
Một ngàn đêm và lẻ mãi

Căn nhà nằm trên một ngọn gò thấp, phía sau là cánh rừng thông thưa thớt
với bãi cỏ xanh mơn mởn. Đứng trước căn nhà có thể nhìn rõ khung cảnh đẹp
và nên thơ của Đà Lạt sương mờ. Những rừng thông nối tiếp nhau chạy dài
đến đường chân trời, xen kẽ là những đám mây trắng xóa lượn lờ, ve vởn
những chỏm núi. Mây trêu ghẹo tán tỉnh lại bay đi, cứ như thế mãi, chẳng bao
giờ chịu ở lại làm bạn tình, khiến những ngọn núi kia há hốc chờ đợi mõi
mòn. Nhìn vào bên trong thành phố, những ngôi nhà xinh xắn xếp ngay ngắn
từng bậc, từng bậc kéo dài lên đồi, đâu đó chấm phá một cái đỉnh tháp nhô
lên cao; à, nóc nhà thờ Con Gà kia kìa, sau những rặng thông và phượng tím
đang che khuất. Căn nhà màu tím, một màu khá cá tính và đặc biệt khi chủ
nhân đã mạnh dạn khoát lên cho nó, tuy nhiên người chủ biết thưởng thức
lắm. Màu nước sơn làm bật căn nhà lên giữa một vùng xanh bát ngát, xanh
của rừng, xanh của cỏ và xanh của bầu trời. Đám cỏ dại và bụi rậm dã quỳ đã
vây kín bốn phìa ngoài hàng rào quanh nhà, có mưu đồ tiến vào cả trong sân.
Tuy nhiên những đám hoa do bàn tay người chủ trước kia trồng đã tàn phát
tán đi khắp sân, lan ra cả vòng ngoài và cứ thế qua những cơn mưa tươi tắn
lại chen chúc mọc lên khoe đủ màu sắc như một bức tranh màu ngẫu hứng.
Căn nhà vì thế nhìn từ xa giống đống bề bộn giá vẽ, nhưng lại là một bức
tranh xinh xắn đắt tiền. Phía tường trước nhà là một giá gỗ kèm theo, đó là
nơi cho họ nhà dây leo bám trụ và phát triển tự nhiên như bản sắc. Cây móng

cọp xanh khó trồng lại là vua xứ này, từng chùm hoa xanh nước biển thả lỏng
xuống cả thước mang vẻ quyến rủ kỳ lạ của loài hoa màu khó tìm làm cho
cánh cửa sổ như được trang điểm lộng lẫy bằng loại trang sức huyền diệu,
sang trọng. Căn nhà đẹp như thế đó. Jesse hài lòng khi được sở hữu nó, không
biết mình sẽ tiếc thế nào nếu như người ta phỗng tay trên của mình, anh tự
nhủ. Jesse mới chuyển công tác về thành phố mộng mơ này. Với nghề lập
trình viên và quản trị mạng cấp cao, công ty giao cho anh đảm nhận vị trí
giám đốc điều hành ở chi nhánh nhỏ hơn cũng không làm anh bận lòng.
Thành phố du lịch nổi tiếng, khí hậu trong lành nên thơ, anh bớt áp lực công
việc mà còn được thăng chức, lên lương. Thời đại công nghệ thông tin, anh chỉ
cần ngồi ở nhà với cái laptop thì cũng đủ để giao tiếp với cả thế giới đồ sộ bên
ngoài. Khi nghe sếp nêu ý định thuyên chuyển anh lên đây, anh đồng ý ngay.
Công ty chu cấp cho anh xe hơi, có tài xế riêng nhưng anh không cần tài xế,
anh chỉ lấy xe. Và cái mà Jesse cần phải có, không thể nào thiếu được là một
máy vi tính hoàn hảo, chẳng phải để làm việc nhưng, để chơi game; anh là
một gamer tầm cỡ. Công ty dĩ nhiên đồng ý ngay với yêu cầu rất chính đáng
của anh - ngoại trừ cái máy đặt trong phòng làm việc. Anh cảm thấy sung
sướng khi đặt chân xuống thành phố này nhưng, việc anh mua nhà là hoàn
toàn tình cờ. Jesse hôm nọ đang ngồi lướt web ở khách sạn - khi anh rãnh rỗi
- thì thấy người ta rao bán. Vốn nhạy cảm về kinh doanh bất động sản, anh

