Rượu nho và hoa mướp

Chia sẻ: Nguyễn Thị Hồng Ngọc | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:8

0
68
lượt xem
5
download

Rượu nho và hoa mướp

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Rượu nho và hoa mướp Sau khi chen qua một đám người trong trang phục hoa quả, biết có người đó bị bỏng do chạy quỏ vội vó và va phải anh phục vụ đang bê nước sôi, Ớt và Mít nhỡn thấy ở trung tõm của đám đông là… Nho, em gái của Mít. 1221 Cô bé đang nén đau mà tỏ ra bỡnh tĩnh, chà đá lên chỗ vết thương ở tay và chân, nhưng những giọt nước mắt vẫn ứa ra vỡ đau. Nhỡn thấy cảnh ấy, Mớt và Ớt đều cứng đờ cả người. Trong những giây phút đầu...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Rượu nho và hoa mướp

  1. Rượu nho và hoa mướp Sau khi chen qua một đám người trong trang phục hoa quả, biết có ng ười đó bị bỏng do chạy quỏ vội vó và va phải anh phục vụ đang bê nước sôi, Ớt và Mít nhỡn thấy ở trung tõm của đám đông là… Nho, em gái của Mít. 1221 Cô bé đang nén đau mà tỏ ra bỡnh tĩnh, chà đá lên chỗ vết thương ở tay và chân, nhưng những giọt nước mắt vẫn ứa ra vỡ đau. Nhỡn thấy cảnh ấy, Mớt và Ớt đều cứng đờ cả người. Trong những giây phút đầu tiên Ớt cảm thấy ngỡ ngàng. Nho chính là cô bé xinh xắn dịu dàng đó kộo Ớt vào điệu nhảy ban nóy. Và bây giờ cô bé ấy đang ngồi dưới đất, nước mắt ló chó rơi mà miệng vẫn cố mỉm cười. Cũn trong lỳc ấy, Mớt khụng nghĩ được gỡ. Nho chỉ kộm Mớt cú 1 tuổi, nhưng đối với Mít cô bé lúc nào cũng là em gái bé bỏng, và Mít luôn cố gắng bằng mọi cách che chở bao bọc cho Nho. Hỡnh như đây là lần đầu tiên Nho gặp “tai nạn” kể từ khi mẹ hai cô bé mất. Và trong lúc ấy, vỡ quỏ lo lắng, hay quỏ sợ hói, Mớt chỉ cú thể khúc, mà khụng thể làm được gỡ hơn. Hơn lúc nào hết, con bé cảm thấy mỡnh thật vụ dụng. Giữa một đám đông ồn ào và huyên náo, và hai người đội trưởng đang cứng đờ tê liệt, một chàng trai bước qua bế Nho ra phía xe cứu thương đó gần đến nơi. Và người đó đó làm cho mọi giỏc quan của Mớt và Ớt dường như sống lại, đó không ai khác chính là anh chàng với nụ cười thiên thần đó kộo Mớt vào điệu nhảy lúc nóy. Và đó, cũng chính là Mướp, anh trai của Ớt. Mít vội vó chạy theo, vừa chạy vừa hỏi Nho cảm thấy ra sao, và trờn khuụn mặt hai chị em nước mắt cứ rơi. Chị thỡ thương em đau, em lại thương chị lo lắng… ______________________________________________ Trong phũng chờ chỉ toàn màu trắng của bệnh viện, chỉ cú Mớt đang bối rối và lo lắng bồn chồn đứng ngồi không yên. Không biết Nho bị bỏng có sâu không, liệu có bị sẹo không, tất cả là tại Mít, tại Mít không quan tâm đến em. Những lúc như thế này, người ta
