Chuông gió màu tím
Anh biết kng Sơn, tình yêu đích thực y, cũng như âm thanh ca chuông gió,
mng mảnh đẹp đẽ và cũng thật khó nm bắt. Nhưng nó chẳng bao gi mất đi cả,
ch cn có gió thì chuông gió s liu.
Đoàn Thị Hng Thy
Em s ch, cho đến ngày anh nói yêu em!”
c
Mấy đứa bn thân vn bo Nga là mu con gái ch tn ti trong tiu thuyết, truyn
tranh và phim nh. Nghĩa là nhy cm quá, lãng mn quá, chung tình quá! Nga ch
cười. Nga cũng có muốn thế đâu, nhưng biết làm sao được, ti vì đó là Nga và…
cũng tại đó là Sơn.
Nga gặp Sơn trong kỳ thi hc sinh giỏi năm lớp 4. Nói ra thì chng ai tin nhưng
ngay t ánh mt đầu tiên Nga đã đổ n, đổ đứ đừ đừ. Chuyn say nng tr con
tưởng thế là xong nhưng chắc là duyên phn nó không buông tha Nga (!) nên gia
hc k II, Sơn chuyển đến. Trường ca Nga, lp ca Nga.
Sơn đẹp trai, hc giỏi. Nhưng tính tình đáng ghét không chịu được. Thế mà Nga
vẫn thích Sơn, thích đến phi lý, thích đến không chu ni (!). Thích đến mc Nga
đâm ra cáu cả vi bn thân, cáu không dám nói, cáu vì sao Sơn lạnh lùng thế,
sao chng bao gi biu l chút ít rằng Sơn cũng thích Nga!
Lên cp II, vn chung lp và Nga vẫn thích Sơn. Nhưng Sơn không còn lnh lùng
nữa, Sơn quay sang… thích một cô bn khác. Nga xé tan cun nhật ký đầy nhng
dòng ch v Sơn, quệt c mt và t nh rng ln này s ghét Sơn thật, ghét mãi
mãi.
Sang cấp III, hai đứa chung truờng nhưng khác lớp. Hình như Nga đã quên Sơn
tht ri, ch thnh thong vn lng tai nghe khi biết Sơn có bạn gái, ch thnh
thong vn cười khi gặp Sơn trên đường. Ti tim con gái mi ln mm lm, thích
lưu giữ k nim như món đồ yêu thích để lâu lâu lôi ra ngm nghía và mỉm cười.
Nga đỗ ĐH. Ngày chia tay ngôi truờng quen thuc, Nga mua mt chiếc chuông gió
màu tím, treo lên khung ca s ngp gió và nng. Tiếng chuông leng keng leng
keng mng tang, trong vt. Nga gi mt phn ký c vào tiếng chuông y để gió
cuốn đi, cuốn xa, xa mãi.
Chuông rung
Ba năm trôi qua, Sơn đã gn như hoàn toàn biến mt khi ký c ca Nga, ch thi
thong, rt thi thong thôi mi li xut hin trong giấc mơ nhạt nhoà ca thiếu n
như vệt nng bướng bnh cui chiu dùng dng chưa tắt hn. Gi đây Nga có thể
vừa đi bộ va thản nhiên bàn tán trêu đùa với hai con bn thân v i ngày xưa
kngc nghếch y. Vậy mà…Sơn kng để cho Nga yên. Gia lúc câu chuyn
đang sôi nổi, Sơn dừng xe, xen vào gia bagái:
- Chào, lâu lm không gp!
Ch thế thôi mà tim Nga chòng chành. Khi hai con bn rt t nhiên thoi mái hi
Sơn đủ th chuyn thì Nga hầu như im lặng. Sơn khác quá. Trước mt Nga là mt
chàng thanh niên đã hoàn toàn trưởng thành, ánh mt rn ri, b vai vng chc.
