Giới thiệu tài liệu
Đề kháng insulin là một cơ chế bệnh sinh nền tảng trong đái tháo đường típ 2, đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển và tiến triển của các rối loạn chuyển hóa cùng với nguy cơ biến chứng tim mạch. Tuy nhiên, việc đánh giá tình trạng đề kháng insulin trong thực hành lâm sàng gặp nhiều khó khăn do các phương pháp tiêu chuẩn phức tạp, tốn kém và đòi hỏi kỹ thuật cao. Trong bối cảnh đó, chỉ số triglyceride-glucose (TyG) đã nổi lên như một công cụ thay thế tiềm năng với ưu điểm đơn giản, dễ áp dụng và độ tin cậy cao để ước tính tình trạng đề kháng insulin. Nghiên cứu này nhằm đánh giá tình trạng đề kháng insulin bằng chỉ số TyG và khảo sát mối tương quan của chỉ số TyG với một số đặc điểm lâm sàng và cận lâm sàng ở bệnh nhân đái tháo đường típ 2.
Đối tượng sử dụng
Các bác sĩ nội tiết, bác sĩ đa khoa, các nhà nghiên cứu trong lĩnh vực đái tháo đường và rối loạn chuyển hóa, và các chuyên gia y tế công cộng quan tâm đến phương pháp đánh giá đề kháng insulin hiệu quả.
Nội dung tóm tắt
Nghiên cứu cắt ngang này đã đánh giá tình trạng đề kháng insulin ở 802 bệnh nhân đái tháo đường típ 2 tại Bệnh viện Lê Văn Thịnh, sử dụng chỉ số triglyceride-glucose (TyG) như một công cụ đánh giá. Kết quả cho thấy tỷ lệ đề kháng insulin rất cao (95,1%) với ngưỡng cắt TyG ≥ 4,5, phản ánh cơ chế bệnh sinh nền tảng của đái tháo đường típ 2. Giá trị TyG trung vị là 5,04, cho thấy mức độ đề kháng insulin phổ biến trong nhóm nghiên cứu. Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng không có sự khác biệt đáng kể về tỷ lệ đề kháng insulin theo giới tính, nhóm tuổi hoặc thời gian mắc đái tháo đường. Chỉ số TyG tương quan thuận mức độ nhẹ với BMI, HbA1c, và tổng Cholesterol cũng như LDL-c, trong khi tương quan nghịch mức độ nhẹ với tuổi và HDL-c. Những mối tương quan này nhấn mạnh vai trò của đề kháng insulin trong các rối loạn chuyển hóa liên quan. Mặc dù có những hạn chế như yếu tố nhịn ăn không kiểm soát hoặc ngưỡng cắt TyG có thể chưa tối ưu cho quần thể Việt Nam, chỉ số TyG vẫn được xác định là một công cụ tiện lợi và thực tế trong môi trường lâm sàng. Nó có tiềm năng lớn như một dấu ấn thay thế để đánh giá đề kháng insulin, hỗ trợ theo dõi và quản lý bệnh nhân đái tháo đường típ 2, đặc biệt là trong việc nhận diện sớm các nguy cơ liên quan đến Cholesterol và các yếu tố chuyển hóa khác. Cần có thêm nghiên cứu để xác thực rộng rãi hơn.