
Khả năng chinh phục
TRUYỆN NGẮN CỦA DƯƠNG THUỴ
Mười năm sau ngày tốt nghiệp Đại học, bạn bè gặp lại Thúy, người khen, kẻ chê, ý kiến
trái chiều lẫn lộn. Những anh bạn có lòng rộng rãi cho rằng “Cô nàng trẻ trung, vẫn xinh
xắn, hẳn luôn hạnh phúc với ông chồng Việt kiều”. Nhóm bạn gái vốn ác cảm bàn tán
“Nhìn là biết sửa soạn rất nhiều, đi thẩm mỹ viện, đi spa chăm sóc da hằng ngày. Vậy mà
nhìn sắc diện vẫn lộ ra là người không hạnh phúc thật sự.” Minh là người bàng quang dù
thời học chung cũng thuộc đám các anh chàng hâm mộ Thúy, anh thoáng nghĩ “Vẫn còn
“hot”, chắc trên giường cũng có nhiều chiêu.”
Thời đó Thúy nhìn quê quê, da trắng, mắt bồ câu, hàng lông mày chưa được cắt tỉa, môi
đỏ nhưng khô, nhìn kỹ còn thấy một hàng lông măng xanh rì trên mép. Quê thì quê vậy,
nhưng cô là con gái gốc Bắc, đủ biết sắc sảo, biết tận dụng những ưu thế của phái nữ để
“đong đưa” với đám con trai. Không chỉ hút hồn dân sinh viên mới lớn mà một số ông
thầy sồn sồn cũng từng gạ tình với cô. Công bằng mà nói, điểm thi của Thúy một phần
nhờ chịu khó đi uống cà phê với thầy, chịu vào rạp chiếu phim cho mấy ổng “cọ quẹt”,
chịu mang tiếng là gái lẳng lơ. Nghe đám bạn gái dè bỉu chán chê, mấy lần Minh còn cự
lại “Sao mấy bà hay ganh tị với người đẹp hơn, toàn nói xấu Thúy!” Nhưng vào năm cuối
Đại học, một lần tình cờ đi xem phim với cô bạn gái mới quen, Minh “đụng đầu” với
Thúy đang tay trong tay cùng một lão thầy nổi tiếng ham của lạ. Không phải quá bất ngờ,
nhưng anh không thể chế ngự cảm giác thất vọng. Còn Thúy, cô mặc kệ vẻ choáng váng
của Minh, cười tỉnh ruội “Cũng đi xem phim hả?” rồi thủng thẳng quay lưng đi cùng lão
thầy đang trơ trẽn nháy một bên mắt.
Ra trường vài tháng, bạn bè còn đang chưa kịp ổn định việc làm, Thúy lên xe hoa. Cô
cưới một ông Việt kiều sồn sồn nào đó đã qua một đời vợ. Hôm đó Minh dẫn bạn gái mới