
Sherlock Holmes phần 2: Hấp
dẫn, nhưng không phải Sherlock
Holmes
Poster phim Sherlock Holmes phần 2: Trò chơi bóng đêm
Tôi nhớ rất rõ cái cảm giác khi lần đầu tiên đọc truyện Sherlock Holmes
của nhà văn Conan Doyle. Ai mê Holmes thì cũng biết, truyện không
có nhiều cảnh đấu súng, hay bom nổ đùng đùng, chỉ cần cái không khí
xam xám có phần ảm đạm kiểu gothic của nó là đủ để khiến ta hồi hộp,
đôi khi phải thót tim hay rùng mình. Để thưởng thức Sherlock Holmes,

tất cả những gì ta cần là một chiếc ghế sa-lông (hoặc giường) êm ái,
một chiếc đèn bàn, và một tách trà.
Bởi vậy, dù người này người kia có phán rằng phim Sherlock Holmes
đang chiếu ngoài rạp “hiện đại nhưng vẫn đúng theo nguyên bản” thì
đừng nghe, phim này quả là hấp dẫn, nhưng nó không phải Holmes.
Dĩ nhiên, phim hay thì vẫn cứ xem thôi, mở đầu câu chuyện, cô nàng
“siêu trộm” Irlene Adler (Rachel McAdams đóng) chạm trán anh
Holmes nhà ta (Robert Downey Jr) một lần nữa. Nàng được tên giáo sư
Moriarty (Jared Harris đóng) giao cho nhiệm vụ gửi đồ: một bưu kiện
cho bác sĩ Hoffmanstahl. Đây giống như một khoản ‘tiền công’ do tên
Moriarty trả, vì Hoffmanstahl sắp sửa chuyển bức thư từ tay một vị tên
Rene đến cho cô em gái Simza của anh.
Tên Moriarty và nàng Irlene

Bưu kiện do Moriarty gửi thực chất là một trái bom. Sherlock Holmes
đoán trước được việc này nên đã ra sức chặn Irlene, nhằm cứu bác sĩ
Hoffmanstahl. Holmes cũng kịp thời lấy bức thư và chuyển đến tay cô
em gái Simza (Noomi Rapace đóng). Có điều, tại sao một vị giáo sư
danh tiếng như Moriarty lại muốn khủng bố một ông bác sĩ? Và hai anh
em Rene/Simza thì có liên quan gì đến chuyện này?
Để tìm ra chứng cứ buộc tội Moriarty, đạo diễn cho nhóm Sherlock
Holmes đi du lịch. Chàng thám tử cùng các ‘đồng chí’ dí theo Moriarty
từ Anh sang Pháp, từ Pháp qua Đức, từ Đức qua Thụy Sĩ. Lấy cớ rằng
Châu Âu đang đi vào thời cách mạng công nghiệp, Sherlock Holmes
phải đối đầu với nào là bom đạn, xe tăng, súng tự động v.v…
Để tăng thêm phần hài hước, đạo diễn Guy Ritchie cho vào tình tiết
‘Watson cưới vợ’. Anh bạn Watson chí cốt của Holmes sắp sửa lên
đường đi đến thành phố biển Brighton để hưởng tuần trăng mật, nhưng
vì Moriarty muốn hãm hại những người Holmes yêu quý, Holmes đành
phải cắt ngang chuyến đi nghỉ của đôi vợ chồng trẻ, lôi Watson theo
mình, và nhờ ông anh trai giấu cô vợ mới cưới của Watson tại một biệt
thự hẻo lánh nào đó.

Bác sĩ Watson và vợ
Cái đoạn Holmes giả gái để trốn lên tàu và bám theo Watson tếu không
chịu được. Có khá nhiều nghệ sĩ giả gái chỉ để chọc người ta cười; mục
đích này không xấu, nhưng nếu mọi sự chỉ đơn giản có vậy thì cần gì
diễn viên giỏi? Việc này không phải ai cũng có thể diễn thành công, chỉ
cần thiếu chút duyên hay chút chiều sâu là nó đâm ra phản cảm. Nhưng
Robert Downey có nét gì đó rất đặc biệt, vừa châm biếm vừa nghiêm
nghị, vừa vô tư phớt tỉnh Ăng-Lê vừa cầu kỳ, vừa nhẹ nhàng nhưng
cũng rất nam tính. Đúng là làm cái gì, một người diễn viên phải có tài
năng, trí tuệ, và sự hy sinh thì mới thành công được.

Màn giả gái của Robert Downey Jr
Ấn tượng không kém là Jude Law trong vai Watson và Jared trong vai
Moriarty. Jude – vì điển trai nên cũng hay bị gán cho đóng những nhân
vật đểu cáng, hay người yêu này nọ – cho khán giả thấy được lòng
trung thành cộng với sự lôi thôi xuề xòa nhưng rất dễ mến của Watson
– một người hay đi sau Holmes. Watson, nói cho cùng là một bác sĩ
bình thường, chỉ mong được cưới vợ, rồi thanh thản hưởng tuần trăng
mật. Nhưng đã làm bạn Holmes thì chẳng thể nào hưởng một cuộc sống
‘bình thường’ được cả. Đôi lúc, Watson bực mình vì bị cuốn vào mấy
vụ án của Holmes, nhưng anh không dứt ra được, vì Holmes (lẫn các
vụ án) đều quá thú vị.

