Đôi Mắt Màu Hoàng Hôn
Có phi cậu đã đưa ánh mắt mình tìm đến đó và có phải anh chính món quà đặc bit
mà cu mun dành tng cho mình?
Hà Ni chớm thu không đủ lạnh để người ta phi mc thêm áo khoác, nht là trong cái
thành ph cha sp s 7 triệu dân mà trên đường lúc nào cũng đông đúc này. Quỳnh Hương
va t chi vài lời đề ngh lch s muốn đưa về. Ti nay là sinh nht một người con trai
ca bn b m, m vn bắt Hương đến những nơi như thế bi nhng lí do muôn thủa như:
“Mvic bận đột xut. Bác y vừa là người quen va là bạn làm ăn của nhà mình…” và
“Nơi ấy hp vi gii tr bn con hơn” Hương thừa hiu n ý ca m sau nhng ln mun
nó đến gn my thng công t bột như thế nhưng Hương không phản kháng vì nó chng
mt gì c mà biết đâu lại tt cho việc làm ăn của gia đình. Ch là mt bui tối đẹp như thế
này mà nó phải ăn mặc và trang điểm cho ging mt tiểu thư, đến một nơi chán ngt, nói
nhng li xã giao nht nho. Trong khi nó có th ngồi đó nhâm nhi một cc cà phê và th
hn mình theo nhng khúc nhc cổ điển du dương của Nht.
Từ đường Thanh Niên nó r vào mt con ngõ nh ven h Tây, con ph này lúc nào cũng
thiếu đèn và tĩnh lặng như thế. Hương không thích những nơi tối tăm nhưng ở đây nó thấy
bình yên l, chiếc SH đỏ dng bên mt bức tường bám đầy rêu, nó gục đầu xung tay lái,
hít lấy hương hoa sữa thoang thong, tiếng dương cầm ngân dài trong đêm. Hôm nay
Hương thấy mt, có thể là do ánh đèn mầu ca sàn nhy lp lòe ti nhc mt, hoc do my
li cocktail nó uống hôm nay hơi nặng, nhưng phần nhiu là vì sáng nay nó và Nhật đã cãi
nhau, đúng hơn là ch mình nó nói, cậu để mc nó ch trích. Nó tc giận quay đi và cậu
không d nó li.
Hương ghét con trai hút thuc lá vì trong trí nh còn non tr ca nó –vài bao thuc mi
ngày và nhng cuc nhậu thường xuyên đã cướp đi mãi mãi b người yêu thương, cưng
chiu nó nht. Cu biết điều đó và cậu vẫn làm như thế. Nó gin. Nó gin vì nó s cái th
ăn mòn cơ thể y s ly mt cu – chàng trai mà nó yêu thương.
Bản “For Elise” chơi đến nhng nt cuối cùng. Hương nhắm mắt và tưởng tượng phía sau
bức tường bám đầy rêu này là mt mảnh vườn nh với đ loài hoa mà m Nht tng thích.
Bước lên 2-3 bc tam cấp là căn nhà nhỏ chđ cha mt chiếc giường đơn, một t qun
áo bng vi, mt chiếc bàn tng là bàn hc. Bên ô ca sổ nơi chậu hoa Qunh tỏa hương là
một chàng trai đang vuốt nh lên mép giấy trưc khi gp li bn nhc và ph mt lp vi
nhung đã phai mầu lên phím đàn trước khi đóng nắp.
Nó biết Nht rt trân trng nhng th y vì đó là niềm đam mê của cậu và đó là th duy
nhất mà người b ngh sĩ đã đ lại trước khi nhm mắt xuôi tay. Đồng h ch 11 gi kém
10. Nó phi tr về trước khi Hoàng kp nhn ra và ni gin vì s mt tích ca chiếc xe mà
anh chng bao giđụng ti cũng như không cho nó đng ti với lí do chưa đ tuổi. Hương
vn chìa khóa, bóp ga và chiếc SH vọt đi trong màn đêm tĩnh lặng. Hình như Hương đã quá
vi vàng nên không phát hiện phía sau có đôi mắt sâu thm ca một chàng trai đang dõi
theo cho đến khi bóng nó cùng chiếc xe khut thật xa nơi cuối đường.
