Ch ng 29 Đ và đenươ
20h30 ngày 15 tháng 6.
Khi Hinh v đ n nhà S nh, th y bà Ki u Doanh m cô và cha m S nh đang s t ru t ế
ch cô tr v . Bà Ki u Doanh ôm ch t l y Hinh, xót xa nói: “Ôi, con làm cho m s
quá! Sao mu n th này m i v ? Hai bác và m suýt n a thì đi báo công an!” ế
Hinh c i: “Có sao đâu mà! K t bây gi con s cùng gia đình S nh. M c yênườ
tâm!”
M c a S nh, bà L ng Chí Quân, c i nói: “Ph i đ y! Tôi đã nói r i, đêm nay tôi s ươ ườ
l y xích s t xích hai đ a l i, không th đi đâu đ c h t!” ượ ế
Hinh không th y S nh có m t phòng khách bèn h i: “S nh đâu ?”
Bà Chí Quân nói: “Nó đóng c a phòng, đang trong đó nghe nh c rock. Hai bác đã
cùng m cháu ăn c m t i r i, cách đây m y phút nó còn pha h cà phê v i pha trà. ơ
Cũng ch ng hi u t i sao hôm nay nó b b bùa hay sao y, b ng d ng ngoan ngoãn ư
nh m t cô gái ch ng ch c, l i bi t xu ng b p n u canh, r i còn pha trà n a!” Bà v aư ế ế
nói v a ngáp dài, r i c i ng ng ng u: “Tôi xin l i, hôm nay khoa b n nhi u vi c ườ ượ
quá, b t ch t có vài b nh nhân m i nh p vi n cùng m t lúc!”
Hinh c i: “Bác v t v nh th , S nh cũng r t hi u đ y ! Cháu vào đ khen S nhườ ư ế
m t câu đây!”
Đi g n đ n c a phòng c a S nh, đúng là có ti ng nh c rock âm thanh lo ng xo ng d ế ế
d i đang v ng ra. S nh r t kỳ quái, đ c bi t mê lo i nh c này. Hinh gõ c a, nh ng ư
không th y tr l i, cô th m nghĩ: ti ng gõ c a l ch s so v i nh ng âm thanh huyên ế
náo trong kia khác nào hòn s i ném xu ng đ i d ng! Mình đ ng nên qu y nhi u b n ươ
thì h n.ơ
Hinh ăn qua loa m t chút. Cô th y m mình v a nói chuy n v i cha m S nh, r i l i
ng i xem ti-vi, có v ch a h th y bu n ng . Hinh tr v căn phòng ng xinh xinh mà ư
gia đình S nh dành cho cô. Bên ngoài ô c a s là màn đêm đen k t, không hi u sao Hinh
th y h i s s th p th m không yên. ơ
Ti ng nh c v n v ng ra t c a bu ng ng c a S nh ngay đ i di n. Hinh th y h iế ơ
ng c nhiên. S nh là ng i không bao gi ch u ng i yên m t ch , t i sao t i nay l i ườ
không th y ra kh i phòng? Đ c bi t là, hôm nay mình v mu n, hình nh S nh cũng ư
không đ tâm?
Hinh đ ng lên b c đ n tr c c a phòng c a S nh, kh gõ c a. Không có m t ph n ướ ế ướ
ng nào. Hinh gõ to h n, r i dùng h t s c m nh đ m c hai tay, c a kêu r m r m. ơ ế
Nh ng c a v n không m .ư
Kỳ l h n n a là, ch nhà và m Hinh d ng nh không bu n đ ý đ n ti ng đ p c a ơ ườ ư ế ế
d d i. Linh c m v m t s ch ng lành dâng lên trong Hinh.
Ch y ra phòng khách, Hinh đ ng s ng l i tr c c nh t ng tr c m t: cha m S nh ướ ượ ướ
cùng bà Ki u Doanh ng i ng ng n trên đi-văng, n m trên gh bành, hình nh đ u ế ư
ng say. Hinh v i lay bà Chí Quân đang ngáy nh s m r n, nh ng bà ch gi mình r i ư ư
ti p t c ng mê m t. Lúc này ch a đ n 10 gi sao h đã m t m i đ n nh th này?ế ư ế ế ư ế
Hay là có chuy n kỳ quái gì đây?