Nga cm thy nước mt chực trào ra đến nơi. Sơn vẫn cười, còn hỏi Nga có người
yêu ca. Nga lắc đầu. Nga c cười mt cái mà không ni. Đã 3 năm rồi, 3 năm
Nga không gặp Sơn dù hai đứa học ĐH chung thành ph. Ht nhiên con bn đáng
ghét (hay đáng yêu) ch v pa Nga, ging nửa đùa nửa tht:
- Ông có rnh t đưa nó đi chơi với! Nó d hơi lắm, gia th đô mà chẳng chu
hưởng th c, sut ngày chch vi v.
Sơn gật gt, quay sang nháy mt vi Nga mt cái. Nga lng đi, bỗng nghe trong
đầu hình như có tiếng leng keng. Gió cun đi tiếng chuông gió và ri li tr li,
nguyên vn.
Bước ti
Nga không còn là con bé con hc lp 4 na, cũng kng còn là cô n sinh cp II
cp III. Nga u và muốn được nói ra tình yêu y. Ch cn mt ln vi tt c khc
khoi tích t bao năm và toàn bộ can đảm có th gom góp. Dù cánh ca m ra hay
khép li thì Nga tin rng t nay có th nh lòng bước tiếp mà kng cn phi nui
tiếc nhìn v phía sau na.nh ca vn khép. Nga khóc tm mt trn ri mm
cười, tháo chiếc chuông gió khi ô ca s. Hôn nhn ngôi sao màu tím, Nga t
thm: “Tm bit!”. Chiếc chuông được đặt vào ngăn kéo cuối cùng, khoá cht.
Xut phát
Sơn buồn quá! Nga có th chia s ni bun vin không?”
12h đêm. Màn hình điên thoại loé sáng, ph vào khuôn mt ngái ng ca Nga màu
xanh chp chn. Không ch định nhưng Nga vẫn bt dậy đọc đi đọc li tin nhn
ngn ngi.
Nhng con ch như xô lệch nhau. K t sau khong thi gian y hai đứa y như hai
dòng k song song, không có giao điểm. Nng giờ đây Sơn tìm Nga. Linh cm
con gái trong Nga rung n. Nhng ngón tay ly by, trut khin phím.
- Sơn đây - n gọi thng, không đợi mail hồi đáp - Nga ng ca?
- Chưa - Nga đáp, hoàn toàn tnh táo.
- Vy Nga nói chuyn với Sơn một lát nhé?
- !
- Sơn gặp chút chuyn Nga ạ. Nhưng Nga đừng hi là chuyn gì nhé! Ch biết
gi tâm trng Sơn y như tờ giy nhàu nhĩ, cần có người giúp vut thng li. cái
nơi xa lạ này chmình Nga là người quen cũ, biết Sơn lâu nhất thôi.
Sut phnn li của đêm hôm ấy Nga hầu như chỉ lng nghe. n nói toàn
chuyn linh tinh, tràn t chuyny sang chuyn khác. Ni buồn như cốc phê
đặc, khó uống đến my nhâm nhi mãi cũng phải cn. Khi mt tri ht tia nắng đầu
tiên lên b ca s thì Nga đặt mobile xung, đứng dy m ngăn kéo cuối cùng ra.
Chiếc chuông gió vn nmn tĩnh, hắt lên màu tím trong suốt đến l lùng. Nga
treo chiếc chuông li ch cũ. Không có gió nhưng những ng kim loi vn va vào
nhau kêu leng keng leng keng.
Hành kht
- “Em yêu, chào bui sáng !”
- “Em yêu, chúc ng ngon !
Rt nhiu ln Nga t hi không biết mình có phi là mt cô i quá d dãi trong
tình yêu kng, bi một cái ôm đã đ để Nga bên Sơn vô điều kin, bi ch cn
hai tin nhn sut c ngày đã làm Nga vui sưóng đến điên lên. Nhưng kng phải
thế. Chng ai biết Nga thèm được nghe nhiu tht nhiều câu yêu thương ra sao,
thèm được trò chuyn nhn tin tht lâu cho tho ni nh nhung thế nào. Thế
Nga vn luôn phi gi v thăng bằng tuyt vi, ing vi nhng gì nhn được.
Ngay c khi Sơn không liên lạc gì sut vài ba ngày. Ngay c khi nhng tin nhn