Hương phóng xe trên con đưng vng v, ch toàn xe ti, gió và bi qut vào mặt nó đau
rát. Chiếc kp bt tung và mái tóc nó xõa bay trong gió. Hương có mái tóc dài đến tht
lưng. Nó để tóc dài vì Nht thích thế bi m Nhật đã tng có mái tóc dài rt dài đó
điều duy nht v m mà Nht còn nh. Hi mi lên 5, vào mt bui sáng trời đầy nng, m
dn Nhật đến nhà trẻ như thường ngày. Trước khi trao Nht cho cô giáo, m hôn lên chán
cu và nói: “Con phi ngoan, nghe li b. M s về thăm con” và hình nh cui cùng là
bóng lưng mẹ khut sau cánh ca ca chiếc xe hơi đem với một người đàn ông xa lạ. Thế
ri từ ngày hôm đó chỉ còn b và Nhật nương tựa vào nhau mà sống. Hương thương Nhật,
rất thương. Nhưng từ lâu Hương đã nhn ra th nó giành cho Nht không chđơn giản là
tình bạn thông thường mà tình cm y còn sâu đậm hơn thế nhiều. Hương từng gp b
Nhật. Ba năm trước, ấn tượng ông để lại cho Hươngmột người ngh sĩ rất đặc bit. Ông
yêu và ch biết đến đàn đó một phn lí do khiến người v tr không chu ni khi chng
mình yêu đàn hơn yêu gia đình mà b b con ông. T lúc m cậu ra đi ông sống và nuôi
con bng công việc đánh đàn mt s phòng trà ri nhn sa cha những cây đàn piano cũ.
B Nhật có thói quen khá đc bit, ông ly cm hứng để viết nên vài bn nhc không tên
bng những li cà phê đen đậm đặc ch không phi bng những li rượu như phn ln ngh
sĩ khác. Có l vì vy mà Nhật đã gn 18 tuổi, đã bt đầu đi làm cái nghề ca b cu t khi
ông mt hi mi hc xong cấp II nhưng cậu chưa từng đụng tới rượu, bia hay thuc lá – mà
đúng hơn là nó đã nghĩ về cậu như thế trước nhng gì nó thấy sáng nay. Nó đã rt tin
nhưng cu li… Nó lc đầu tht mạnh như muốn xua đi mớ cm xúc hỗn độn.
Hương giảm ga để r vào khu bit th. Bt ng t phía sau mt chiếc xe máy ch st vt
lên, đu thanh st trc vào kính xe. Nó vi chng chân nhưng không giữ được thăng bằng
và ngã xoài trên mặt đường nha. Chiếc áo hiu mẹ Hương mi mua London đã rách,
thy máu r ra t khuỷu tay và đầu gi. Thđứng dậy, chân hơi đau, Hương cố dng li
chiếc xe đồ s và lm bm mng cái đường rng mà li huých vào nó. “May mà gn
nhà!”.
M mua cho anh em nó một căn biệt th trong khu này cũng như hàng đống th sa s khác
mà c nó và anh Hoàng chng cn ti. Bng chng là chiếc SH đã được mua từ 5 năm
trước nhưng anh Hoàng vẫn cương quyết đi chiếc 82 đời c tới nơi tập và din ca ban
nhc. Mi ln m bo anh phi sng sao cho ra dáng cu chủ tương lai ca mt tập đoàn
xuyên quc gia thì Hoàng li lm lì quay đi. Hoàng không bao giờ nói hn vi mẹ nhưng
anh chống đối theo cách riêng ca mình. M muốn Hoàng thi vào trường Kinh Tế thì anh
lại đăng kí vào khoa trng ca nhc viện để theo đuổi niềm đam mê từ nh. Các con s
trong tài khon ca c hai anh em vẫn tăng lên mỗi tháng nhưng anh thà đi din cđêm
quán cà phê chứ không đụng đến tin m cho… T khi b mất, người m du dàng ca
Hương trở thành tr ct trong gia đình. Bây gi bà là một người ph n cng rn, lnh lùng
– có lẽ đó là điều cn thiết mt n doanh nhân. Mẹ thường xuyên đi công tác trong và
ngoài nước. Cách đây vài ngày mẹvề thăm anh em nó một bui ri lại xách va li đi luôn.
Hôm y Nht cũng có ở đó, cậu ấy đã ra v mà chng bảo Hương một tiếng khi nó đang hí
hng lên phòng tìm quà.
Hương về đến nhà, thy mắt hơi ngưa ngứa, đau đau, nó dụi mt tht mnh khiến đôi mắt
Hương đã đỏ lên, có l tại đường bụi quá. Hương lôi chiếc SH vào ga ra. “Chc là Hoàng
s chng kp nhn ra kính phải đã v và my vết xước sơn bên thân trái đâu nhỉ? Sáng mai
nó s dy tht sm và cho chiếc xe đi trùng tu”. Cô lê cơ thể rã ri lên phòng, băng vi
my vết thương ở tay chân rồi lăn luôn ra giường, cô cũng không quên ôm chiếc ví nơi
tm nh ca Nht và nhanh chóng chìm vào gic ng.
