài t da đen trước khi chết,ông
và nhóm người của ông đã dùng đủ mọi mánh khoé để cướp tài sn, cướp đất đai và cướp
luôn mng sng ca nhiều ngàn người dân vô ti cách rt dã man nhưng luật pháp thì
không bao gi bt tội ông và nhóm người của ông được.Trước khi phim kết thúc,người
nam tài t da đen đã dõng dc tuyên b:Khi tôi còn sống tôi đã làm nhiu việc ác nhưng
không mt ai dám trng pht tôi cũng bởi: Tôi là lut pháp!
Ch thấy tôi thường hay đăm chiêu suy nghĩ nên ch nm tay tôi và bóp nhè nh như ngụ
ý mt s đồng cm và chia s.Nhìn ch tôi thấy thương chị nhiều quá.Tôi đặt bàn tay k
héo ca ch trong đôi bàn tay của tôi và k cho ch nghe mt câu chuyn có tht mà chính
tôi đã may mắn được là người trong cuc:
- Em s k cho ch nghe mt câu chuyn rùng rn có tht.Mt câu chuyn kinh d cũng có
cùng mt nội dung như trong phim mà chị em mình va xem xong.Câu chuyn mà em s
k ra đây thì chính em là người trong cuc vậy mà cho đến tn hôm nay em vẫn chưa
dám k li cho bt c một người nào nghe bi vì chuyn huyn bí quá,bi vì chuyn ma
quái quá.Huyền bí và ma quái đến độ khó tin lắm… nhưng đó li là chuyn có tht ch à.
Tôi pha thêm mt chút nước sôi vào ly cà phê ri li đặt bàn tay ch trong hai bàn tay tôi
và nhìn ngay mt ca ch,tôi bắt đầu k:
- Ngày đó,ngày mà miền Nam Vit Nam của chúng ta đã chu buông súng chp nhn gii
pháp hòa giải để hòa hp sống chung như người anh em bên kia gii tuyến đã thường
xuyên tuyên b.Mt buổi sáng kia người ta đã đến nhà,đến căn nhà mà ch em mình đã có
mt thi gian vui sống bên nhau, người ta ra lệnh cho em đúng một tiếng đồng h phi
thu dọn đồ đạc ri phi lp tc ra khỏi căn nhà.Sau vài năm vật ln vi cuc sng đầy ti
nhục,đầy đau thương và đầy ut hn,ri em cũng tìm được mt công vic làm tài xế
chuyên ch vt dng cho mt công ty.Em còn nh rt rõ vào bui sáng mt ngày chúa
nhật, ông Giám đốc lnh cho em là vào sáng sm ngày hôm sau, th hai,em phi lái chiếc
xe ti lên Lc Ninh ch cao su v Kho Năm bên Khánh Hi.Ba gi sáng ngày th hai em
vào nhn chiếc xe ti ri chy thng lên Lc Ninh.Khi xe ch còn cách điểm đến khong
chng hai cây s thì em nhìn thy có một người đàn ông đứng bên v đường giơ tay ra
du cho xe ngng li.Nhìn k thì ra đó là ông Phó giám đốc công ty.Ông Phó giám đốc
hôm nay mặc cái áo sơ mi có sọc màu đỏ vi cái qun jean trông tht là tr trung.Ông
bước lên ngi bên cnh em ri ra lệnh cho em đổi hướng chy lên Ban Mê Thut thay vì
tiếp tục đến Lc Ninh.Vì ông ta là Phó giám đốc nên em đâu dám thắc mắc điều gì ngoài
vic phi tuân lnh thi hành theo ý ca ông. Xe chạy được khong chừng mười cây s thì
ông lên tiếng nói trong khi mt ca ông vn nhìn thng v phía trước.
- Công tác ca anh Lộc Ninh tôi đã cho người người khác làm thay ri.Anh có nhim
v đưa tôi lên Ban Mê Thuột,lên đó tôi sẽ có công vic nh anh giúp tôi.
Hôm nay,lần đu tiên ông có li nói nh nh và lch s khi gi em bng anh,khác vi mi
khi nên em cũng thấy yên lòng bi tính ca ông mau nóng,mà h mi ln nóng gin ai thì
người đó sẽ b ông chi ra thm t đến sut c buổi,đến tối tăm cả mặt mày.Đôi con mắt
ca ông vẫn đang nhìn v phía trước nhưng bỗng ông hi em mt câu làm cho em
cùng bi ri và cũng vô cùng lo s:
- Anh thù ghét tôi,thù ghét chúng tôi lm phi không?
Em chưa biết phi tr li ra sao thì ông đã nói tiếp một hơi thật dài như là lời thú ti
chng khác gì người nam tài t da đen trong phim mà chị em mình va xem qua.Ông nói:
- Tht ra thì tôi phải làm như vậy thôi anh à.Đó là chính sách mà chúng tôi phi triệt để
tuân hành và phi thc hin cho bằng được.Chúng tôi phải làm đủ mi cách sao cho
người dân min Nam này phải căm thù chế độ,càng căm thù nhiều bao nhiêu càng tt by
nhiêu vì,có như vậy thì nhng thành phn bt mãn s ni lên,s l mt ra chng li chế độ
để nhân đó chúng tôi sẽ ra tay tiêu dit gn và sch s mt ln.Cui cùng ri thì ch còn
li toàn là những con người biết s hãi và sn sàng phc tùng mi mnh lnh ca chế
độ.Chính sách này chúng tôi đã cho áp dụngđã thành công hoàn toàn min Bc
ri.Khi đầu,chúng tôi đã phát động mt chiến dch gi là:Ci Cách Ruộng Đất.Chúng tôi
t chức cho đấu t để giết sch hết những tên trí phú đa hào,rồi sau đó cho giết luôn c
những người không có ti tình gì vi chế độ.Tht không ng là tt c mi người dân min
Bắc đều đã khiếp s để ri phc tùng mi mnh lnh mt cách tht mau l và tuyệt đối.
