
Một Chút Hoài Niệm

Một hôm tình cờ nhỏ đồng nghiệp cũ gửi cho tin nhắn này, thấy hay hay nên
chia sẻ cho mọi người cùng đọc:
“Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được,
cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn. Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có
những giọt nước nước mắt còn vui hơn cả một trận cười. Lúc bé, tưởng đông bạn
là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình. Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm,
chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới
thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế. Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là
mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay”.
Không biết các bạn cảm nhận thế nào chứ riêng với tôi, nó ý nghĩa và gần gũi lắm.
Lúc bé, thấy mọi người khóc, cứ nghĩ chắc họ đang buồn lắm đây và rất cần sự
chia sẻ của những người xung quanh. Giờ mới biết họ khóc được là tự họ đã giải
thoát được nỗi buồn cho chính mình. Và buồn nhất vẫn là không thể khóc được. Có
thể là vì chúng ta không còn nước mắt để khóc hoặc là nỗi buồn đó không đáng để
chúng ta phải khóc. Lý do làm tôi buồn mà vẫn không thể khóc là lý do thứ hai.
Tôi đã từng có một tình yêu thật đẹp với một người mà tôi nghĩ là không hoàn hảo,
nhưng đối với tôi điều đó không quan trọng, bởi vì chúng ta không ai là hoàn hảo

cả. Tôi yêu cái hoàn hảo và cả cái không hoàn hảo của người tôi yêu. Tình yêu của
chúng tôi thật đẹp và chúng tôi đã từng mơ đến một tương lai xa, một ngôi nhà nhỏ
xinh, những đứa con xinh xắn, nhưng mơ ước vẫn chỉ là ước mơ, dù có đẹp đến
đâu thì tất cả cũng sẽ sụp đổ vì trong tình yêu không có chỗ cho sự lừa dối. Tôi đã
rất muốn khóc, khóc thật nhiều nhưng không hiểu sao lại không thể. Điều duy nhất
đọng lại trong tôi lúc này là tôi đã rất buồn, trống rỗng nhưng lại tỉnh táo một cách
lạ thường. Nước mắt của tôi đã không phản bội lại tôi, nó đã không rơi một cách
vô nghĩa.
Lúc bé, thấy mọi người cười, cứ nghĩ chắc họ đang rất vui và hạnh phúc. Giờ mới
biết, trong những nụ cười hạnh phúc đó, còn có những nụ cười xót xa. Tôi đã từng
cười rất hạnh phúc khi luôn đứng trong top five của lớp, khi được đi chơi cùng bạn
bè, khi mang lại niềm vui cho người khác. Tôi cũng đã từng khóc rất hạnh phúc khi
gia đình tôi vượt qua được những thử thách của cuộc đời để tiếp tục cuộc sống, khi
tiễn một người bạn ra nước ngoài học vì bạn tôi sẽ lại quay về với một tương lai
thật xán lạn, khi một việc làm nhỏ của tôi đem lại niềm tin cho người khác…
Nhưng cũng đã từng cười trong xót xa khi vô tình nghe được câu chuyện của một
người bạn thân thiết mà mình hết mực tin tưởng với người khác vì nhờ câu chuyện
của người bạn ấy mà mình biết mình có nhiều khuyết điểm đến như vậy, và khi
tình cờ nhìn thấy người mà mình hết mực yêu thương, tin tưởng tay trong tay với

