NHNG VIÊN CUI NHIU U
C đời mình, miy chui ch cho mt bung qu, và khi bung qu y b ct, nó
s chết. Đó là quy luật phát trin t nhiên ca loi cây này.
Tôi biết thế nhưng vn ít nhiu ng ngàng khi nhìn nhng cây chuối xanh tươi đầy
nha sng m hở tr hoa, nghĩa là hăm hở vươn tới cái chết. Hơn thế, tôi cũng
bun c khi chúng ta, con người, chúng ta gin d, khó chu nếu có cây nào trong
s nhng cây chui hin lành mm yếu y không chu chết hoc không mun chết
chúng ta.
Đavít
T mt tảng đá lớn ngu nhiên có sân nhà th Đômơ, thành phố Flôrenxơ, trong
bốn năm Mikêlăngiơ đã làm nên bức tượng Đavít tuyệt đẹp.
Làm thế nào? Thật đơn gin: nhà điêu khắc thiêni ly chiếc đục st bình thường,
chiếc búa cũng bình thường, và ri hết ngày này sang ngày khác, hết mẩu này đến
mẩu khác, ông bóc đi các chỗ thừa, để l dn dn, có th c đầu là vng trán, đôi
mắt, đôi tay, rồi đến thân người, đôi chân... chi đến mt m, không còn gì na
ngoài mt chàng trai bng đá, cao hơn năm mét, với các đường nét hài hòa, khe
mnh và ma lc hp dẫn đủ biến tác gi ca nó, một thanh niên hai mươi tư tuổi
mi vào ngh, thành một trong ba người khng l ca ngh thut Ý thi Phc
Hưng.
Tht khó tin rng t mt tảng đá thô và xấu xí có th làm nên mt bức tượng vĩ đại
như thế. Cũng tht khó tin một cơ th sng, hoàn ho, khe mnh như Đavít đã b
giam trong tng đá kia hàng triệu hay thm chí hàng chc triệu năm trước khi được
Mikêlăngiơ đến giải thoát đưa về vi cuc sng.
Trái đất có nhiu, rt nhiu núi đá, nghĩa là trái đất còn nhiu, rt nhiu nhng
Đavít b giam cm, ngt ngạt. Và đang chờ người đến gii phóng.
Ai s m điu đó?
Môna Liza
V n cười bí him của nàng Môna Liza trong tranh Lêôna đơ Vanhxi đã có hàng
đống sách được viết. Sut bn, năm thế k nay biết bao giy mc, ng sc và thi
gian đã phí tn vì nó.
Có người nói:ng đang cười nhng cái yếu, cái không hoàn thin của loài người.
Nếu qu đúng nàng đang cười chúng ta, thì theo tôi, i đáng cười hơn cả là gia
cuc sng sôi động, ba bn nhng vic ln và cp thiết đang chờ làm, thế mà sut
bốn, năm trăm m nay chúng ta đã để hao tn chng y giy mc, chng y công
sc và chng y thi gian cho n một cười, hay chính xác hơn, nửa n cười. li
trên tranh v.
A Phòng cung
Sut my chục năm Tần Thy Hoàng bt by mươi vạn người Trung Hoa dng
một lâu đài bằng g khng l m Dương bên bờ sông V, gi là A Phòng Cung.
Mt công tình kiến trúc thuc loi có mt không hai thi c đại - ch riêng tng
trên của nó đã có th chứa được mười vn người.
Tht vĩ đại! Tht nng n! - cái nng ca sng to.
Sau này, khi đánh đổ nhà Tn, Hng Vũ cho phóng lửa đốt cháy toàn b A Phòng
Cung. Theo s ký Tư Mã Thiên, phi mt ba tháng mi cháy hết.
Tht ghê gm! Tht nng n! - cái nng ca s hy dit.
Và hai cái nng y treo hai đầu chiếc đòn gánh đè lên vai bảy ơi vạn người đã
dng nên A Phòng Cung, những người không được s dng và cũng không phóng
lửa đốt nó.