Sáng hôm sau Hương tỉnh dy khá mun. Cả người đau nhc, nó m mt ri vi nhm li
vì ánh mt tri ngoài ca s không nhiều nhưng sao lại chói quá. Hương tiếp tc vùi đầu
vào chăn cho đến khi nghe tiếng quát tháo dưới nhà. Hoàng vi dáng v hm hm đứng
trước ca phòng nó. “Thế là chết ri” – nó nghĩ thầm. Hương lồm cm bò dậy và đương
nhiên vi cái n khí ngút tri ca Hoàng thì nó phi khai hết v v tai nn ti qua. Chc
anh cũng mủi lòng trước cái b dng thảm thương của nó nên ch mng vài câu ri vi
chạy đi mua thuốc.
Hoàng là thế hay quát mng, bt nạt nhưng Hương biết anh rất thương và luôn quan tâm
t nhng vic nh nht nhất, cô đứng dậy định bước vào nhà vệ sinh. Nhưng chân Hương
khyu xung, nhng hình ảnh trước mt nó c m m. Ngày hôm sau Hoàng nht quyết lôi
đến bnh vin khi tình trng ca nó biến chuyn tệ hơn. Kết qu chẩn đoán sau một hi
chp chiếu khiến cHương và anh trai đều bàng hoàng: Bác sĩ bảo có cái gì đó như mảnh
nh ca thy tinh hay vụn đá bay vào mắt Hương, thay vì nháy mắt trong nước để th y
trôi ra thì nó li di theo thói quen. “Hu qu là giác mc b rách… viêm loét… mt dn th
lc…” Tng li nói ca bác sĩ như đang v lên mt cơn ác mộng cho Hương.
Hà Ni về đêm hơi lạnh, hôm nay là sinh nht ca Nhật. Hương đã nhp viện hơn tháng
nay, vết thương chân cũng đã tháo băng mà Nhật vn không ti. “Hay cậu chưa nghe tin
nó phải vào đây” – nó t chn an mình như thế dù Hương thừa biết anh Hoàng vẫn thường
gp Nht vài bui mi tun. Nht có biết là nó đang mệt mi lm không? Nó nh và rt
mun nm tay cu – ch thế thôi s khiến Hương cảm thấy can đảm hơn nhiều. Hương tựa
đầu vào thành giường, s nh lên tm gt trên mắt. Khi người ta dán ri li bóc th này
trong mi ln kim tra khiến nó có cảm giác như từng lp da ca mình cũng bong theo vậy.
Tt ctrước mắt Hương giờ đây là một mầu tăm tối. Hương vi tay ra ngoài ô ca sổ để
cm nhận cơn gmát lành. Gần đây không có cây hoa sa nào vì nó không ngi thy mùi
thơm nhẹ du quen thuc ấy. Hương lắng nghe tng tiếng lá vàng rơi trên mặt đất và t hi:
“Ngày mai là sinh nht mình, liu cu y có đến…?” Bác sĩ đã s lí vết rách giác mc.
Mỗi ngày Hương phải dùng vài loi thuc kháng sinh, vitamin, thuc giảm đau và cả thuc
mỡ nhưng mắt nó vẫn đau âm ỉ ri di lên từngn trước một tác đng dù là nh nht. Ln
mổ này đã đ li biến chng, so giác mc ngày càng dy và lan rng. Anh Hoàng bảo đó
là chuyn nh, ch cn thc hin thêm mt ca m na là mi chuyn s ổn. Hương cứ chn
trc vi nhng suy nghĩ vẩn vơ ti tn gn sáng mi thiếp đi, trong tay vẫn ôm chiếc ví
nh.
Hôm sau nó tnh dy vào gia trưa bi tiếng piano quen thuc. Bn “River Flows In You”
ca Yiruma. Gõ vào chán Hương: “Sao bây gi mi chu dy? Cậu định biến mình thành
heo h?” Ging nói ấy… Đúng là Nhật ri. Thế là cả ngày hôm đó Nhật trong bnh vin
với nó và đương nhiên là kì đà cũng không xuất hin. Theo thói quen, cu vn yên lng
nghe nó than vãn k l v cái cm giác bt lc, lo s ca nó bây gi. Ri cu vn nm tay
nó, chỉ là đã xiết chặt hơn một chút. Chiếc đĩa trong đài cát-xét đặt tủ đầu giường c liên
tc ct lên nhng bn nhc c hai rt thích. Cho ti khi bnh vin sắp đóng cửa, Nht trao
cho Hương một hp giấy vuông bên trong đựng nhng chiếc CD nhc không li
củaYiruma. Hương sung sướng ôm cht chiếc hp trong lòng vì nó biết đây chính là kho
báu nh mà cu rt yêu quí “Cu yên tâm, t chỉ mượn thôi, khi nào mt t khi ti mình
s mang chúng ra nghe bên b biển nhé!” Hương nói.