Hinh l i ch y v tr c c a bu ng S nh, đ p c a th t m nh. Cô càng c m giác th y ướ
rõ có chuy n ch ng lành, và hi u r ng càng ch đ i thêm phút nào thì m i nguy hi m
càng đ n g n phút y. Hinh dùng h t s c m nh toàn thân, xô ng i vào cánh c a.ế ế ườ
C a b t m , ti ng nh c inh i h n lo n phát ngán òa th c vào m t. ế
Nh ng căn phòng thì không m t bóng ng i.ư ườ
C a s m n a v i, m t làn gió ùa vào, màn đêm đen k t ngay tr c m t. ướ
Căn h nhà S nh ngay t ng m t, rõ ràng là S nh đã trèo qua c a s t lâu.
T i sao S nh l i ra kh i nhà vào lúc này? Và l i gi u c cha m ? Hay v n là vì quá tò
mò nên đã đi đ n tr ng đ xem xem “v án m u sát 405” s x y ra nh th nào?ế ườ ư ư ế
Có l đây là cách gi i thích h p lý duy nh t. Nh v y thì, ch c là S nh đã cho thu c ư
ng vào canh trong b a ăn t i và n c trà sau đó, đi u này gi i thích t i sao S nh v n ướ
r t v ng b p núc mà t i nay l i b t ch t “chăm ch ” nh th ? Đ có th đ c th a trí ế ư ế ượ
tò mò, đã dám cho ng i nhà và khách u ng thu c ng ? V i S nh - m t cô gái hayườ
thích làm b a, thì đây v n là m t hành đ ng có ph n c c đoan.
Mình nên làm gì bây gi nh ?
Hinh hoang mang r t khó quy t đ nh. Ý nghĩ b ng b t đ u tiên c a Hinh là ph i đ n ế ế
tr ng đ tìm S nh, nh ng làm th khác nào mình “t chui đ u vào thòng l ng” - t ườ ư ế
dò đ n hi n tr ng “v án m u sát 405” thì th t đúng v i s “s p đ t” c a l c l ngế ườ ư ượ
bí hi m đang n m trong b não c a mình, và ti p đó thì chuy n gì s x y ra? Mình có ế
kh ng ch n i không? ế
Hinh c t thuy t ph c mình hãy bình tĩnh, ch nên x c n i. Gi s , xét t m t góc đ ế
khác, n u ta nghĩ theo h ng l c quan, bi t đâu S nh đã có m t ch ng trình gì đó cóế ướ ế ươ
th th t s vén t m màn bí m t v “v án m u sát 405” cũng nên? ư
Hinh nhìn kh p l t căn phòng ng c a S nh, mong có th tìm th y m t vài d u hi u ượ
manh m i... Nh ng, Hinh quá thu c căn phòng này, ch thoáng nhìn đã bi t không có gì ư ế
khác l rõ r t.
Nh ng Hinh v n c m th y có chút gì đó là l ... Đúng th ! Hinh th y căn phòng nàyư ế
hình nh “đ p” h n!ư ơ
Trên t ng, t m áp-phích qu ng cáo “U h n S nh n ” V ng T Hi n s c mùi “maườ ươ
qu ” đã đ c thay b ng t m nh đ p c a Ô-đê-ly Hêp-b n trong phim “B a ăn sáng ượ ơ
t i nhà Ti-phan-ni”, m y chi c m t n kỳ quái c a châu Phi và Nam M đã đ c thay ế ượ
b ng b c tranh thêu T Xuyên “H ng Lâu Th p Nh Thoa”. Trên bàn trang đi m v n
đ t chi c đ ng h báo th c nh ghi ch “ni m vui c a b c đi ma qu ”, ch ng rõ đã ế ướ
đ c thay b ng chi c đ ng h đ bàn ph ng tây t lúc nào. Hinh càng chú ý đ nượ ế ươ ế
m y b c nh c a S nh đ t trong khung kính bày trên bàn: tr c kia là nh ng nh tinh ướ
ngh ch lè l i tr n m t ho c hóa trang kỳ d , nay đã đ c thay b ng nh ng t m “ nh ưỡ ượ
ngh thu t” đ c trang đi m r t công phu. ượ
Hinh nh l i nh ng ánh m t th hi n tình c m c a Vân Côn và S nh m i l n g p
nhau, cô đoán r ng S nh đã b c vào chuy n yêu đ ng, nh ng ý nghĩ này ch v t qua ướ ươ ư
vì Hinh b ng th y kinh hoàng vô t n.
