
Hiểu cách quản lý lưu trữ của Trình quản lý nội dung
FileNet của IBM
Tổng quan về lưu trữ của P8
Trước khi xem xét lại một số kỹ thuật có thể sử dụng để quản lý tốt hơn việc lưu trữ trong môi
trường P8 của bạn, có lẽ cần phải nói qua một số vấn đề cơ bản về cách máy nội dung P8 lưu trữ
tài liệu như thế nào.
Khi bạn tạo một tài liệu trong P8, thì của siêu dữ liệu tài liệu (các thuộc tính gắn liền với tài liệu,
chẳng hạn như tiêu đề, người tạo ra tài liệu, ngày sửa đổi gần nhất, vv), được lưu trữ trong cơ sở
dữ liệu kho đối tượng của P8. Tuy nhiên, nội dung của tài liệu được lưu trữ tại một vị trí vật lý
được mô tả bởi thuộc tính vùng lưu trữ của nó. Vùng lưu trữ cho một tài liệu có thể được dựa
trên một chính sách lưu trữ cho phép lựa chọn vùng lưu trữ đã cho bằng cách sử dụng các tiêu
chuẩn được định nghĩa. Điều này có thể hữu ích nếu bạn có nhiều vùng có sẵn trong kho đối
tượng P8 của bạn.
Vùng lưu trữ và các chính sách lưu trữ sẽ được mô tả chi tiết hơn trong các phần tiếp theo.
Các vùng lưu trữ
Vùng lưu trữ là các vùng vật lý mà nội dung được lưu trữ trong P8. Có ba kiểu vùng lưu trữ:
Cơ sở dữ liệu
Tệp tin
Vùng cố định
Vùng lưu trữ cơ sở dữ liệu
Theo như tên gọi của nó, nội dung trong một vùng lưu trữ cơ sở dữ liệu được lưu trữ trong một
bảng trong cơ sở dữ liệu kho đối tượng của P8. Mỗi kho đối tượng P8 có một, và chỉ có một,
vùng lưu trữ cơ sở dữ liệu. Các vùng lưu trữ cơ sở dữ liệu hữu ích khi kích thước của kho đối
tượng của bạn không quá lớn khi nói về số lượng tài liệu và về kích thước của các tài liệu đó.
Các tài liệu nhỏ, khoảng 10MB hoặc nhỏ hơn, có các lợi thế về hiệu suất trong một vùng lưu trữ
cơ sở dữ liệu so với các kiểu vùng lưu trữ khác. Bạn không nên lưu trữ bất kỳ tài liệu nào lớn
hơn 100MB tại vùng lưu trữ cơ sở dữ liệu.
Sao lưu sẽ đơn giản hơn nhiều khi bạn chỉ sử dụng một vùng lưu trữ cơ sở dữ liệu vì nội dung
của tài liệu của bạn được sao lưu cùng với việc sao lưu cơ sở dữ liệu kho đối tượng bình thường
của bạn.
Vùng lưu trữ tệp tin
Vùng lưu trữ tệp tin là vùng được ưa thích hơn cả khi lưu trữ các tệp tin với số lượng rất lớn với
khả năng lưu trữ cao. Các vùng lưu trữ tệp tin sử dụng cấu trúc thư mục trên hệ thống tệp tin để

lưu trữ nội dung của tài liệu. Các tài liệu được lưu trữ trong cấu trúc thư mục ở mức thấp nhất
(nút lá) bằng cách sử dụng thuật toán băm để phân phối các tập tin vào các thư mục lá này. Khi
bạn tạo ra một vùng lưu trữ tệp tin bằng cách sử dụng trình quản lý FileNet mức doanh nghiệp
(FEM - FileNet Enterprise Manager) của IBM, thì bạn có tùy chọn để tạo ra một vùng lưu trữ lớn
hay nhỏ. Đối với vùng lưu trữ nhỏ, P8 tạo ra một cấu trúc thư mục sâu 2 mức (23x23) với 529
thư mục ở mức lá. Đối với vùng lưu trữ lớn, P8 tạo ra một cấu trúc thư mục sâu 3 mức
(23x23x23) với 12.167 thư mục ở mức lá.
Tốt nhất là bạn không nên lưu trữ nhiều hơn 5000 tài liệu trong một thư mục, tổng cộng là
khoảng 61 triệu tài liệu trong một vùng lưu trữ tệp tin lớn. Nếu bạn cần lưu trữ nhiều tệp tin hơn,
bạn nên tạo nhiều vùng lưu trữ tập tin.
Ngoài ra, để tránh lẫn lộn, P8 không sử dụng các thư mục hệ thống tệp tin để làm các thư mục
của trình quản lý nội dung P8. P8 sử dụng các thư mục hệ thống tệp tin nội bộ để tối ưu hóa lưu
trữ và lấy ra dữ liệu. Các thư mục tệp tin trong P8 (mà bạn nhìn thấy trong vùng làm việc và
FEM) không liên quan gì đến các thư mục của hệ thống tệp tin.
Vùng lưu trữ cố định
P8 sử dụng các vùng lưu trữ cố định để kết nối với các kho tài liệu của IBM và không phải của
IBM (Ví dụ: Các dịch vụ ảnh FileNet của IBM, trình quản lý lưu trữ Tivoli của IBM v.v..). Các
vùng lưu trữ cố định được sử dụng kết hợp với các định nghĩa về thiết bị nội dung cố định, chúng
chứa các thông tin kết nối tới các kho lưu trữ bên ngoài khác.
Vùng lưu trữ cố định có thể được sử dụng để lưu trữ tài liệu P8 vào kho lưu trữ bên ngoài. Đối
với loại hình này, nội dung tài liệu chỉ được các ứng dụng của P8 quản lý và kho lưu trữ bên
ngoài chỉ được sử dụng như một thiết bị lưu trữ.
Vùng lưu trữ cố định cũng được sử dụng với tính năng Dịch vụ liên hiệp nội dung (CFS -
Content Federation Services) của P8. Đối với loại hình này, tài liệu hiện có từ các kho bên ngoài
được liên kết đến P8 để chúng có thể được sử dụng bởi các ứng dụng của P8. Tuy nhiên, nội
dung các tài liệu này vẫn nằm trong kho lưu trữ bên ngoài ban đầu và có thể được quản lý bởi cả
các ứng dụng của P8 và các ứng dụng của kho lưu trữ nguyên sinh.
Giống như vùng lưu trữ tập tin, vùng lưu trữ cố định sử dụng cấu trúc thư mục trong hệ thống tệp
tin bên dưới. Trong kịch bản với thiết bị lưu trữ bên ngoài, cấu trúc thư mục này được sử dụng
chủ yếu như một vùng tạm thời cho nội dung của tài liệu trước khi nó được chuyển đến kho lưu
trữ bên ngoài. Sau khi được chuyển đi rồi, nội dung của tài liệu được gỡ bỏ khỏi vùng tạm thời
này. Vùng tạm thời cũng được sử dụng như một vùng lưu trữ thường trực cho một số loại đối
tượng. Các chú giải cho các tài liệu lưu trữ tại các thiết bị nội dung cố định được lưu trữ trong
cấu trúc thư mục của vùng tạm thời này. Ngoài ra, nếu bạn ghi lưu một tài liệu vào máy nội dung
trước khi đăng ký gửi nó vào hệ thống, thì các nội dung của tài liệu của bạn được ghi lưu vào thư
mục của vùng tạm thời này.
Đối với loại hình Dịch vụ liên hiệp nội dung (CFS), vùng tạm thời được sử dụng để lưu trữ các
phiên bản mới của các tài liệu đã liên kết mà các ứng dụng P8 tạo ra. Trong trường hợp này, các