Nhật cười. Hương thoáng sững s lần đầu tiên nó thy cậu cười. Cu ấy cười nghe mi m
áp và dễ thươngm sao. Hương đưa tay sờ lên khuôn mt Nht. Chạm lên đôi môi và
Hương tưởng tượng ra ncười ca cu – “Chc chn là sẽ đẹp lm!” Nht ngồi yên để
Hương vuốt nhlên đôi mắt khiến nó mê mẩn. Đôi mắt đen và khi đứng dưới nng mt tri
nó s ánh lên mu tím, mu tím ca hoa violet, mu tím của nước bin lúc hoàng hôn.
Trước khi ra v, Nhật đắp chăn, hôn nhẹ lên chán nó: “Mnh m lên, ri mi chuyn s n
vì t s không để điều gì xu xy ra vi cậu đâu.” Lần đầu tiên Nht nói với Hương những
lời như thế và lần đầu tiên cu có những hành đng gn gũi với nó đến thế. Hương ôm cảm
giác hnh phúc chìm vào gic ng. Hôm sau bác sĩ bất ng nói có th chun b cho ln m
th hai. Ca m thành công ngoài mong đợi.
Khi đã hoàn toàn hi phục, Hương trở lại trường hc. Vài tháng nghỉ đầu năm không làm
khó được mt hc sinh giỏi như Hương. Việc đầu tiên Hương làm khi ra vin là lc tung
căn phòng để tìm chiếc ví nhnơi có tấm nh ca Nht vì t khi tnh li sau ca m
không còn thy chiếc ví ở đầu giường bnh na. Hương tìm thy chiếc ví trong ngăn bàn
học nhưng… tm ảnh đã không còn đó. Nó cuống cung lc kĩ từng ngăn, thứ duy nht
để lưu giữ hình nh ca Nhật mà nó có đã không còn. Hương thấy mt ni s ln dn trong
tim. Nó thường ghé qua nhà Nhật nhưng cửa khóa ngoài. “Sao Nht mãi không v?” Cu
chưa bao giờ đi đâu lâu đến thế mà đúng hơn là Nhật chưa từng ri khi Hà Ni bao gi.
Hương vẫn đến quán cà phê nơi ban nhạc ca anh Hoàng hay chơi. Nhưng người gy
tng tiếng đàn bầu sâu lng y li là mt chàng trai xa l.
Hà Ni lại mưa lất phất, Hương xốc li cổ áo khoác nhưng sao vẫn thy lnh. Th làm
khá hơn là một li cà phê đen nóng, đậm đặc. Hương nhìn ra bên ngoài tm kính, đường
Thanh Niên đang có hàng ngàn người qua li và t hi liu trong s hcó ai là người nó
cn tìm?.
“Nó và cậu đã quen nhau thế nào nhỉ?”. Hơn ba năm trước: “Đây là Vĩnh Nhật.” Cô gt
đầu thay cho li chào. n tượng Nhật để lại trong Hương lúc y là mt khuôn mặt đẹp, sc
nét nhưng âm trầm và sau này là chàng trai ít cười mà đúngn là không bao giờ cười vì
nhng cái nhếch môi không được coi là mt nụ cười. Cậu thường mc áo phông cùng qun
bò nhưng đều là đen, nghề chính là chơi piano nhưng lại đánh đàn bu trong ban nhc dân
tc của Hoàng. Đó là nhng gì Hương moi móc được anh trai sau khi cắn răng nhận cái
nhim v kh sai là thiết kế áo đồng phc cho ban nhc. Thế là đương nhiên kiểu áo đã
được Hương thiết kế trên tông mầu đen. Ti nào nó cũng đến quán cà phê này cho dù
không phi bui din ca nhóm chđể ngm nhìn hình nh Nhật say sưa bên cây dương
cm và còn mt bí mt ch mình nó biết là Hươngsở thích viết chuyn – Nhật đã tr
thành nam nhân vt chính trong câu chuyn ca nó. Ri t cái ngày tình c gp nhau
cổng trường, Hương đã từng bước tiến sâu vào thế gii ni tâm ca Nht và chính nó cũng
dần thay đổi mình theo s thích ca Nht mc dù cu chng biết điều đó. Hương nhớ
nhng chiu nng nặc đòi Nhật đến đón ri ch mình nó luyên thuyên suốt đường v. Nó
nh c ln sinh nht của hai đứa, cùng ban nhạc chui vào đánh chén no say mt quán
