Ch ng 6 Xác ch t bi t nóiươ ế ế
Tàu h a đã chuy n bánh, Hinh nhìn qua c a s th y thày Côn v n đ ng đó nhìn theo
đoàn tàu đi xa d n. Hinh c m th y th c ra mình v n r t h nh phúc, vì đ c cha m ượ
yêu th ng, đ c thày giáo và các b n quan tâm.ươ ượ
Và đ ng nhiên, mình ph i c ng r n lên, gi ng nh m mình, không đ c phép d aươ ư ưọ
d m vào b t c cái gì.
Nh ng chính lúc này m cô cũng đang mong g p cô, hai m con n ng t a l n nhauư ươ
đ y thôi? Thì ra m cũng có lúc m m y u. Hinh ch t nh ra r ng tr c lúc đi, cô đã ế ướ
quên không nói cho Âu D ng S nh bi t. Hinh hi u tính S nh, n u không vì đangươ ế ế
ph i ngh m thì có l S nh s đi cùng cô v nhà cũng nên.
Vào ngày này, khách đi đ ng dài không đông, v n là kho ng th i gian “im l ng tr cườ ướ
c n bão t ” đ nh cao c a đ t v n chuy n khách nhân ngày Qu c t lao đ ng 1-5, chơ ế
ng i đ i di n v i Hinh còn b tr ng. Sau khi nhân viên soát vé đi r i, Hinh ng i d a
ng i vào thành c a s , lim dim m t. Khuôn m t đ y n p nhăn c a cha cô t i qua l iườ ế
hi n lên, cô b t giác hai hàng n c m t r i lã chã. ướ ơ
Cô b ng th y có bàn tay qu t n c m t cho mình, cô m to m t và r t ho ng s . Ch ướ
nhìn th y m t chàng thanh niên v i r t tay l i và nói: “Thì ra là cô v n th c!”
Chính là T T n!
Hinh s ng gi ng: “N u anh còn táy máy n a tôi s báo công an trên tàu!” ế
M y hành khách xung quanh hi u kỳ ngho nh nhìn sang, T n ng ng ngh u c i: “Có ế ượ ườ
gì đâu, chúng tôi là b n h c, cô y b c mình v i tôi...”
“Sao anh l i lên tàu?”
T n th phào ng i xu ng gh đ i di n Hinh, r i th dài c nh là ch u m c: “Cô ế ư
h i hay th t đ y! Đi u này có ph i còn quan tr ng h n g i công an?” ơ
Hinh h i không m y thi n c m: “Câu h i ph n v n là đ c quy n c a tôi thì ph i, tôi
khuyên anh nên th n tr ng. Th c ra tôi ch ng b n tâm t i sao anh l i lên tàu! Ch
thoáng nhìn th a bi t anh là dân hay tr n h c!” ế
“Hôm nay lên gi ng đ ng l n, nghe các b n n l p cô nói là gia đình cô có chuy n, ườ
tôi cũng th y bu n, nghĩ cô đi v nhà m t mình bu n v a không an toàn, nên tôi t c
t c ch y ra ga ngay. Nh ng cũng v n h i mu n, vào đ n sân ga thì nghe tàu hú còi. Tôi ư ơ ế
v i ch y đ n và nh y tót lên đúng lúc tàu chuy n bánh, h t nh c nh trong phim!” T ế ư
T n nói rành r t đâu ra đ y, hình nh anh ta cho r ng Hinh s tin là th t. ư
Hinh tin ch c anh ta đã có ý theo mình, và không h gi u di m. Cô th y b c t c nh ng ế ư
không th không có ph n c m đ ng: “Anh th t hay làm b a, vô duyên vô c l i b
h c vài ngày, coi ch ng s b khoa thi hành k lu t!”
