
Câu hỏi độc ác từ những đứa trẻ
Câu hỏi xấc xược và độc ác ấy của những đứa trẻ đã minh chứng một
cách hãi hùng về một thế giới mà con người bắt đầu không dùng tình yêu
thương để xây dựng nó mà dùng bạo lực để thống trị nó. Sức mạnh để
điều hành thế giới này đã và đang không còn là chủ nghĩa nhân văn nữa
mà là bạo lực. Bạo lực của một kẻ mạnh (những đứa trẻ) đối với một kẻ
yếu (con chim) cũng giống như bạo lực của một quốc gia này với một
quốc gia khác. Những đứa trẻ hiện diện trước bà tiên tri mù chính là sự
hiện diện của độc ác trước một giá trị tinh thần của thế giới. Bà tiên tri mù
ấy, trong cách nhìn và suy ngẫm của tôi, chính là khát vọng, là trí tưởng
tượng kỳ diệu và ngập tràn tính nhân văn và đó cũng là vẻ đẹp huyền ảo
của đời sống thế gian. Và tất cả những điều tốt đẹp này đang càng ngày
càng bị đe dọa, thách thức và nhạo báng một cách công khai.
Sự xuất hiện của những đứa trẻ với một câu hỏi xấc xược và độc ác đã
gửi cho chúng ta một thông điệp cấp bách: thời đại của bạo lực đã công
khai hóa và đang trở thành chiếc gậy điều khiển xã hội loài người. Bạo lực
ấy cho đến ngày nay, chúng ta có thể hiểu rộng hơn các phía của nó. Một
phía của nó được thể hiện bằng vũ khí và phía khác thể hiện bằng sự áp
đặt xã hội con người và đe dọa xã hội con người phải tuân theo những
luật lệ có lợi cho một nhóm người hay một quốc gia nào đó.
ây giờ, nếu chúng ta khoanh sự lý giải của chúng ta vào những đứa trẻ đã
cất lên câu hỏi xấc xược và độc ác kia, chúng ta nhận thấy, nền giáo dục
của xã hội loài người chúng ta đã và đang đổ vỡ thảm hại. Có một đặc
điểm khác biệt giữa những đứa trẻ trong thế kỷ 21 này và những đứa trẻ
của mấy chục năm trước. Đó là sự rời bỏ tuổi thơ của những đứa trẻ bây
giờ quá nhanh. Chúng đã không sống đủ và sống hết tuổi thơ của chúng.
Đấy chính là điều nguy hiểm nhất khi mà những đứa trẻ kia lớn lên thành
những chủ nhân của thế giới.