miến trn trong con ngách nh trên ph Lò Đúc. Nó nh nhng chiu ngồi sau để Nht tr
đi quanh h Tây mt vòng – h Tây trông vy mà rng lm nhé! Nhưng nó nhớ nht
Trung Thu hơn một năm trước. Tối đó hai đa cùng ngi trên chiếc xe đạp bên h ch gn
nhà Nhật, cùng đeo tai nghe thưởng thc bn “Moonlight Sonata” ri nga cổ đếm nhng
vì sao trên bu tri. Hôm y chng hiu lấy can đảm từ đâu mà Hương chạm nh ri nm
ly tay Nht và cậu để yên tay mình trong tay Hương… Nhng k nim y gn lm, gn
lắm như mới ngày hôm qua thôi…
Thời gian trôi đi thật nhanh. Hương đã phi tri qua mt mùa thu bun, một mùa đông lạnh,
một mùa xuân cô đơn và c mùa hè oi mà không có cu y. Mi chiu tan học Hương vẫn
nhìn ra phía cổng trường theo thói quen nhưng Nht vn không xut hin. Lần trước Nht
bo phi v quê mt thi gian nhưng trong trí nhớ ca nó thì cậu chưa từng nhc ti tên ca
bt kì min quê nào. Hương đã nói ra s nghi ng y trong my ln chat với Hoàng nhưng
anh ch m nói là không rõ lắm. Anh trai Hương đã vào min Nam lp nghip cùng ban
nhc. Còn Cô? Cô giđã là sinh viên đại hc. Sau vài tháng gin di vi mẹ và được s
ng h ca Hoàng, Hương đang học song song hai trường – Kinh Tế theo ý m và khoa
Văn trường Phạm theo đam mê riêng của nó.
Xe buýt đông đúc, chật chi khiến Hương bớt thấy cô đơn. Ngoài ca s, tng ngôi nhà,
tng dy phố, hàng cây… đang lùi dần về phía sau. Đã một năm qua đi, nó vẫn thế, thnh
thoảng đến vài ba tic mang tính bt buc, tới trường mỗi ngày nhưng không phi bng xe
máy vì sau tai nn lần trước… nó thy s, cũng chẳng phi bằng xe đp vì đã không còn ai
đó đến đưa đón mỗi ngày. Nó vẫn là nó nhưng làca những ngày chưa quen cậu: không
cà phê đen đậm đặc, không nghe nhc ca Yiruma mi ngày, không…, không… và
không… Chiếc radio trên xe đang bật. Cô ca sĩ cất lên những câu hát trong điệu nhc du
dương, nhẹ nhàng như th chk li mt câu chuyn cũ. Nó nhẹ nhàng ti mc làm mt
góc sâu rt sâu trong tâm hồn Hương bị xáo trn, khiến nhng mnh kí c bung ra. Nhng
điều Hương đã tránh nh tới nhưng nó biết mình chưa từng quên. Câu cui cùng trong bài
hát: “Đã lâu ri mà c hi vng. Anh biết không? Em chc s thôi ch mong.” Đúng thế hãy
để mt ln thôi, mt ln cui cùng nó tr lại căn nhà ấy ri nó s quên.
Con ngõ nh ven h Tây này vn yên tĩnh như thế, hoa sữa nơi đây vẫn thơm như mùa thu
của hai năm trước, bức tường nay càng bám đầy rêu. Hương git mình, ca khóa trong, vy
nghĩa là? “Nht! Nht!… Cậu có trong đó không? Mở ca cho mình.” Hương giật mnh
cánh cổng nhưng đáp lại nó ch là nhng tiếng rm rm, ken két ca my thanh sắt đã hoen
r. Nhật đã bỏ đi trong lúc nó cần cu nht và chng h có chút tin tc gì. Nó tựa đầu vào
cánh cng, tng giọt nước mắt lăn dài trên má: “Nếu như cậu thy t quá phin phc? Nếu
như cậu không còn mun gp t na thì hãy ra và nói vi tđừng để t phi ch, phi
lo…” Giọng Hương nghẹn li. Cch mt tiếng chiếc khóa bật ra. Hương dật mình ngng
phắt lên nhưng không phải là Nht.
Anh Hoàng… Sao anh?
Anh va ra.
Thế sao?
Nht nh anh trông nhà giúp.
Cu y?
“ Nhật khôngtrong đó đâu”.Anh lại cướp lời Hương.