
Sirkin bắt đầu quan tâm đến quy luật 98/2 vào cuối những năm 1980 khi ông
đến thăm quan nhà mới xây tại Mỹ của một công ty ô tô Nhật Bản. Ông
nhận thấy tại đây, nhân viên làm việc với tinh thần trách nhiệm cao cùng
lòng hăng say nghề nghiệp. Trong khi đó, tại một nhà máy khác của công ty
này, cũng trên đất Mỹ, công nhân bắt đầu rệu rã và ngừng làm việc từ 30
phút trước giờ tan ca. Nguyên nhân của sự khác biệt nằm ở chỗ các nhà quản
lý của nhà máy mới luôn gần gũi và khuyến khích nhân viên hợp tác vui vẻ,
còn tại nhà máy cũ, các nhà quản lý tại đó vạch rõ ranh giới giữa cấp dưới
với cấp trên và yêu cầu họ tuân thủ các quy định lao động ngặt nghèo.
Sirkin tin rằng trong số nhân viên, có 98% cơ bản là những người tốt, theo
nghĩa khi phải đối mặt với những chọn lựa thuộc về đạo đức, họ sẽ chọn làm
những điều phải với lương tâm. Chỉ một số ít còn lại, khoảng 2%, sẽ chọn
làm những điều sai trái. Điều này có nghĩa là nhà quản lý phải lựa chọn giữa
một bên là những chính sách nặng nề với những hình phạt và một bên là
những chính sách nhẹ nhàng hơn được thiết kế ra với mục đích khuyến
khích nhân viên làm việc, cải thiện năng suất và lòng tin của họ vào công ty.
Lời khuyên của Sirkin là các nhà quản lý nên chọn lựa chọn đầu tiên. Khi
tôn trọng nhân viên, lắng nghe ý kiến và cho họ thấy họ được quản