Chmt nhóm tht nh nhoi dăm ba người bt mãn đã ni lên và chúng tôi gi nhóm
người đó là nhóm: Nhân Văn Giai Phm.H là những ni có chút tiếng tăm nên chúng
tôi không mun giết ngay mà chúng tôi s cho giết ln ln bng cách bắt lao động kh sai
tht nặng nhưng chỉ cho ăn thật ít thôi.Chính sách này chúng tôi đã và vẫn đang áp dụng
cho nhng quân nhân công chc min Nam ti các tri ci to.Theo tôi thì ri cũng sẽ
thành công thôi. Nhưng,đối với người dân min Nam thì chúng tôi li ch thành công có
mt phn thôi anh à. Chúng tôi tht s đã không tiên liệu trước được là người dân min
Nam này s phn kháng li bằng cách hè nhau đổ xô ra bin mc dù có quá nhiu nguy
hiểm đang đợi ch mọi người.H dắt díu nhau cùng vượt luôn qua c nhng khu rng
đầy ác thú và vượt luôn qua những cánh đồng đầy mìn by còn sót li trong cuc chiến.
Đúng là chúng tôi đã không tiên liệu trước được việc này nhưng,sau khi số người bt mãn
chế độ đã b ra đi hết ri thì s người còn lại trong nước s là s người biết s hãi và
ri s biết phc tùng thôi.
Tôi biết anh thù oán tôi và thù ghét chế độ này lắm nhưng anh không có một ch da nào
để làm cái động lực đẩy cho anh có hội hành động.Chúng tôi gọi thái độ nhn nhc
chịu đựng đó là: Nín thở qua sông.Nhưng,anh nên biết rng cái im lng nhn nhc chu
đựng ca anh và của người dân c ba min s t t,t t thm sâu vào tn cùng tim óc
và vào tn cùng huyết quản để ri s khiến anh và khiến mọi người tr nên hèn nhát lúc
nào mà chính anh và mọi người cũng không hề nhn biết được.Có một điều mà ri cui
cùng thì tôi cũng đã nghim ra là:đó là một chính sách tht sai lm và tai hi cho dân tc
mình.Trong cuc chiến va qua mà min Bắc chúng tôi đã khởi xướng,chúng tôi đã dùng
th đoạn tuyên truyền đ thúc đẩy hng triu triu thanh niên nam n min Bc vào chiến
đấu ti min Nam.H tht s là nhng thanh niên anh hùng không h biết s chết cũng vì
lý tưởng cả.Nhưng,bây giờ chiến tranh đã qua ri và chúng tôi không th áp dng th
đoạn cũ đó được na.Anh c tưởng tượng đi,khoảng vài mươi năm nữa khi mà mọi người
dân ca c ba miền đều đã b chúng tôi khut phục và đã tr nên hèn nhát,rồi sau đó nếu
có xy ra mt cuc chiến tranh với các nước lân bang thì mọi người s li tìm cách b
trn bằng đủ mi phương cách,còn những người đang tại ngũ thì s mau mau đầu hàng
quân địch để khi phi chiến đấu,để khi phi chết. Cũng vì hèn nhát do bi b c chế
nên con người một khi có được mt chút t do thì s tr nên vô cùng hung ác và ri s
đối xn bo vi nhau.Tôi vn nghĩ đó là mt chính sách sai lm nhưng tôi không dám
nói ra cũng chỉ vì tôi là con người bình thường thôi nên tôi cũng biết s vy.Nếu tôi nói
ra điều tôi nghĩ thì hu qu đến vi tôi s tàn khốc như thế nào chc anh cũng đã đoán ra
được ri chứ.Anh xem,tôi là ngưi ch biết đọc biết viết thôi,tôi ch biết làm nhng bài
toán cng tr nhân chia gin d vi ít con s nhưng vì tôi phc v chế độ hết lòng nên gi
đây tôi được nâng lên làm đến Phó giám đốc mt công ty ln của nhà nước và li còn
được cp cho một căn biệt th na.V tôi cũng đã tng có nhiều năm phục v trong
thanh niên xung phong mà na ch cũng không biết,thế mà gi đây cũng là Ca Hàng
Trưởng có toàn quyn phân phi thc phẩm đến hoặc không đến cho bt c người nào
mà v tôi mun hoc không mun.
Không,ngàn đời tôi cũng không có cái can đảm nói lên cái ý nghĩ mà mình đã nghĩ.Đất
nước này ri ra chính là nh những con người đã b chy ra biển và băng qua nhng
cánh rừng đầy ác thú và những cánh đồng đầy mìn ngày hôm nay,s tr v để thay đổi,để
làm li tt c t đầu.Chính những người đã b quê hương ra đi ngày hôm nay là nhng
người s b ra tin của và tim óc để to dng li mt xã hi công bng cho tt c mi
người Vit c ba miền đất nước ca chúng ta ngày mai.
Bt cht ông hỏi em nhưng vẫn không quay đu nhìn em:
- Anh theo tôn giáo nào mà trong t khai lý lch ca anh tôi không thy ghi?
Trái tim ca em t khi ông bắt đầu nói cho đến gi vẫn đang đập lon x lên như muốn
làm v tung lng ngc em ra khi nghĩ ông đang dùng th đoạn để gài em vào by.Hai