“M y l p chúng ta có hai trăm sinh viên, c khoa có hàng nghìn ng i, v ng m t mình ườ
tôi khác nào sa m c thi u đi m t h t cát, ai mà bi t đ c! Và cũng s p đ n ngày 1-5, ế ế ượ ế
coi nh mình đi du xuân m t chuy n! V l i, cô h i đã ph n v n tôi vài l n r i, chúngư ế
ta t m coi nhau là b n đ c ch a? Là b n, thì ph i xu t hi n đúng lúc c n thi t, gi ượ ư ế
s Âu D ng S nh không b m, cô nói xem liê y có đi cùng v i cô hay không?”. ươ
T n t ra có đ y đ lý l .
“T i sao anh l i bi t Âu D ng S nh?” ế ươ
“Hai ng i c nh là hình v i bóng, nh là m t c p tình nhân, thì ch có th ng ngườ ư ư
m i không chú ý đ n! N u S nh không b m thì tôi chen ngang sao đ c?” ế ế ượ
Hinh th y T n càng nói càng b bã, cô đá vào chân anh ta: “N u anh còn nói n a, tôi ế
cũng s báo công an!”
“Ai ai cũng nói th c , tôi ch h c theo đ nói cho cô nghe mà thôi! Cô cũng bi t, vàoế ế
l a tu i chúng ta, nam n ti p c n n ng nàn v i nhau là đi u kh i ph i bàn. Nh ng ế ư
nam v i nam ho c n v i n c p kè v i nhau thì m i là chuy n không bình th ng ườ
ch ? Cô có th ph t l , nh ng mi ng l i th gian v n r t là đáng s !” ư ưỡ ế
Hinh ch t nh đ n anh chàng sinh viên v m t l nh lùng bèn nói: “Ch c anh đã th ế
nghi m r i? Anh b n kia thì sao? Anh ta trông khá đ y, ch hi m là...h i l nh!” ơ
“Kh i ph i bàn! Anh y là b n thân c a tôi t bé!”
“Ý anh nói là thanh mai trúc mã?” Hinh t phòng th chuy n sang ph n công.
“Cô thích nói sao thì tùy. B n tôi còn h n th n a kia, tôi và anh y không th d t và ơ ế
cũng không th g ! Th nào, đã đ say đ m nh Quỳnh Dao ch a?” ế ư ư
Hinh đành ph i th t s b cu c: “Anh đúng là con l n, ch c ti t r i ch ng s n c ế ướ
sôi”. (ND: câu ng n ng ý nói “bí quá đâm li u”) Hinh dùng câu ví von r t thô khi n cô ế
cũng ph i b t c i. ườ
“Hôm nay là l n đ u tiên cô c i thì ph i?” T n b ng h i nghiêm túc. ườ
“Thì có can gì đ n anh?” Hinh l i th y u xìu. Nhìn ra c a s , th y c nh v n ngoài kiaế
đang trôi đi, nh ng m t cô thì ngây ra.ư
“Các b n n l p cô nói r ng t i qua cô g p cha cô, rõ ràng là chuy n h c u!” ư
“Anh tin hay không thì cũng ch ng can gì đ n h !” Hinh nói l nh lùng. ế
“Tôi nói th t, trong toàn b sinh viên gi ng đ ng ch có mình tôi tin là t i qua cô ườ
g p bác y!”
“Tôi hi u r i, vì đây ch có mình anh đang mu n l y lòng tôi. Tôi nói gì anh cũng tin.
Anh có bi t là cha tôi đã b li t não t cách đây m t tu n không? Anh nghe đây: đ nế ế
lúc này, chính tôi cũng không tin là t i hôm qua tôi đã g p cha”. Hinh nghĩ đ n l i c a ế
th y Côn, càng nghĩ càng th y có lý.