M t chi c c p tóc r t đ p xu t hi n bên c nh b c nh ch p nghiêng c a S nh. ế
Hình nh nó v a có th làm l c ch i đ u v a có th làm đ trang s c.ư ượ
Hinh l i th y trên bàn đ c sách có m t t p album đang m , rõ ràng là S nh v a m i
gi xem. Hinh l t nhanh các trang, th y có vài t m nh m i cài vào, trong đó có m t
t m khi n Hinh ph i kinh ng c kêu lên. ế
Trong t m nh này, S nh m c váy dài tr ng, đ ng t a c a s , ngoài c a s là màn
đêm t i đen, ánh trăng suông y u t - đó chính là phiên b n c a b c nh ch p Trang ế
Đi p t phía sau mà cô đã nhìn th y ch bà Uông Lan San. Hinh suýt kêu lên, khi
nhìn th y bàn trang đi m bên ph i S nh có m t cái l c l ng r ng, đ t bên c nh ượ ư
chi c đ ng h đ bàn ph ng tây. Cô còn có th nhìn rõ các đ m l p lánh ph nế ươ
l ng cái l c.ư ượ
Đây là m t gi thi t mà Hinh ch a t ng nghĩ đ n: S nh đã có cái l c này! ế ư ế ượ
Lúc nãy cô đã cùng Vân Côn xác đ nh rõ: Nghê Na năm x a cũng t ng dùng cái l c ư ượ
này. Rõ ràng là S nh không “công khai hóa” cái l c, cho nên c cô và Vân Côn đ u ượ
không h hay bi t. ế
Nghĩ đ n đây S nh càng th y lo: thì ra cô b n thân nh ch em v i mình v n đang cế ư
tình gi u mình nhi u đi u bí m t. Li u có còn nhi u bí m t gì khác n a chăng?
N i tuy t v ng đã m t đi t lâu, nay l i p đ n v i Hinh: xem ra, vai trò “n n nhân” ế
c a mình su t bao ngày qua ch m t cái “chiêu bài”, n n nhân th t s b “l a ch n”
l i là Âu D ng S nh! ươ
Cũng nh mình, S nh đã t ng ra ra vào vào khu nhà gi i ph u, cũng phòng 405 kýư
túc xá, hai cái bóng Tiêu Nhiên - Kình Tùng cũng s chui vào b não c a S nh, khi n ế
S nh có nh ng hành vi b t th ng. Và, khi m i ánh m t đ u đ d n vào phía mình thì ườ
S nh có th t m v ch ch ng trình đ tr thành m t “n n nhân” m i. ươ
Hinh l i nh ra r ng hình nh S nh t ng nói v i cô: bà L ng Chí Quân là ng i ư ươ ườ
Thi u H ng t nh Tri t Giang, S nh chào đ i Thi u H ng. Khi S nh lên 8 tu i, ư ế ư
ng i cha là ông Âu D ng Đ n Khánh t t nghi p nghiên c u sinh r i l i b nhườ ươ
vi n s 2 tr c thu c đ i h c y Giang Kinh, thì hai m con S nh m i chuy n v Giang
Kinh này.
Có th nói S nh v n là ng i vùng Giang Nam. ườ
Ch c ch n lúc này S nh đã ch y đ n khu ký túc xá c a tr ng, và cũng đã s p x p ế ườ ế
xong t t c đ vô hi u hóa các bi n pháp phòng ng a c a nhà tr ng. ườ
Tuy không th đoán ra n i S nh s có bi n pháp gì hay, nh ng Hinh bi t mình không ư ế
th ch m tr , ph i đ n tr ng ngay đ k p th i ngăn ch n hành vi m t lý trí này c a ế ườ
S nh.
