
Một chia sẻ về bố cục nhiếp ảnh
Khi tôi đã bắt đầu với nhiếp ảnh, những trở ngại ban đầu tôi gặp toàn chỉ l
à
các vấn đề kỹ thuật. Thế giới nhiếp ảnh của tôi đã bị ngập với độ dài tiêu c
ự,
trị số f-stop, tốc độ màn trập, độ sâu trường ảnh và c
ả đống đặc tính kỹ thuật
khác nhau.
Nhưng khi những mớ bòng bong này đã được gỡ, và tôi đã có th
ể để cho ra
một bức ảnh tương đối sắc nét và phơi sáng đúng, thì một vấn đề lớn hơn xu
ất

hiện: Tôi nên chĩa máy ảnh vào đâu nhỉ? Nói cách khác, làm thế nào đ
ể tôi bố
cục được một tấm ảnh đạt? Tôi biết rằng lời khuyên ph
ổ quát cho các tay máy
mới chơi là sử dụng "quy tắc một phần ba", và nh
ững câu chuyện mang tính
“cẩn thận vẫn hơn” xoay quanh vị trí đường chân trời –
không nghiêng chân
trời, không đặt nó vào giữa khung hình, vv. và vv. Và r
ồi tôi theo các quy tắc
này một thời gian. Chẳng bao lâu, tôi nhận ra rằng việc áp dụng m
ù quáng các
quy tắc này sẽ cho ra những loạt ảnh thường thư
ờng rất dễ dự đoán. Tôi biết
thế nào cũng có nhiều cách tiếp cận nhiếp ảnh hơn so với những quy tắc n
ày,
nhưng tôi đã không có một định hướng rõ ràng về việc làm thế nào để tới đư
ợc
đó.
Bước đột phá đầu tiên đối với tôi là khi tôi đọc được cuốn sách củ
a John Shaw
"Tập trung vào thiên nhiên" (Focus on Nature). Cuốn sách này đã khuy
ến
khích tôi nhìn vào một bối cảnh theo các kết cấu hình h
ọc (geometric forms),
về màu sắc (color), và cấu trúc (texture). Vào th
ời điểm đó, chủ đề tôi quan
tâm chính là phong cảnh thiên nhiên, những ý tưởng trong cuốn sách đ
ã giúp
tôi thay đổi suy nghĩ về cách đặt các đối tượng trong khung nhìn đ
ể thấy một
bố cục tổng thể. Hai phương pháp tiếp cận có lẽ l
à tương đương nhau, nhưng
sự chuyển đổi trong quá trình suy nghĩ đã dẫn đến một thay đổi cơ b
ản trong
các b
ức ảnh của tôi. Khi sự hứng thú của tôi chuyển từ phong cảnh sang chụp
người, các ý tưởng nói trên vẫn còn hữu ích, nhưng với những đối tư
ợng di
chuyển liên tục, các khung hình chụp con người thay đổi thường xuy
ên … thì
đòi hỏi tôi phải có một cách bố cục khác hơn.
Bước đột phá thứ hai, mang tính nền móng hơn, tôi đã lĩnh hội đư
ợc về bố cục

là khi tôi có d
ịp tiếp xúc với khái niệm về xếp lớp trong loạt tác phẩm của
nhiếp ảnh gia Sam Abell của Hiệp hội Địa lý Quốc gia Nationa
l Geographic.
Một trong những bức ảnh nổi tiếng nhất của ông là b
ức “Cowboys Branding
Cattle, Montana” [1] ảnh này có tới 4 câu chuyện khác nhau xảy ra trong c
ùng
một khung hình. Cho dù bức ảnh rất phức tạp nhưng với sự chuẩn bị kỹ lư
ỡng
về phối cảnh (perspective), độ sâu ảnh trường và th
ời điểm, tất cả những câu
chuyện này đều được thể hiện rất trong sáng mà không h
ề phá vỡ sự thống
nhất chung của bố cục. Bức ảnh này có trong danh sách của 50 hình
ảnh vĩ đại
nhất trên trang web của National Geographic [2], dĩ nhiên còn r
ất nhiều ví dụ
tuyệt vời về bố cục xếp lớp trong các tác phẩm của Sam Abell.
Khi nói về các chủ đề con người, kiến tạo một hình
ảnh phức tạp, nhiều lớp
còn khó khăn hơn bởi cảnh chụp liên t
ục thay đổi. Tôi cho rằng cách khởi đầu
cho việc sáng tác những bức ảnh như vậy là kiếm tìm m
ột câu chuyện thứ hai
trong khung hình, ngoài chủ đề chính. Dưới đây là một vài nỗ lực của tôi.
Bức ảnh dưới đây được chụp tại một hội chơi di
ều ở Bangalore. (Fuji
X100)

Ảnh: Mahesh Venkitachalam
Khi chụp ảnh con người, bất ngờ luôn xảy ra. Trong bức ảnh dư
ới đây, khi tôi
đang thực hiện một bức chân dung cho một ngư
ời bạn trong chiếc xe mới của
cô ta, thì cậu bé kia bước lọt vào khung hình, đang ăn m
ột cây kem. Tôi cho
rằng câu chuyện thứ hai làm cho bức ảnh thêm thú v
ị. (Leica M9 + 50
Summilux).

Ảnh: Mahesh Venkitachalam
Tôi chụp bức ảnh dưới đây tại một quán ăn địa phương
ở Bangalore. Có rất
nhiều câu chuyện xảy ra trong khung hình. (Fuji X100)