“Cô mu n nói kháy tôi th nào cũng đ c. Tôi v n th t s tin l i cô nói. Có đi u ế ượ
ng i cô đã g p không ph i là cha cô, mà là linh h n bác y. M t tu n, t c là b yườ
ngày, sau b y ngày th ng là lúc ng i ch t th t s t bi t ng i thân. Cô l i v ng ườ ườ ế ườ
nhà cho nên cha cô m i đ n t n tr ng g p cô l n cu i - r t h p lý h p tình! Và nh t ế ườ
đ nh bác y ph i đ l i cho cô m t v t k ni m, đi u này không ph i là h c u ch ?”. ư
T n phân tích đâu ra đ y.
Nghe T n nói có lý, tâm tr ng Hinh th y nh nhõm đi nhi u. V y là đã có ng i tin ườ
mình! M i v a r i, chính cô cũng b t đ u nghi ng m i đi u mình đã nhìn th y.
Nh ng, th này nghĩa là hãy tin theo chuy n mê tín r ng có ma và có linh h n?ư ế
“Theo tôi, ranh gi i gi a các m t đ i l p: s th t và h c u, duy v t và mê tín th ng ư ườ
không rõ ràng”. T n ti p t c nói, d ng nh anh đ c đ c tâm t c a Hinh. “Trong ế ườ ư ượ ư
l ch s , có r t nhi u d n ch ng thu c lo i này. Ví d : con ng i là hi n th c, th n ườ
thánh là mê tín. Nh ng cô có nghe nói v th n “nhân t o” không? Ví d , Hítle... Thôiư
v y, phái n các cô th ng không h ng thú v l ch s , tôi nói s là đàn g y tai trâu ườ
m t thôi!”
Hinh cau mày: “Ng o m n, thành ki n! Toàn nói v v n! Tôi nghĩ anh ch hi u bi t ế ế
r t nông c n, nh ng l i c làm ra v r t bí hi m. Đã nh c đ n s th t và h c u, th ư ế ư ế
thì nên k câu chuy n bài hát c a anh đi. Tôi xin l ng nghe và b o đ m r ng không
ph i đàn g y tai trâu!”
Nh ng T n d t khoát l c đ u: “Đây không ph i là ch k chuy n, chúng ta s ch d pư
khác”.
Hinh nghĩ b ng, anh ta đang đ nh “th dây câu dài” đây mà, nh ng đáng ti c mình đâu ư ế
ph i “con cá s p” mu n c n câu. Cô c i nh t: “Không k thì thôi, ai thi t gì! Anh ườ ế
cũng kh i c n đi cùng tôi v nhà. Tàu d ng ga sau thì anh đi v đi. V n ch a đi quá ư
xa đâu!”
“Có nh ng vi c, d n m t bu c r i thì th t khó quay l i, không t n t i v n đ xa g n
gì h t!”ế
“Tôi ch a hi u m y, anh ví d xem?”ư
“Tình yêu ch ng h n, các ca khúc th i th ng đã ví von c ng đi u “đã yêu r i, anh ượ ườ
b c lên n o đ ng không l i v , đã trao trái tim, thì không đòi v n a, đã yêu r i thìướ ườ
ch ng h đ i ý, đã yêu thì đ ng nói câu xin l i”...vân vân và vân vân”.
“Anh th nêu m t ví d “không c ng đi u” xem?” ườ
T n nhíu mày nghĩ m t lúc: “Thôi không nói làm gì, tôi s cô không ch u đ ng n i!”
“C nói đi, tôi chu n b s n sàng tinh th n - mi n là không nói t c, thì tôi s không
trách c gì h t!” ế
T n nói rành r t t ng ch m t: “Ví d , ng i nh y l u t t , đã nh y r i thì lùi l i ườ
sao đ c n a?”ượ
Hinh b ng b t d y, s c m t tái nh t “Anh nói th là ý gì? Không đ c nói b a!” ế ượ
Nhi u hành khách ngoái nhìn sang, lúc này Hinh m i th y mình th t là b t nhã, cô m m
c i, t ý xin l i m i ng i r i l i ng i xu ng. Cô nhìn T n đang ng i đ i di n b ngườ ườ
c p m t căm gi n và l nh lùng. Cô nh r ng mình v a nói s không trách c gì... cô
có c m giác mình đã m c b y anh chàng.