Lúc cô v a đ n tr ng thì ti ng chuông báo t t đèn lúc 11 gi vang lên. Hinh th m ế ườ ế
“c m n tr i đ t”, r i hòa mình vào dòng ng i h t gi t h c bu i t i b c vào khu ơ ườ ế ướ
ký túc xá. Hinh nh n ra quanh khu nhà đã có m t s nhân viên b o v tay c m b đàm,
trong nhà cũng có vài ng i đang đi lên đi xu ng. Hinh cúi đ u, s s b nh ng nhânườ
viên bi t m t cô và các b n cùng l p nh n ra, cô b c m t m ch đi lên c u thang.ế ướ
Đ ng đ u c u thang t ng 4, Hinh thoáng nhìn đã nh n ra ngay là không th ti p c n ế
căn phòng 405, có hai n nhân viên đang đ ng c a, r t c nh giác quan sát m i sinh
viên qua l i. Trên t ng 4 này cũng có quá nhi u b n h c bi t m t cô, cô đành b c ế ướ
th ng lên t ng 6.
S nh đang đâu? Hay là cũng nh mình, đang trà tr n trong đám đông? Và sau khi đèn ư
t t mình s đi đâu?
Hinh quanh qu n trên t ng 6, cho đ n khi có m t s ch sinh viên l p trên nhìn cô b ng ế
ánh m t nghi ho c. May mà cô không quen ai s ng trên t ng này, n u không, ch c đã ế
có ng i đi báo cho b o v bi t. Ch ng th nán l i lâu n i này, Hinh đành đi xu ngườ ế ơ
v y. Vào lúc này, c u thang và các hành lang đã d n v ng bóng ng i, đèn c a c ườ
khu nhà đã b t t đi n, tr đèn hành lang và các gian bu ng t m gi t.
Hinh hoang mang b c xu ng t ng 2, nghe th y t ng tr t có ti ng nói, h là các nhânướ ế
viên b o v . Hinh nghĩ: Gay r i, n u ch m trán h vào lúc này thì t t nhiên b nghi ng ế
và n u làm phân tán s chú ý c a h thì l i b t l i cho S nh. V a khéo, ch ngo tế
c u thang t ng 2 có m t gian xép th ng ch t các th l t v t và d ng c làm v sinh, ườ
Hinh nhanh chóng lách qua c a r i n p vào đó.
“Li u có ph i nhà tr ng c n th n quá m c không nh ?” M t gi ng nói vang đ n. ườ ế
M t gi ng ph n : “Năm nào cũng có ng i h i cái câu này! Em cho r ng không quá ườ
m c tí nào! Cái năm y em tr c phòng 405, vì quên không m c a thông gió nên b
ng t x u, và th là m t cô sinh viên đã nh y l u! Nh l i, v n th y vô cùng ân h n. ế
C đ n cái đêm này thì chuy n quái d gì cũng có th x y ra, đôi lúc em nghĩ r ng li u ế
có ph i các cô sinh viên đáng th ng nh y l u vào cái đêm này b ng có đ c kh ươ ượ
năng c a siêu nhân? Hành vi c a h th c s không sao t ng t ng n i!” ưở ượ
“Nh ng đêm nay thì ch c là không th ! Sáu ng i canh gác m t gian phòng, 15 phútư ườ
l i thay ca, l i còn có vài ng i th ng xuyên tu n tra! Mu n đánh b t chúng ta ra, thì ườ ườ
ph i là m t t p b đ i đ c bi t!”
Hinh th y có ph n yên tâm: h đã s p đ t nh th , thì dù S nh có b xui d i đ làm ư ế
chuy n tai h i thì cũng không d gì làm n i!