  2. dường như chỉ biết tự dằn vặt mỡnh mà thụi. Nước mắt cứ thế lăn trũn trờn khuụn mặt xinh xắn của Mớt… - Hey Miss – Một bàn tay chỡa ra một chiếc khăn trước mặt Mít. Cụ bộ giật mỡnh, ở đây làm gỡ cú ai biết Mớt tờn là Mớt đâu. Đôi mắt to trũn ngước lên… - Làm sao mà em phải giật mỡnh thế, gọi em là Miss khụng được sao ^__^ - Mướp đứng đó mỉm cười - Lau nước mắt đi em, bỡnh tĩnh đi. Nho sẽ không sao đâu… Giọng núi ấm ỏp và bỡnh thản ấy làm Mớt bỡnh tõm trở lại. Hai đứa chờ đợi trong im lặng. Và rồi bác sĩ cũng bước ra khỏi phũng cấp cứu… - Cô bé không sao đâu, bỏng rộng nhưng may mà không sâu. - Em chỏu liệu cú bị sẹo khụng hả bỏc sĩ? – Mớt hỏi vồn vó - Nếu chịu khó điều trị kết hợp với chăm sóc cẩn thận thỡ chắc là khụng, nhưng giờ cô bé bị bỏng ở tay và chân, những ngày đầu sẽ rất đau đấy, phải có người chăm sóc 24/24. - Em ấy sẽ không sao phải không ạ? – Mướp bỡnh tĩnh hỏi. - Sẽ không sao đâu, đừng quá lo lắng. Bõy giờ cụ bộ ngủ rồi, sỏng mai mới tỉnh… Cả Mít và Mướp cùng nở một nụ cười nhẹ nhừm. Và nghe xong cõu núi của bỏc sĩ, Mướp ngay lập tức rời khỏi bệnh viện. Cũn Mớt thỡ vội vó vào chăm cho Nho… Ngoài trời mưa cứ rơi… Trại hè với 6 loại quả đến đây coi như kết thúc. Mít ở nhà chăm Nho bị bỏng. Táo và Chanh thỡ chẳng cũn tõm trạng nào mà trại với chẳng hố. Thành ra camp chỉ cũn Mướp và Ớt. Có lẽ duyên số của 6 con người ấy chỉ dừng lại ở đó mà thôi… ______________________________________ Lại núi về Táo và Chanh, nguyên nhân của sự “thất bại thê thảm” của hai đứa nó không gỡ khỏc ngoài hai vị quõn sư tài ba. Cũng vỡ điều tra đối t ượng quá kĩ, thế nên Mít chắc chắn là Chanh nhảy giỏ i, và Ớt thỡ chắc như đinh đóng cột rằng Táo chỉ nhảy nhót xo àng xoàng. Hơn nữa, vỡ hai vị ấy cũn mải cói nhau, nờn đó quờn mất dặn hai người kia một số điều quan trọng và kết quả là giờ đi đâu mà gặp thành viên của Camp thỡ Tỏo và Chanh đều phải cúi mặt (mà Camp năm nay đông thành viên hơn hẳn mọi năm mới khổ chứ). Tỏo chẳng có cơ hội xin lỗi Chanh, cũn Chanh thỡ xấu hổ đến nỗi không dám ngẩng lên nhỡn Tỏo. Cố nhiờn Tỏo chẳng trỏch Mớt, bạn chớ cốt của thằng bộ, nú chỉ trỏch mỡnh khụng đủ tinh tế và nhạy cảm. Chanh cũng không giận Ớt, bởi ông anh đó an ủi nú cả một tuần, là bờ vai hứng nước mắt của nó.