phiên bản mới không được chuyển trở lại về kho lưu trữ bên ngoài, mà vẫn ở trong máy chủ P8
và trở thành phiên bản tài liệu nguyên sinh của P8.
Các chính sách lưu trữ
Chính sách lưu trữ được sử dụng như một cơ chế lựa chọn để xác định các vùng lưu trữ, nơi mà
cuối cùng nội dung của tài liệu được lưu trữ. Một chính sách lưu trữ có một hoặc nhiều vùng lưu
trữ gắn với nó. Bạn có thể kết hợp vùng lưu trữ với nhiều hơn một phương thức lưu trữ. Khi bạn
tạo một tài liệu trong P8, nó có thể sử dụng chính sách lưu trữ để lựa chọn một trong các vùng
lưu trữ đi kèm cho nội dung của tài liệu đó.
Có hai kỹ thuật chính cho việc sử dụng các chính sách lưu trữ để sử dụng tốt nhất các tài nguyên
lưu trữ của bạn trong môi trường P8:
Tăng thông lượng bằng cách phân tán tải vào/ra.
Với kỹ thuật này, các tài liệu được tạo ra trong nhiều vùng lưu trữ cùng một lúc, như
được mô tả trong hình 1.
Hình 1. Khả năng sẵn sàng lưu trữ liên tục

Kỹ thuật này được mô tả chi tiết trong phần Sử dụng chính sách lưu trữ để phân tán tải
vào/ra của bài viết này.
Cung cấp khả năng sẵn sàng lưu trữ liên tục.
Với kỹ thuật này, chỉ có một vùng lưu trữ được sử dụng tại một thời điểm như được mô
tả trong hình 2. Vùng lưu trữ có sẵn tiếp theo không được sử dụng cho đến khi vùng lưu
trữ hiện tại đạt đến giới hạn về kích thước đã định trước.
Hình 2. Khả năng sẵn sàng lưu trữ liên tục
Kỹ thuật này được mô tả chi tiết trong phần Sử dụng chính sách lưu trữ cho khả năng sẵn
sàng lưu trữ liên tục của bài viết này.
Như đã nêu ở trên, các phần sau của bài viết này sẽ mô tả chi tiết về cách sử dụng những kỹ thuật
trên. Nhưng trước tiên, cần phải nói qua cách để tạo các phương thức lưu trữ trong P8.
Sử dụng trình thủ thuật Tạo chính sách lưu trữ (Create a Storage Policy) để tạo ra chính
sách lưu trữ

Như trong hình 3, khi bạn tạo ra một chính sách lưu trữ mới trong FEM, thì màn hình Chọn
phương thức lưu trữ nội dung (Select Content Storage Method) của trình thủ thuật tạo chính sách
lưu trữ cung cấp cho bạn cả hai tùy chọn: hoặc là lựa chọn các vùng lưu trữ có sẵn, được kết hợp
với chính sách này, hoặc là sử dụng biểu thức lọc.
Hình 3. Chọn cách để liên kết các vùng lưu trữ với chính sách lưu trữ
Nếu bạn chọn mục Chọn vùng lưu trữ từ danh sách (Select Storage Areas from a list), thì bạn
sẽ thấy chuyển sang màn hình Xác định (các) địa điểm lưu trữ (Specify the Storage Location(s))
(Hình 4), mà bạn có thể dùng để lựa chọn trong số các vùng lưu trữ có sẵn với chính sách của
bạn.

