
Một kỉ niệm khó phai...

-Chị! Em về rồi!
-Chà chà, cô em tôi lúc đi phụng phịu mà lúc về tươi rói hé!
-Chị này, đừng chọc em nữa! Không thôi em cất quà luôn à nghe!
-Ấy ấy, cho chị xin lỗi! Út cưng dễ thương nhất nhà nên…
-Nên… cái này chứ gì?
-Hihi, em của chị biết khôn ra từ bao giờ thế?
-Hic, người ta lớn rồi chứ bộ! Các anh chị trong đoàn ai cũng tưởng em là sinh
viên đại học không đó!
-Để chị xem! Ừm, nhìn bề ngoài có vẻ giống người lớn thật, nhưng tính tình thì y
hệt một đứa con nít à. Ai đời 17 tuổi đầu mà còn nhỏng nhẻo quá trời! Sao, đi chơi
có vui hông?
-Ôi vui quá xá là vui. Nhưng… em bị mấy anh trong đoàn chọc hoài hà, làm hại

người ta mắc cỡ muốn chết…
-Nè, uống miếng nứơc đi rồi thong thả kể chị nghe!
-Chuyện là vầy, lúc xe dừng lại ở chợ biên giới để cho mọi người mua sắm, em
cũng đi vòng vòng xem mọi thứ xung quanh, thấy người ta có bày bán những cây
dù rất xinh, em thích quá liền mua lấy một cây rồi vội trở về xe, bật nó ra ngắm
nghía. Các anh trong nhóm nhạc của tỉnh hổng đi chơi, nên cũng về sớm như em.
Các anh ấy hỏi em là sinh viên năm mấy rồi, đã ra trường chưa…
-Rồi em trả lời sao?
-Em liền đính chính: “Dạ, mấy chú ơi, hiện con mới đang học lớp mười một hà!”;
các anh ấy cười bảo: “Trẻ thế! Mà em đừng gọi tụi anh là chú, xưng con nữa. Ở
đây, mấy anh ai cũng chỉ hai mươi mấy thôi, gọi vậy già lắm. Em chuyên viết văn
hay thơ?” – “Dạ, cả hai.”; các anh ấy hỏi tiếp: “Em có biết hát không, tối nay tụi
anh đàn cho em hát!” – “Dạ con không biết hát nhưng biết chút ít về đàn piano”;
“Lại con nữa rồi! Còn nói nữa anh phạt mười ngàn đó!” – “Dạ, con quên!”; các anh
ấy bật cười: “Hai mươi ngàn rồi!”; “Cây dù này đẹp quá, dám hổng chừng một lát
nữa em ngắm nó mà làm ra bài thơ đó, phải không các bạn?”; các anh còn lại cũng

hoạ theo: “Đúng đấy! Nay mai tụi anh đọc trên báo mà thấy bài thơ… cây dù thì
biết tác giả là ai rồi…”. Các anh ấy thật hài hước hé chị?
-Ừ, thôi em vào tắm rửa, ra ăn cơm, rồi tối mình trò chuyện tiếp!
Cô bé vâng lời chị. Tối hôm đó hai chị em nằm trên võng thủ thỉ rất lâu, cô bé kể
về hành trình của mình với vẻ đầy hứng khởi… Thú vị nhất là chuyện cô bé tự
khoe mình… điệu!!!
-Chị biết không! Trong suốt quãng đường, lúc trên xe cũng như khi leo núi, thỉnh
thoảng, em lại lén lấy chiếc gương mini ra ngiá mình một chút xem có xinh
không?! Tối hôm đó, khi leo núi về, em đi tắm, gội đầu để có cớ… xã tóc (vì xã
tóc sẽ dễ thương hơn mà chị!). Nhưng ngay khi em vừa mới hí hửng để cho tóc gió
bay bay thì một chị cùng phòng đã thắc mắc: “Em tự nhiên xã tóc làm chi
vậy?Buộc lên cho gọn!”, vì đã dự trù sẵn tình huống ấy nên dĩ nhiên em có thể trả
lời ngay được: “Vì em mới gội đầu xong, tóc còn ướt!” – “Đâu, để chị xem! Trời
ơi, lớn rồi sao hổng biết chải đầu vầy nè!” ; “Ủa… bộ rối lắm hả chị?” – “Rối chứ
sao không! Đưa đây, chị chải lại cho! Bộ ở nhà toàn nhờ mẹ làm giúp à?” – “Dạ!”.
Chị ấy lắc đầu cười, em đỏ mặt luôn, may là trong bóng tối nên chị ấy không phát
hiện được, chứ không chắc em xấu hổ chui xuống gầm giường quá…

-Hà hà hà… Đáng đời em tôi, vừa tội điệu nghe cưng!
-Em đâu có điệu! Chỉ là hơi… hơi…
-Hơi bí!!! Điệu thì nhận đại điệu đi, còn bày đặt sỉ diện nữa! Hên cho em là gặp chị
ấy đấy, chứ không vác cái “tóc rối bay bay” đó ra đừơng dạo cho thiên hạ cười thúi
mặt… Hahaha…
-Cô bé cười gựơng rồi nhanh như chớp nói lảng sang đề tài khác…
-Chị hai, các anh trong đoàn hát hay lắm đó, không khác gì ca sĩ chuyên nghiệp cả,
không, có khi còn hay hơn nữa chứ! Lúc đó, em ước gì cũng được hát góp vui,
ngặt nỗi em thì hay hát nhưng mà hát hổng hay, nên đành ngậm ngùi ngồi nghe
thôi, tiếc thiệt!
Cô bé càng kể càng thích thú! Nào là chuyện cái phòng ngủ nhỏ xíu mà chứa cả
thẩy năm người, cùng nằm san sát bên nhau nghe kể chuyện ma, tuy chật mà lại rất
vui… Rồi chuyện cô bé mua trái mít to tướng, lủ khủ khiêng lên xe, bị các anh
ngồi trong quán café cười tủm tỉm, vì… khen “tâm hồn ăn uống” của cô bé thật vĩ