  3. - Cô ạ, anh nghĩ rồi – Một hôm Ớt đột ngột nói với Chanh – Cô với bạn Táo của cô không thể kết thúc lóng xẹt như thế này được. - Thôi đi anh, đừng nhắc lại chuyện đau lũng ấy nữa. - Nhưng sự cố đó chỉ là tai nạn thôi, biết đâu sau này đó lại là kỉ niệm đẹp thỡ sao… - Đó bảo anh đừng nói nữa mà – Chanh bắt đầu bực – Chẳng qua anh chỉ muốn giữ gỡn danh tiếng khụng bao giờ thất bại của anh thụi. - Ừ anh thừa nhận là như thế. Nhưng anh đó hứa với cụ rồi mà. Lời hứa của một người đàn ông quan trọng lắm, cô không thể coi nhẹ nó như thế được - Ớt làm vẻ mặt nghiêm trọng. Nhỡn cỏi vẻ mặt tỏ-ra-đàn-ông của ông anh, Chanh không thể không phỡ cười. Ớt có biệt tài làm mọi người phải mỉm cười. Đôi khi Chanh cũng băn khoăn tự hỏi khi Ớt buồn thỡ sẽ trụng như thế nào, bởi gần 3 năm làm em kết nghĩa của Ớt, Chanh chỉ thấy Ớt an ủi người khác mà thôi. Và đôi khi, con bé cũng tự hỏi nếu nó không gặp ông anh tốt bụng này thỡ nú sẽ sống sút qua những ngày thỏng đen tối nhất của cuộc đời như thế nào nữa :). Cũn với Tỏo, người hiểu nó nhất trên đời có lẽ là con bạn từ tấm bé, chẳng việc gỡ qua nổi mắt nú. Mớt thành cụng chớnh bởi sự thụng minh tinh tế. Cũn sự việc lần này thực chất là một sự cố ngoài ý muốn mà thụi… - Ê mày, thế nào rồi? – Mít hỏi Táo ngọt ngào qua điện thoại. - Thế nào là thế nào, tao chưa có biểu hiện tâm thần đâu. – Táo ủ rũ. - Này, mày sẽ khụng bỏ cuộc chứ? - Tao đâu có muốn bỏ cuộc đâu, nhưng mà… - Thế thỡ cho tao cơ hội sửa chữa sai lầm nhá… - Mít bẽn lẽn. - Ừ, giờ thỡ mặt mo cũng chỉ đến thế mà thôi mày ạ. - Ừ, cố lờn mày. Mít không bao giờ chịu đầu hàng hay bỏ cuộc. Và lúc nào Mít cũng tạo cho người khác cảm giác tin tưởng. Mít là như thế, từ mười mấy năm nay vẫn luôn luôn như vậy. Có đôi khi Táo tự hỏi nếu không có một con bạn “ho àn hảo” như thế thỡ liệu nú sẽ trở thành người như thế nào. Nhưng có một điều mà Táo và Mít, hay Chanh và Ớt chưa bao giờ từng tự hỏi mỡnh, rằng tỡnh cảm giữa chỳng cú đơn thuần chỉ là tỡnh bạn hay tỡnh anh em? ______________________________________________ Những tháng ngày ngồi ở nhà và vô dụng như thế này, Nho mới có thể dành nhiều thời gian cho việc suy nghĩ về bản thân và cuộc sống. Nho đó sống dịu dàng và bộ bỏng trong sự bao bọc của Mớt. Chị Mớt chỉ hơn Nho 1 tuổi thôi, nhưng luôn giành lấy mọi thiệt thũi và khú khăn về mỡnh. Nho cứ sống và tỏ ra thật vụ tư, trong sáng và hồn nhiên để
  4. chị yên lũng. Nhưng ở cô bé mà từ cái tên đó thấy vị ngọt dịu dàng và phảng phất hương rượu vang ngây ngất của một xứ sở xa xôi ấy, có cái gỡ đó nổi loạn và khác biệt hơn là sự vô tư… Chị Mít đang đi chợ. Có chuông điện thoại reo làm Nho giật mỡnh: - Em đỡ chưa? – Giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên gần gũi quá mà xa cách quá. - Em đỡ rồi. Hôm đó anh về có muộn không? Có cảm không? Nghe nói đêm ấy trời mưa… - Anh khụng sao. Em lo cho mỡnh trước đi. Từ hơn 1 năm nay lúc nào em cũng chỉ lo cho anh thôi… - Chị Mớt với anh lo hết phần em rồi anh ạ. - Mít đâu em? - Chị Mít đi chợ rồi… - Em cố gắng ăn uống cho khỏe nhé. Khi nào em khỏe mỡnh mới gặp nhau được. - Anh nhớ lo Camp tử tế nhé. Đợt trước vỡ em anh đó lơ là vụ Camp rồi… - Ừ được rồi công chúa, nghỉ đi em… Mướp đặt điện thoại xuống bàn và trong lũng nhúi lờn một cảm xỳc khú tả. Nho lỳc nào