lập tức tìm hiều. Vị trí căn nhà quá đẹp, căn nhà cổ kính theo kiểu biệt thự
Pháp kinh điển, có giấy tờ hợp lệ nếu không phải chủ sở hữu cần bán gấp thì
làm gì có giá bèo như thế, anh nghĩ. Thế là Jesse lập tức liên hệ với chủ nhân,
anh giảm được một ít giá gốc sau khi xem nhà, và giờ anh đã sở hữu nó. Jesse
thấy mình thật may mắn. Không cần phải chờ công ty thu xếp chỗ ở nữa,
Jesse liền dọn về tổ ấm mới. Việc đầu tiên anh làm là bắt đường dây điện
thoại và cáp internet mới, tiếp đến là mua sắm đồ gia dụng trong nhà. Vườn
hoa xen lẫn cỏ dại không khiến Jesse phải phật lòng, trái lại anh còn thấy để
yên cho tự nhiên bùng phát trong tổ ấm của anh, hóa ra lại hay. Jesse sống ở
Việt Nam một mình, gia đình anh đã định cư ở nước ngoài từ lâu. Anh có một
căn nhà lớn ở Sài Gòn, nhưng quyết định mua nhà ở Đà Lạt, anh cho rằng
quá đúng. Mình có thể đi đi về về, thật thoải mái. Anh vốn là con người theo
trường phái hiện đại, năng động, mới mẻ nhưng chưa bao giờ kém phần lãng
mạn. Tối nay, anh để xe ở nhà và quyết định đi bộ ra phố dùng bữa tối. Anh
nghĩ nên đi dạo một vòng cho thư thả đầu óc và thưởng thức bầu không khí
trong lành mát lạnh này. Hình như con gái Đà Lạt cũng xinh xắn đáng yêu
lắm, anh mỉm cười tự nhủ. Jesse ăn tối ở một quán gần trung tâm và ghé vào
chợ, anh định mua một ít quà biếu những láng giềng mới. Anh nghĩ 'Bà con
xa không bằng láng giềng gần'. Thực ra căn nhà gần nhà anh nhất cũng cách
cả trăm thước. Tuy nhiên, ngoại trừ nhà anh, thì khu phố nhà nào cũng san

sát nhau. Điều đó làm Jesse thấy bối rối, anh không biết nên bắt đầu làm quen
với láng giềng nào trước đây. Anh chợt thấy ngôi nhà có hàng rào bông giấy,
một cô bé chừng mười lăm, mười sáu tuổi đang ôm chú mèo ngồi hóng gió
trước cửa, anh mỉm cười đến chào:
- Chào em ! Anh là Jesse, anh mới chuyển đến đây ở ! Rất vui được làm quen
với cô hàng xóm mới ! Đây là quà ra mắt của anh nè !
Cô bé giương mắt lên nhìn anh và hỏi:
- Anh ở nhà của ai ?
Jesse chỉ tay lên gò:
- Đấy, anh vừa mua căn nhà đó !
Cô bé bỗng hốt hoảng chạy vù vào nhà, miệng không ngớt la hoảng:
- Mẹ ơi, mẹ ơi ! Có người tới ở căn nhà đó rồi !
- Đâu ? Đâu ? Tiếng người phụ nữ trong nhà vang lên. Thoáng chốc cả nhà họ
đã bước ra sân, cô bé chỉ Jesse nói:
- Anh này mua nè mẹ !
Bà mẹ tròn xoe mắt:
- Anh mua nhà đó thiệt hở ? Anh tới đó ở thiệt hở ?
Jesse ngượng ngùng đáp:
- Vâng, cháu vừa mua và dọn đến. Đây là quà cháu biếu cô để chào xóm giềng
ạ ! Mong cô nhận cho cháu vui !