Món quà tng m
Không biết bao gi đâu, nhưng có người đã k tôi nghe mt câu chuyn thế
này:
Một thanh niên đến hi mua qu đấy bà bánng n. Bà kia, khi thy bo mua
cho m, lin chn cho anh ta mt qu to nht, ngon nht và nói:
- T ng đến gi biết bao người mua hàng của tôi, nhưng anh là người đầu tiên
hi mua cho m. Vìng tt ca anh và vì người m đã sinh ra anh, tôi xin biếu
anh qu này.
Bây gi, bt cht nh đến câu chuyện trên, tôi đi li mt bà bán da, bo bà ta
chn cho tôi mt qu tht ngon, nhc to hai ln để mang v Din Châu tng m.
Bà bán dừa ngước nhìn lên, suy nghĩ một lát ri thn nhiên bo tôi:
- Thế t anh phi t chn ly. Và cũng không nên qnhiu li như thế v món
quà anh mua tng m.
Tập xe đạp
Ngày còn bé tập xe đạp, h anh tôi th tay ngừng đẩy là thế nào tôi cũng ngã. Mi
ln ngã, anh tôi li cc cho một cái vào đầu. "Xem đây!" Anhi nói rồi dng xe
dậy, tót lên yên phóng vù đi.
Tôi đứng nhìn theo, tm tc. L tht, khi tôi tập có người đỡ cn thn, đi chm như
đứng yên mt ch, thế mà vn ngã. Còn anh tôi, trông kìa, c bon bon d như chơi
mà xe đứng thng. i hi ti sao, nhưng anh tôi, có thể đang bc mình, cũng có
th vì không biết tr li thế nào nên chng nói gì.
Ln lên tôi hiểu đấy là quy luật thăng bằng. Còn bây giờ, khi đầu đã hai th tóc, tôi
li hay suy nghĩ một cách triết , rng chiếc xe đạp kia cũng như chính bản thân
cuc sng, nó ch tn ti và đứng thng đưc trong mt s chuyển đng không
ngng v phía trước.
Li chuyn cây chui
Cây chui mc b ao. Trên đầu là tán lá xum xuê ca cây i già, nơi hàng ngày
chim đua nhau đến hót. Phía dưới mặt c ao mát lnh vi nhng bông hoa bèo
tây thanh nhã màu tím nht. Ch đất nó mc, ngu nhiên cũng là ch mu m nht,
thành ra cây chui c thế lớn lên, xanh tươi, mơn mn. Nó thy cuộc đời xung
quanh tht đẹp. Vn chân thật và đầy lòng biết ơn, nó muốn làm vic gì đấy tht
tt, thật phi thường để bù li nhng gì cuộc đời đã cho nó.
Thế là, trong nim hnh phúc ngt ngây ca mình, cây chui biết ơny đã tr mt
bung chui có th nói phi thường như mun. Bung chui tht to, dài và ngày
mt ln thêm, ln thêm mãi, đến mc nó kéo cây chui lch hn v phía ao. Còn
cây chui t qvô tư và hạnh pc đã không nhận ra điều y. Nó vn không
ngng vt kit nhng chất dinh dưỡng còn lại trong cơ thể mnh mai, quá ư non trẻ
và chưa tng tri ca mình để nuôi ln bung chui.
Mt sáng n bà ch nhà ra ao, thy cây chui ngã gãy xung nước vì không chu
ni sc nng ca bung qu quá ln. Bà th dài tiếc r, ri lấy dao đẵn cây chui
vào làm thức ăn cho bầy lnu đói. Cả bung qu non cũng chu chung s phn.
Người không nh tên mình
Trong ln điều tra dân s gần đây, ngưi ta đến hi mt bà c nghnh ngãng gn
m mươi tuổi làng Vĩnh Lộc:
- D thưa, tên c?
Phi hi lâu, khi nhc li ti ln th ba, bà c mi hiu và va móm mém nhai
tru, va thong th đáp:
- Còn nữa, người ta vn gii là C Chuyên.