cũng vậy, em dịu dàng quỏ và bỡnh yờn quỏ. Chuyện tỡnh cảm giữa Mướp và Nho được hai đứa giữ bí mật hơn 1 năm nay, chính xác là bắt đầu từ trại hè năm ngoái. Nho không muốn khoe khoang rằng mỡnh cú một anh ng ười yêu giỏi giang đẹp trai, càng chẳng muốn chị Mít lo loạn lên chuyện em gái có người yêu. Và Nho muốn đợi cho mỡnh chớn chắn để xứng đáng với anh. Mướp không phản đối, bởi cô bé 17 tuổi của anh tính toán vẹn trũn quỏ, anh khụng thể phản đối. Nhưng cảm giác không sóng gió, không cói vó, khụng cú một chỳt gỡ gọi là “gợn súng” dễ khiến người ta chán. Phẳng lặng không đem đến sự an toàn… ______________________________________________ 1 tháng sau, Nho khỏi hẳn. Rồi Nho cũng vào năm học. Lớp 12 với bộn bề những học hành và lo lắng, bộn bề những khó khăn và căng thẳng, lịch học thêm dày đặc khiến Nho cũng bù đầu. Cũn Mướp vào năm thứ 3 và bắt đầu với việc làm thêm mới, làm phóng viên ảnh. Công việc bận rộn quá khiến Mướp cũng chẳng có nhiều thời gian để chăm lo cho Nho. Những công việc và học hành đó kộo hai con người ấy ra xa nhau, khiến tỡnh cảm trở nờn nhạt nhũa, chỳng nú, cứ dần dần, dự khụng hề cố ý, ớt gặp nhau, ớt gọi điện, ít nhắn tin… Cho đến một ngày thu vàng ươm nắng lá, Nho tựa đầu vào vai Mướp thủ thỉ: - Anh à, mỡnh chia tay đi. - Sao em muốn chia tay? – Mướp bỡnh tĩnh, như thể nó vẫn biết ngày này sớm muộn rồi cũng đến.
  5. - Em chỉ cảm thấy là mỡnh nờn xa nhau thụi. Hỡnh như là tỡnh yờu chỳng mỡnh cũng giống như một ly rượu vang, càng uống càng nhạt, và không thể say anh ạ… - Ừ, mỡnh chia tay. Tỡnh cảm của chỳng mỡnh khụng giống một ly rượu, mà giống một bông hoa hữu sắc vô hương, ngắm nhỡn thỡ đẹp, nhưng lúc nào cũng thiếu thiếu một cái gỡ em ạ… Họ chia tay như thế. Nhẹ nhàng và ngọt ngào như gió thu, như trời thu… ________________________________________________ _________ Làm sinh viên đại học năm thứ nhất đối với Táo, Mít hay Chanh quả là một trải nghiệm mới mẻ. Mít xin một việc làm thêm mới ở một quán bar nhiều người nước ngoài lui tới để tranh thủ phát triển tiếng Anh và có thêm hiểu biết về các loại cocktail, mocktail và các loại rượu... - Em ơi bàn 4 order rượu vang, tí em mang ra nhé… - Chị làm cùng mỉm cười nói với Mít. - Rượu vang á? Làm gỡ cú khỏch nào đến bar uống rượu vang đâu?? - Người ta gọi thế nào thỡ cứ chiều thế ấy thụi em ạ. Đời thiếu gỡ ng ười kỡ lạ chứ… Mít mang ly rượu đỏ thắm cho người khách bàn 4 đang ngồi quay lưng lại phái cô bé: - Một ly Brunello di Montalcino 2003 của anh ạ. - Cảm ơn – Người đó ngước nhỡn lờn, khuụn mặt quen thuộc quỏ – A, chào em – Mướp mỉm cười nói với Mít. - ễi chào anh – Mớt ngạc nhiờn. - Em làm ở đây lâu chưa? – Mướp quan tâm - Mới được nửa tháng anh ạ. Cũng may nhờ có anh lần trước, em em khỏi hẳn rồi anh ạ. - Khụng cú gỡ đâu… - Sao anh lại đi uống rượu vang vào tầm giờ chẳng ai vào bar thế này? - Anh muốn thử xem uống vang có say được khụng? - Cũn tựy xem anh cú muốn say khụng đó – Mớt mỉm cười. Câu nói của Mít làm Mướp giật mỡnh. Thực ra người ta uống nước ló cũng cú thể say, nếu lũng người ta say… - Thú vị đấy – Mướp nhếch mép – Em có bận gỡ khụng, ngồi với anh một lỏt nhộ. - Em đang đi làm mà? Nhưng 1 lát thỡ cũng được anh ạ, giờ này anh là khách hàng duy nhất rồi. - Em thớch nghe nhạc gỡ nhất? – Mướp hỏi đột ngột.