“Có ph i cô liên t ng đ n v m u sát 405 không?” ưở ế ư
“Thì ra anh cũng nghe v nó?”. Hinh nh n th y T T n lúc này có ph n tàn nh n.
“Là m t v vi c kinh đi n c a tr ng ta, sao l i không nghe nói đ n? Tôi th y cô ườ ế
t ng đ i nh y c m v i đ tài này”.ươ
Hinh thoáng nghĩ ng i, r i nói: “N u anh đã tin là có ma thì hãy nói xem t i sao khu ký ế
túc xá c a chúng ta g n nh năm nào cũng có ng i ch t mà không ai tìm ta đ c ư ườ ế ượ
nguyên nhân?”
T n t m t m c i: “Tôi mu n h i cô tr c đã, cô S nh cho là th nào? Cô y là nhà ườ ướ ế
ngh , tôi ch ng mu n múa rìu qua m t th , à, tôi ch ng mu n làm phép ma tr c c a ướ
nhà S nh!”
“S nh nói r ng có vài kh năng, có hai kh năng l n nh t: m t là khu nhà có yêu quái
gì đó khi n ng i ta hoang mang, c đ n ngày 16 tháng 6 nó l i hi n linh m t l n, nế ườ ế
sinh viên nào g p ph i thì th t là thê th m! Hai là, trong khu nhà đó có ma n náu
không tan, nó c n nói ra và c n trút oán h n, nh ng nh ng ng i tr n m t th t nh ư ườ ư
chúng ta thì nghe th y sao đ c? Cho nên, con ma ch t oan y m i năm l i làm ch t ượ ế ế
m t ng i đ bu c m i ng òi ph i chú ý”. ườ ư
“Cũng ch a g i là giàu trí t ng t ng cho l m!”ư ưở ượ
Hinh “xùy” m t ti ng: “Anh l i còn dám châm bi m kia đ y! Hi n đang là tháng 4, còn ế ế
cách ngày 16 tháng 6 kia ch ng m y hôm n a đâu! Tôi đ nh đ n đêm 16 tháng 6 ra t m ế
trú t i nhà khách đ y”.
“Cô có th cùng tôi đi xem phim cho h t đêm đó, n u bu n ng thì ng đ u trên vai ế ế
tôi! Yên tâm, tôi s gi v ng t th quân t !” ư ế
Hinh đáp: “Anh đã s n sàng t th ti u nhân, ti u hài nhi, mon men đ n t m cao quân ư ế ế
t sao đ c? N u đi xem phim thì cũng đ c, nh ng ph i r c S nh và Lôi Lôi cùng ượ ế ượ ư
đi”.
T n l i đ i gi ng lành l nh: “Cô có nghe nói hai n sinh nh y l u trong hai năm qua,
v n cũng đã thu x p ra ngoài tr ng ho c sang ký túc xá khác đ t m trú không? ế ườ
Nh ng r i ma đ a l i qu d n đ ng th nào không bi t, lúc sáng s m quay v phòngư ư ườ ế ế
cũ, v n không thoát kh i th m c nh...”.
Hinh ch t d “Th t à? T c là... đ phòng cũng ch ng ăn thua?”
“Nh ng, n u cô có m t ng òi b n trai thân thi t, hai ng i ôm ri t l y nhau, thì cô taư ế ư ế ườ ế
s ch ng đi l i lung tung nh th ”. ư ế
Hinh m t đ b ng đ p m nh vào chân T n, r i không thèm nói chuy n v i anh ta n a.