- Nhưng thưa c, đó là tên đứa bé này, - một người trong tp cán b ch đứa bé hai
tuổi đang ngồi cin cnh. - Trước khi có nó, tên c gì?
- Là Chính, theo tên cháu ni tôi.
- Thế trước đấy?
- Trước đấy tôi mang tên con gái tôi.
- Trước na?
- Trước nữa tôi được gi theo tên chng...
- Nhưng xin lỗi, cui cùng tn tht ca c là gì ? - Một người khác st rut hi
.
- Tt c nhng cái tên y đều tên tht, - bà c bình thản đáp.
- Không, thưa cụ, chúng tôi mun biết tên c, tên riêng ca c cơ. Tên thời con gái
y.
- Để làm gì?
Người ta li phi dàing gii thích cho bà c hiu thế nào là điều tra n s, và
tên ca c đối vi h quan trng ra sao.
Bà c ngi im hi lâu, c dng li trong đầu óc chm chp, lú ln ca mình nhng
hình nh ri rạc đã b b quên t những năm xa a mờ mt.
- Tôi không nh ni, - cui cùng bà c nói, ging bun bun. - u mươi năm rồi
còn gì, và trong sut chng y năm, các ông các bà là người đầu tiên nhc ti
chuyn này. V li, tôi còn cn đến nó, cái tên riêng y, một khi tôi đã có tên
chng, tên con, tên cháu, và nay là tên thng này?
Ri bà c quay sang chơi với cháu. My anh cán b điều tra dân s nhìn nhau bt
lực, đành ghi vào s tên bà c bngn của người chồng đã chết cách đây bốn
mươi năm.
quê tôi, bao đời nay b m luôn được gi bng tên con cả, sau con đến cháu, sau
cháu đến chút cht. Mt truyn thng dân dã, mc mc và tốt đẹp? Chí ít cũng
hi? ng. Bn thân tôi cũng tch cái truyn thng y. làng người ta luôn gi b
m tôi là ông Tân bà Tân. Nhiều người thc mc sao mãi đến gi hai c chưa được
gi tên mi là ông Hin bà Hin, theo tên con gái tôi. Vìi là con c nhưng sống
Hà Ni và dân làng ít biết tên con gái tôi là Bo Hin. Bn thân các c cũng lấy
làm khó chu, thậm c như thể b xúc phm.
Mt phong tc đáng yêu, hẳn thế, nhưng xét kỹ, cũng tàn nhn kng kém,
n cướp đi cái q nhất của con người là tên ca h.
Điệu nhy chm
Sáng mng by tháng Ba va ri, ng dy, như thường li m email và nhn
được bức thư đin t ca Rodney Dickson, một người bn ha sĩ New York. Đây
là loi chain letter, tức tgửi chuyn nhau qua mng cho nhiu người khắp nơi
trên thế gii, không có tính rng tư và thường v mt vấn đề xã hội, nhân đạo nào
đấy. Rodney nhận được t ai đó rồi đến lượt mình gi cho tôi và mt s bn
khác ca anh. Bức thư m đầu bng my dòng ca những người tham gia cha tr
cho mt bé gái New York:
"Các bn thân mến,
Xin hãy gi bức thư điện t này cho tt c những người các bn quen biết
không quen biết. Đây là mong muốn cui cùng ca mt cô bé ch còn sáu tháng
nữa để sng vì căn bệnh ung thiểm nghèo. Đây cũng là cách duy nht chúng ta
có th mang li cho em gia đình em chút ít hy vng, vì c thêm một người nhn
được thư, Hội ung thư M s tài tr thêm cho em 3 xu M để thc hin n lc cu
cha cui cùng. Có người đã gửi tnày cho 500 người khác. Chúng tôi hy vng
mi chúng ta ít nht cũng gửi thêm cho 5-6 người na. Cô bé New York ti nghip
đơn giản ch muốn chúng ta đọc bài thơ này của em để sng tốt hơn, có ý nghĩa
hơn, và quan tâm nhiều hơn đến nhng người xung quanh.
Bác sĩ Yeou Cheng Ma,
Giáo sư Dennis Shields,