
Quảng cáo cấm xài chữ "nhất"?
Không nên cấm, chỉ yêu cầu doanh nghiệp chứng minh cái "nhất" này là
chính xác, trung thực. Không viết cái nhất với chữ thật to mà các thông
tin cụ thể khác ghi kèm thì chữ bé xíu…

Dự thảo Luật Quảng cáo (bản mới nhất) cấm sử dụng thuật ngữ “nhất”
trong quảng cáo. Nhiều doanh nghiệp (DN) và cả cơ quan quản lý cho
rằng nên cho phép DN sử dụng có điều kiện ràng buộc.
Nên cho dùng chữ “nhất”
Đại diện Sở Văn hóa-Thể thao và Du lịch TP.HCM cho biết trường hợp
bia Sapporo đã xin quảng cáo “thương hiệu bia lâu đời nhất của Nhật”,
có dùng chữ “nhất” và đưa ra giấy tờ chứng minh. Do đó, Sở cấp phép
tạm cho họ quảng cáo trong vòng sáu tháng.
Từ thực tiễn này, vị đại diện trên cho rằng nếu cấm triệt để như dự thảo
Luật Quảng cáo thì có thể gây khó khăn cho DN. Vì vậy, ông góp ý nên
cho DN quảng cáo kèm theo điều kiện là phải có bằng chứng chứng
minh sự trung thực, chính xác của nội dung quảng cáo.

Đồng thuận ý kiến trên, ông Nguyễn Chí Kiên, Chủ tịch Hội đồng tư vấn
Công ty TNHH Dịch vụ Quảng cáo CMN, cho rằng quy định cấm sẽ bó
hẹp quyền tiếp cận người tiêu dùng. “Không nên cấm, chỉ nên yêu cầu
DN chứng minh nội dung quảng cáo chính xác, trung thực” - ông Kiên
góp ý.
Phải rõ ràng, chính xác
Bàn thêm về điều kiện dùng chữ “nhất”, bà Trần Thị Thanh Mai, Giám
đốc Công ty TNHH Truyền thông TNS Việt Nam, cho rằng quảng cáo
không được gây ngộ nhận cho người tiêu dùng. Bà ví dụ quảng cáo
“máy giặt được bán nhiều nhất tại Nhật năm 2011”, có địa điểm cụ thể,
có thời gian chính xác, có chứng minh bằng số liệu tương ứng thì mới

được chấp nhận. Quảng cáo “công nghệ mới nhất” mà không kèm thời
điểm thì khó chấp nhận. Bởi lẽ hôm nay DN làm ra sản phẩm này mới
nhất trên thị trường nhưng ngày mai DN khác làm ra sản phẩm cạnh
tranh, giống y chang hoặc mới hơn thì cái “mới nhất” của hôm qua
không còn đúng với hôm nay nữa.
Ông Nguyễn Nam Trung, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Cổ phần
Sáng tạo Mắt Bão, cho rằng DN muốn quảng cáo có chữ “nhất” thì phải
đầy đủ, chính xác, không được lập lờ. Ví dụ, quảng cáo “Z là khu vui
chơi tại TP.HCM được nhiều người đến vui chơi nhất năm 2011”. Ông
cho rằng cái nhất nào cũng có phạm vi, giới hạn của nó, không thể nói
“nhất” chung chung được.

Một DN quảng cáo cho rằng để không lạm dụng thì cần có điều kiện
ràng buộc, ví dụ cái nhất đó là kết quả của một cuộc khảo sát thì cần nói
rõ đơn vị nào khảo sát, tại thị trường nào, quy mô, thời gian khảo sát…
Khi in quảng cáo thì in cỡ chữ như nhau, không viết cái nhất với chữ
thật to mà các thông tin cụ thể khác ghi kèm thì chữ bé xíu…
Không cần cấm cản
Ngoài chữ “nhất” thì dự thảo Luật Quảng cáo còn cấm các thuật ngữ
“duy nhất”, “tốt nhất”, “số một” hoặc “từ ngữ có ý nghĩa tương tự”.
Một DN quảng cáo cho rằng cấm “từ ngữ có ý nghĩa tương tự” là không
rõ ràng, khiến cơ quan quản lý lạm quyền khi xem xét hồ sơ quảng cáo,
gặp từ nào không ưa thì cứ bảo là “tương tự” và không chấp nhận hồ sơ.
DN này cho rằng chỉ cần buộc DN chứng minh nội dung quảng cáo, DN