Nh ng mình n p đây thì có th làm gì? S nh là cô b n chí c t c a mình v y mà lúcư
này mình l i bó tay b t l c! Bao nhiêu ngày qua mình toàn t oán trách dày vò, nghĩ
r ng mình là “n n nhân b l a ch n”, mình t ng tuy t v ng, suy s p... nh ng l i ch a ư ư
t ng nghĩ đ n m t kh năng khác, mình ch a quan tâm đ y đ đ n S nh, nên m i d n ế ư ế
t i ch b đ ng th này! ế
Nh ng ch ân h n cũng vô ích, ph i quan sát k tình hình xem sao, lúc này mình t mư
t p đây, ít ra là đ n n a đêm v n không có chuy n gì, sau đó mình s ra “đ u thú”, ế
ho c l ng l ng tr v nhà S nh.
Nh ng Hinh c m th y có l s vi c s không đ n gi n nh th . Năm nào cũng x y raư ơ ư ế
chuy n, thì t i sao năm nay l i có th yên n? T i vì mình đã tìm hi u không bi t m t ế
m i hay sao? T t c v n c đang m h , còn hình bóng hai ng i kia trong đ u mình - ơ ườ
Tiêu Nhiên và Tr nh Kình Tùng - đ n lúc này v n không ló m t. ế
H không c n thi t ph i ló m t, t t c h u nh v n tu n t ti n hành nh đã s p đ t ế ư ế ư
tr c.ướ
Ti ng b c chân c a nh ng ng i tu n tra v n vang lên đ u đ u. Rõ ràng là m iế ướ ườ
ng i đ u không chút l i l ng.ườ ơ
S nh i, c u đang đâu? C u ch có làm đi u gì d i d t đ y nhé! ơ
Hinh b m nút đèn trên chi c đ ng h đi n t , cúi xu ng nhìn: ch còn 10 phút n a là ế
đúng 12 gi đêm. Tim cô b t đ u đ p nhanh d n, nh ng cũng thây yên tâm h n, vì cho ư ơ
đ n gi S nh v n ch a xu t hi n khu nhà này, các nhân viên cũng đang chú tâm làmế ư
vi c. Đi u đó ch ng t kh năng x y ra b t tr c m i lúc m t ít d n.
Có l năng l ng còn l i cõi tr n c a Tiêu Nhiên và Kình Tùng đã đ c yên ngh . ượ ượ
Nh ng nào ng ý nghĩ này v a đ n thì Hinh đã th y thoang tho ng nh c đ u. Đây làư ế
tín hi u t i t mà Hinh r t s nó đ n v i cô. ế
Cô v n nh r t rõ, sau m i l n nh c đ u thì cô ng t x u, và có m t l n v a nh c đ u
xong thì cô ch ng ki n cái ch t c a bác sĩ Đ ng L ng Tu n. T i sao mình c hay b ế ế ươ
nh c đ u? Hay là t i cái năng l ng kia v n đ ng trong não mình? H đ nh làm gì? ượ
Hình nh không khí ng t ng t trong cái bu ng xép này là ch t xúc tác khi n Hinh càngư ế
thêm nh c đ u, r t nhanh chóng, cô th y đ u đau không sao ch u n i. L n này c n đau ơ
kéo đ n quá nhanh, quá d d i. Đi u khi n đ u óc Hinh càng thêm r i lo n là, cô l iế ế
có c m giác gi ng nh khi còn n m vi n tâm th n, có m t ti ng g i đang kêu g i ư ế
cô, có m t s c m nh đang d n d t t duy c a cô. Hinh càng c nh c mình hãy t nh táo ư
thì s c m nh y l i càng l n thêm.
Hình nh cái s c m nh y đ n t t ng gác bên trên.ư ế
“Á...” m t ti ng kêu th m thi t vang kh p b u tr i đêm, đánh th c toàn b khu ký túc ế ế
xá.
M t ti ng “hu ch” n ng n , rõ ràng là ti ng ng i r i t trên cao xu ng đ t. ế ế ườ ơ
“Nguy r i!” Hinh ngao ngán ng i s p xu ng sàn.