Bà Ki u Doanh nhìn qua c a ti n s nh khu văn phòng đã nhìn th y con gái t xa, v i
r o b c ra đón. Hai m con ôm ch m l y nhau không nói nên l i. ướ
“M à, con mu n đ n g p b !” Hinh c m n c m t, kh nài n . ế ướ
Bà Doanh cũng bi t t ngày Hinh vào h c tr ng Y, cô đã b o d n lên r t nhi u. Bàế ườ
bi t con gái v a đi su t 20 ti ng đ ng h , đang m t m i, nh ng bà v n g t đ u đ ngế ế ư
ý. Bà tr lên gác cùng các đ ng nghi p bàn b c s p x p công vi c, r i tr xu ng. Bà ế
thót tim: vì trông th y cô con gái ng i nghiêng trong gh dành cho khách đ i trong ti n ế
s nh, đang thiu thiu ng , chi c áo jackét vi-ni-lông ph trên ng i cô - chính là chi c ế ườ ế
áo khoác ngoài ông Di p Tr n Vũ v n m c tr c đây. ướ
“Cái áo jackét này... đâu ra?” Bà Doanh v i lay Hinh d y.
Hinh cũng kinh ng c: “Con đã c t nó trong cái vali du l ch kia mà, t i sao nó l i
đây?... m i m có tin hay không thì tùy: t i hôm kia con th c s đã g p b ! B đã đ ơ
l i cho con chi c áo này, và nói r ng b r t có l i v i m , v i gia đình ta...” ế
Bà Doanh th y lòng x n xang, nhìn đôi m t con gái h i có qu ng thâm, bà th m nghĩ: ơ
có l l n tr c nó v nhà r i tr l i tr ng, ông Vũ đã linh c m v tình tr ng s c ướ ườ
kh e c a mình nên l ng l ng nhét cái áo khoác này vào hành lý c a nó đ làm k ni m.
Nó nói ch ng đâu vào đâu th này, ch c là vì nó quá đau bu n nên m i suy nghĩ lung ế
tung.
Thi th c a ông Vũ đang đ c g i t i nhà xác c a b nh vi n Nhân dân s 3. Bà Ki u ượ
Doanh nói v i ng i quen đang làm b nh vi n b trí nhân viên m c a nhà xác cho ườ
hai m con vào. H di chuy n thi th ông Vũ t kho l nh ra, r i ý t lui ra ngoài đ hai
m con bà cùng ng i thân nán l i. Bà không đ can đ m nhìn l i khuôn m t ng i ườ ườ
ch ng cũ, bà nói v i Hinh: “H nhìn thi th b con, thì m không sao c m lòng đ c, ượ
con nhìn đi. Con có s không?”
Hinh l c đ u: “M c ra ngoài kia ch con, con đây m t lát”.
Bà Doanh nh nhàng khép c a nhà xác, đ i bên ngoài. Hinh ch m rãi b c đ n t n ướ ế
n i gi tay đ nh l t t m v i tr ng đang ph bên trên, cô th y hoang mang. Mình đangơ ơ
s hãi gì nh ?
Và cô đã l t t m v i ra, nhìn th y đôi m t tròn đang m tr ng tr ng!
Hinh đ nh kêu thét lên, thì m t bàn tay t d i t m v i tr ng thò ra b t l y mi ng cô. ướ
Chính là ông Di p Tr n Vũ!
“Không đ c... v ... tr ng!” M t ông Vũ v n nh t nh m t ng i ch t, tay v n l nhượ ườ ư ườ ế
toát nh tay ng i ch t, gi ng nói nghèn ng n nh thoát ra t c h ng b rách nát.ư ườ ế ư
“T i sao...” môi Hinh m p máy mà không thành ti ng. ế
“Ánh trăng...”
“Gì c ? Ánh trăng là gì c ?” Đây không ph i là l n đ u tiên Hinh nghe th y cái tơ ơ
này. Cô th y choáng váng quay cu ng, ch i v i vô đ nh... ơ ơ
B ng cánh c a nhà xác m toang, ti ng bà m vang lên: “Kìa, con nói là ch đ ng nhìn ế
m t lát, sao lâu th ?” ế
Hinh ch t b ng t nh, ông Vũ v n n m yên trên bàn, đôi m t khép ch t. T t c d ng ườ
nh m i v a x y ra.ư
Hinh ng i trên tàu h a tr v tr ng, nh l i chuy n đi cùng T T n cách đây hai ườ ế
tu n, c m th y cô qu nh vô cùng.
