Một kỉ niệm khó phai...
-Ch! Em v ri!
-Chà chà, cô em i lúc đi phụng phu mà lúc v tươi rói !
-Ch này, đừng chc em na! Không thôi em ct qluôn à nghe!
-y y, cho ch xin li! Út cưng dễ thương nht nhà nên…
-Nên… cái này ch gì?
-Hihi, em ca ch biết khôn ra t bao gi thế?
-Hic, người ta ln ri ch b!c anh ch trong đoàn ai cũng tưởng em là sinh
viên đại học không đó!
-Để ch xem! m, nhìn b ngi có v giống người ln tht, nhưng tính tình thì y
ht một đứa con nít à. Ai đời 17 tui đầu mà còn nhng nho quá tri! Sao, đi chơi
có vui hông?
-Ôi vui quá xá vui. Nhưng… em b mấy anh trong đoàn chọc hoài hà, làm hi
người ta mc c mun chết…
-Nè, ung miếng nứơc đi rồi thong th k ch nghe!
-Chuyn là vy, lúc xe dng li ch biên gii để cho mi người mua sm, em
cũng đi vòng vòng xem mi th xung quanh, thấy người ta có bày bán nhng cây
dù rt xinh, em thích quá lin mua ly mt cây ri vi tr v xe, bt nó ra ngm
nghía. Các anh trong nhóm nhc ca tnh hng đi chơi, nên cũng về sm như em.
Các anh y hỏi em là sinh viên năm mấy rồi, đã ra trường chưa…
-Ri em tr li sao?
-Em liền đính chính: “D, my chú ơi, hiện con mi đang học lớp mười mt hà!”;
các anh y cười bo: “Tr thế! em đừng gi ti anh là chú, xưng con nữa.
đây, mấy anh ai cũng ch hai mươi mấy thôi, gi vy già lm. Em chuyên viết văn
hay thơ?” – “D, c hai.”; các anh y hi tiếp: “Embiết hát không, ti nay ti
anh đàn cho em hát!” – “D con không biết hát nhưng biết chút ít v đàn piano”;
Li con na ri! Còn nói na anh phạt mười ngàn đó!” – “D, con quên!”; các anh
y bật cười: “Hai ơi ngàn ri!”; “Cây dù này đẹp quá, dám hng chng mt lát
na em ngm mà làm ra bài thơ đó, phải không các bn?”; các anh còn li cũng
ho theo: “Đúng đấy! Nay mai tụi anh đọc trên báo mà thy bài thơ… cây dù thì
biết tác gi là ai ri…”. Các anh y thật hài hước hé ch?
-, thôi em vào tm rửa, ra ăn cơm, rồi ti mình trò chuyn tiếp!
Cô bé vâng li ch. Ti m đó hai chị em nm tn võng th th rt lâu, cô bé k
v hành trình ca mình vi v đầy hng khi… Thú v nht là chuyn bé t
khoe mình… điệu!!!
-Ch biết kng! Trong sut quãng đường, lúc trên xe cũng như khi leo núi, thỉnh
thong, em li lén ly chiếc gương mini ra ngiá mình mt chút xem có xinh
không?! Tối hôm đó, khi leo núi về, em đi tắm, gi đầu để có c… xã tóc (vì xã
tóc s d thương hơn mà chị!). Nhưng ngay khi em vừa mi hí hửng để cho tóc gió
bay bay thì mt ch cùng phòng đã thc mc: Em t nhiên xã tóc m chi
vy?Buc lên cho gn!”, đã d trù sn tình hung y nên dĩ nhiên em có th tr
li ngay được: “Vì em mi gội đầu xong, tóc còn ướt!” – Đâu, để ch xem! Tri
ơi, lớn ri sao hng biết chải đầu vy!” ; “a… b ri lm h ch?” – Ri ch
sao không! Đưa đây, ch chi li cho! B nhà toàn nh m làm giúp à?” – “D!”.
Ch y lắc đầu cười, em đỏ mt luôn, may là trong bóng ti nên ch y không phát
hiện được, ch không chc em xu h chui xung gm giường quá…
-Hà hà hà… Đáng đời em tôi, va ti điệu nghe cưng!
-Em đâu có điệu! Ch là hơi… hơi…
-Hơi bí!!! Điu thì nhn đại điệu đi, còn bày đặt s din na! Hên cho em gp ch
ấy đấy, ch không vác cái “tóc rối bay bay” đó ra đừơng dạo cho thiên h cười thúi
mt… Hahaha…
-Cô bé cười gựơng rồi nhanh như chớp nói lng sang đềi khác…
-Ch hai, các anh trong đoàn hát hay lắm đó, không khác gì ca sĩ chuyên nghip c,
không, có khi còn hay hơn nữa chứ! Lúc đó, em ước gì cũng được hát góp vui,
ngt ni em thì hay hát nhưng mà hát hổng hay, n đành ngậm ngùi ngi nghe
thôi, tiếc thit!
Cô béng k càng thích thú! Nào là chuyn cái phòng ng nh xíu mà cha c
thẩy năm người, cùng nm sant bên nhau nghe k chuyn ma, tuy cht mà li rt
vui… Ri chuynmua trái mít to tướng, l kh khiêng lên xe, bc anh
ngồi trong quán café cười tm tm, vì… khen “m hồn ăn uống” ca cô tht vĩ