  6. - À, em thích nghe nhạc tùy hứng. Nhưng đa phần em chỉ nghe nhạc giao hưởng hoặc không lời. - Bõy giờ em thớch nghe bài gỡ? - Yesterday – Mớt trả lời bỡnh thản - Sao lại thế? - Tự dưng em thích, thế thôi – Mít thành thật, làm gỡ cú lớ do cho sự hứng thỳ bất ngờ… Bất ngờ Mướp đứng dậy, hướng đến chiếc piano sơn đỏ thắm – một nét khác biệt của bar này – nơi góc phũng, đánh bản Yesterday và hát. Mướp hát không hay, nhưng tỡnh cảm, tiếng piano dỡu dặt: …Suddenly, I'm not half the man I used to be, There's a shadow hanging over me, Oh, yesterday came suddenly… …Why she had to go I don't know, she wouldn't say… …Yesterday, Love was such an easy game to play, Now I need a place to hide away, Oh, I believe in yesterday… Mít mỉm cười. Trở về với công việc phục vụ của mỡnh, Mớt bỏ lại con người của Yesterday chếnh choáng trong ly vang đỏ thắm cũn phảng phất hương nho… ____________________________________________ Ớt lang thang trong chợ Bưởi ngày phiên… Có những khi Ớt muốn cảm nhận vẻ đẹp bỡnh dị của cuộc sống hàng ngày lấp lú sau rực rỡ sắc màu của đủ loại hoa. Khi nâng máy lên chụp một đóa hoa ly vàng, Ớt tỡnh cờ thu được một khuôn mặt dịu dàng xinh đẹp như cánh hoa vào khuôn hỡnh, Nho bần thần đứng cạnh đóa hoa… - Em không bận đi học hay sao mà lại lang thang ở chỗ này… - Ớt cúi xuống mỉm cười. - À em đến lớp học thêm nhưng hôm nay nghỉ anh ạ, nên em vào đây chơi… - Em khỏi hẳn chưa? Có bị sẹo gỡ khụng? - May là không anh ạ, nhờ chị em chăm giỏi. - Thế thỡ tốt. Mà cảm ơn em hôm ấy nhé, nếu không có em và điệu chachacha thỡ con bộ Chanh em anh đó lõm vào tỡnh cảnh cũn bi đát hơn. - Em chỉ làm theo lời dặn của một người trong ban tổ chức khi sự cố ấy xảy ra thụi anh. - ễi ai vậy? Ai mà anh khụng biết nhỉ? - Anh hỏi ban tổ chức ấy – Nho mỉm cười lém lỉnh, một cảm giác lạ nhói lên trong lũng nú, nụ cười thiên thần của Mướp lướt qua tâm trí nó rồi tan vào hương thơm ngọt của hoa.