Hai tu n l trôi đi quá nhanh trong nh ng gi t n c m t. Nh ng cô hi u r ng sau ướ ư
nh ng ngày hai m con n ng t a đ ng viên l n nhau, cô đã tr nên càng c ng c i ươ
h n.ơ
Nh ng t i sao cô v n th y bu n phi n vì m t n i s hãi n a th c n a h ?ư ư
Mình có nên tin đôi m t và đôi tai mình không? N u kh ng đ nh là ph i tin thì có nên ế
tin l i d n dò cu i cùng c a cha không? Ánh trăng là gi? T i sao nó l i không ch
m t l n vang lên trong óc mình?
Rõ ràng là cha đã linh c m r ng, mình tr l i đ i h c Y Giang Kinh t c là đi vào con
đu ng nguy hi m.
Có còn cái gì ti p c n mình h n là “v m u sát 405”?ế ơ ư
Có l là d u hi u báo tr c đã th t s đ n lúc gi i mã “v án m u sát 405”! Ch m t ướ ế ư
mình mình, li u có đ c không? Cũng vì x a này cô đâu d gì n n lòng, cô t cho ượ ư
mình là m t cô gái có tính đ c l p r t cao.
Nh ng t i sao mình v n c m th y cô đ n?ư ơ
“Chúng ta hãy ti p t c nói v đ tài l n tr c, có đ c không?” Ch ng bi t T T nế ướ ượ ế
đã ng i đ i di n v i Hinh t lúc nào.
“L i là anh à?” Cô nh r ng T n đ a cô v đ n nhà, không r vào r i nói là quay v ư ế
tr ng ngay, không mu n làm phi n Hinh và m cô, vì dù sao cũng là “tang gia b iườ
r i” ph i lo đ th vi c, không c n thi t ph i b n tâm ti p đãi m t ng i l anh. ế ế ườ
V y anh ta đã đâu chui ra?
“Th c ra tôi không v tr ng, m y khi đã có vi c xuôi Giang Nam, nên tôi mu n du ườ
ngo n m y thành ph quanh đây. Giang Nam quê h ng sông n c, phong c nh đ p ươ ướ
nh t c a t o hoá, th o nào đã sinh ra m t thi u n nh Hinh!” T T n c hay nói to c ế ư
nh ng suy nghĩ c a mình, khi n Hinh ch mu n gi tay khóa mi ng anh ta l i. ế ơ
“Thôi đ r i đ y! Đây là ch n đông ng i, anh hãy nói năng c n th n m t chút!” ườ
“Tôi ch nói lên nh ng đi u tôi nhìn th y, nào có nói sai gì đâu? Trông th n s c cô đã
khá lên r i đ y!”
“M t l n n a tôi l i th m thía r ng có đ c ng i m giàu tình c m, th c quan tr ng. ượ ườ
N u ng i m y cũng giàu trí tu n a thì l i càng là phúc l n cho mình”.ế ườ
“Tôi r t mong đ c nh Hinh”. Ánh m t c a T n có v h i khô c ng. ượ ư ơ
“Ch ng l m anh...”
“Tôi ch a t ng g p m tôi bao gi ”.ư
“L n tr c chúng ta đang nói đ n đâu nh ?” Hinh c m th y có l gia c nh T T n có ướ ế
không ít nh ng chuy n đau bu n, cô v i l ng sang chuy n khác.
“Đang nói đ n “v m u sát 405”.”ế ư
“Tôi nh ra r i, anh h i v ý ki n c a S nh, còn tôi thì ch a k p tr l i”. ế ư
T n tr l i tr m ngâm: “Tôi v n đang suy ng m r ng bên trong ch c ph i có quá trình
l ch s gì đó”.