Mu n m t r i! Đã x y ra chuy n v i S nh! Tuy ch m t ti ng kêu nh ng Hinh đã ế ư
nh n ra ngay ti ng r t quen thu c c a S nh! ế
Ch trong giây phút, m t Hinh đ m l , cô l p t c m t sát mình: sao ng i l i tr n ươ
đây? Sao không ch y ra tìm S nh? Ng i còn cái gì đ mà s n a? ươ
Đám b o v là đ b đi! T i sao l i đ x y ra nh th ? ư ế
Hinh xem l i đ ng h : 12 gi kém 3 phút.
Thì ra, bi k ch không c n chu n gi gi c, đi u c t lõi là nh t đ nh ph i x y ra.
B ng Hinh l i c m th y r t l : đ u nh c r t d d i, cái s c m nh d n d t cô l i
càng m nh h n, và rõ ràng là nó ngay trên t ng trên. Cô ph i ra ngay, nh ng l i th y ơ ư
s , vì cô không mu n ch p nh n cái hi n th c mà cô không th đ i m t.
C u thang r m r p ti ng b c chân ch y xu ng d i nhà. Có ng i g i: “Các b n ế ướ ướ ườ
sinh viên đ ng ra! Đã có ban b o v gi i quy t vi c này!” Tuy nhiên, các n sinh v n ế
đang bàn tán xôn xao ngoài hành lang.
Hinh không sao ch u đ ng n i c n nh c đ u ghê g m, cô ch y ra kh i căn bu ng xép. ơ
L i m t ti ng “á...” thê th m, li n sau đó l i là m t ti ng r i m nh xu ng đ t. ế ế ơ
Hinh không th tin tai mình n a: ti ng kêu này l i là ti ng c a S nh! ế ế
Phía d i, có ng i đang m khóa c a khu nhà.ướ ườ
Hinh ch y nh điên, v t lên t ng 4. ư
C a phòng 405 đang khép, cô đ y m nh cánh c a, kinh hãi đ ng ngây ng i: Âu ườ
D ng S nh m c b váy tr ng đã trèo lên b u c a s !ươ
Trong phòng không có nhân viên b o v , ch c là h đã ch y xu ng sân đ x lý v
nh y l u v a nãy. T t c c nh tr i đã s p đ t. Ch c ch n là S nh đã dùng k t o ư ế
ra v nh y l u “gi ” đ xua các nhân viên b o v ch y ra kh i đây. T i sao S nh có
th làm đi u này gi ng nh th t, tài tình đ n th , Hinh không k p nghĩ n a. ư ế ế
“S nh i!” Hinh lao đ n bên c a s ôm ch t l y hai chân S nh. ơ ế
S nh s ng ng i, đ đ n quay đ u l i cúi nhìn Hinh. Hinh trông th y chi c c p tóc ườ ế
hai tác d ng kia đang cài trên mái tóc dài c a S nh, trong bóng t i v n th y t a ra
nh ng tia sáng óng ánh c a các h t đá quý, Hinh th y cay đ ng làm sao, nh ng lúc ư
kh n c p này ch ng th nói gì, cô ch l ng l l c đ u.
B ng nhiên Hinh l i c m th y t t c đ u rõ ràng trong tr o nh làn n c khe su i ư ướ
trên đ nh núi. C nh t ng này đã xu t hi n trong nh ng gi c m c a Hinh, có đi u, ượ ơ
S nh đã thay th vai trò c a cô gái kia! Thì ra t lâu S nh đã b “ch m” đ s làm n n ế
nhân, còn Hinh ch là m t cái chiêu bài!
M t h i chuông đ ng h báo th c vang lên. Kh i ph i bàn: đã là đúng 12 gi đêm.
S nh kh nói: “Đã đ n lúc r i!” Không nhìn l i Hinh n a, S nh c quy t nh y xu ng ế ế
thì tr ng tâm c a Hinh s n m ngoài b u c a s . Hinh s không th ngăn c n n i.
Nh ng Hinh không h hay bi t, lúc này, m t bóng ng i cao l n đã l ng l ti n sátư ế ườ ế
l ng cô, ng i y cúi xu ng, gi hai tay đang đeo găng... ch c n ôm l y hai chân Hinhư ườ ơ
r i “h t” lên, thì c hai cô sinh viên s cùng r i t phòng 405 xu ng sân. ơ
Y chính là L c B nh Thành.