  7. - Em thớch hoa ly à? - Hoa ly là hoa vừa có sắc vừa có hương mà – Nho mỉm cười. - Thực ra hoa nào chẳng có sắc và có hương hả em, có điều em có muốn cảm thấy hương của nó hay không thôi… Cõu núi của Ớt làm Nho giật mỡnh. Hoa xuyến chi cũng sẽ cú hương thơm nếu lũng người ta say hương, điều cơ bản không phải là hoa có thơm hay không, mà là ở lũng người… - Anh thớch hoa gỡ? - Anh thích hoa ớt - Ớt cười hóm hỉnh. - Em chưa nhỡn thấy hoa Ớt bao giờ cả - Nho đăm chiêu. - Ừ anh cũng chưa :D - Thế sao anh lại thớch? - À thỡ anh thớch cỏi bụng hoa người ta tỉa từ quả ớt để bày lên đĩa nộm ý. Trông ngon – Ớt nhăn răng ra cười. - Trời ạ - Nho phỡ cười – đến thế là cùng. - Em thớch hoa gỡ? - Em ỏ, hoa gỡ em cũng thớch hết – Nho nhoẻn miệng cười – rồi nó lẩm nhầm luôn một bài thơ từ hồi cũn nhỏ Hoa cà tim tớm hoa mướp vàng vàng hoa lựu chúi chang đỏ như đốm lửa hoa vừng nho nhỏ hoa đỗ xinh xinh hoa mận trắng tinh rung rinh trước gió…. Ớt im lặng đi bên cạnh Nho, để cho cô bé tần ngần mê mải trong dũng cảm xỳc về những loài hoahữu sắc vô hương, và bảng lảng giữa màu tím hoa cà, màu đỏ hoa lựu hay màu trắng hoa mận là một sắc vàng hoa mướp, mỏng mảnh mềm mại mà rạng rỡ trong nắng hố… ________________________________________________
  8. Táo đèo Mít đến bar. Cả hai đứa đang lên kế hoạch chi tiết cho việc “tái thiết lập” mối quan hệ Táo – Chanh. Táo quyết tâm thực sự, cũn Mớt thỡ càng muốn giỳp bạn hơn, một phần vỡ nú vẫn cũn cảm thấy tội lỗi sau sự cố lần trước, bởi vậy chúng nó rất hào hứng. Đường dài mà chúng nó nói không hết chuyện. - Ê mày, vào quán 1 lát đi, mới 5h chiều, bar vắng khách lắm. - Ừ thế cũng được, tao chẳng bận gỡ mà. Tiện thể vào xem mày làm ăn có chăm chỉ không. Mít vừa bước vào quán, anh bartender đó tươi cười: - A người đẹp đến rồi. Em ơi, hôm nay hay quá, có một đôi khách vào, chắc là người yêu, hát hay lắm, nóy giờ bọn anh cứ ngẩn cả người ra nghe. - Ôi thế ạ, thế em phải chuẩn bị ngay thôi. Mà giới thiệu với anh đây là bạn em. Dẫn người nhà đến được giảm giá 20% phải không anh? - Bạn là bạn chứ, làm sao mà “người nhà” được đây? Anh bartender cười bí hiểm. - Thế đây là em họ em, anh pha cho nó cái gỡ ngon ngon mỏt mỏt ớt cồn, thằng này cỏi gỡ cũng tốt mỗi tửu lượng là kém thôi anh ạ. - Này mày ko phải tranh thủ mỉa tao thế nhỏ!!! - Ừ được rồi – Anh bartender nhiệt tỡnh – Cho em ấy thử cocktail mới của anh, Applemon, rượu táo và nước chanh, vị lạ lắm đấy… Ba người chỉ kịp nói đến đấy thỡ một giọng hỏt ngọt ngào vỳt lờn giai điệu “Truly madly deeply” từ phía sân khấu: I’ll be your dream, I’ll be your wish, I’ll be your fantasy I’ll be your hope, I’ll be your love, be everything that you need… Tất cả mọi người đều giật mỡnh ngoỏi lại, ở đó người ta thấy hai người, một nam một nữ đang hát rất tỡnh cảm bài hỏt đó thành… lịch sử. Ai nhỡn cũng sẽ nghĩ họ là hai kẻ đang yờu… Và khi nhỡn thấy cảnh ấy, ly Applemon trờn tay Tỏo rơi vỡ choang và tiếng hỏt chợt im bặt.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản