Anh scầm tiền và yêu em
"- Nếu anh nghĩ tiền có thể mua được tình cảm của con
người thì em muốn mua tình yêu của anh."
***
Việt chào mọi người rồi rời buổi sinh nhật. Nó phóng xe vào
trong hồ...
Nếu là trước đây... Nó chỉ nghĩ đơn giản tìm 1 ai đó ôm nó thật
chặt cho đến khi nào nó cảm thấy phát chán ... rồi mùa đông sẽ
qua nhanh cùng vi thứ tình cảm vớ vẩn cũng qua nhanh. Nó
mỉm cười, bật lửa châm điếu thuốc, hít 1 hơi thật sâu rồi khẽ
thở dài để làn khói tan vào khoảng không lạnh lẽo ... Nếu cô ấy
không phải là gái bao thì cô ấy sẽ là của nó ... Nếu cô ấy không
cần tiền hơn tình yêu của nó thì nó có thể cho cô ấy nhiều hơn
ấy cần. Nhưng ai biết được chứ. Gái chỉ sống vì tiền, đâu có
được phép sống vì tình yêu đâu.
Điếu thuốc tàn dần sau những suy nghĩ miệt mài. Nó vứt điếu
thuốc xuống đất rồi nổ máy đi.
***
Gió khẽ hất nhẹ mái tóc mềm vàng ánh để lộ đôi vai đang run
n vì lạnh. Ánh mắt cô bé ướt át như sương đêm hướng về phía
Việt rồi khẽ nghiêng đầu mỉm cười. Việt không thấy lạ , cô bé
ấy chắc cũng chỉ mỉm cười với nó vì v ngoài của nó, và vì th
vật chất bao bọc xung quanh nó.
Việt mỉm cười lại rồi đi tiếp. Lúc này thì không có cái gì níu
được chân nó lại. Nó về nhà trong s mệt mỏi đầu óc thật
sự. Đêm trôi trong khói thuốc làm cay đôi mắt thao thức.
Sáng! Thức dậy trong mệt mỏi. Mẹ Việt vào phòng mở tung
rèm cửa làm ánh sáng chiếu vào mặt khiến Việt nhăn mặt...
- Chuyn ra ở riêng của con mẹ tính rồi - Mẹ ngồi xuống
giường đặt tay lên hông Việt.
- Mẹ đồng ý à? - Vit bật dậy.
- Với 1 điều kiện. - Mẹ Việt đứng dậy ra chỗ cửa sổ.
- Điều kiện gì đây? - Việt chán nản nằm xuống.
- Đưa bạn gái về nhà gii thiệu với mẹ. - Mẹ quay lại nhìn Việt.
- Việc con ra ở riêng liên quanđến bạn gái? - Việt lại bật dậy
quay ra nhìn mẹ.
- Mẹ hơi nghi ngờ về giới tính của con đấy. - Mẹ Việt nhún vai
rồi bỏ đi ra ngoài.
Việt ngơ ngác trước câu nói của mẹ ... Nó bần thần "Giới tính
của mình có gì mà nghi ngờ???", Việt vùng chăn ra chạy theo
mẹ...
- Giới tính của con làm sao? - Việt hét ầm lên.
- Con xem mặt mũi con đi. - Mẹ quay ra nhìn Việt.
- Mặt mũi con làm sao? - Việt đưa tay lên mặt.
- Lúc nào cũng nhẵn nhụi.
- Con không thích để râu.
- Xem cách ăn mặc của con đi.
- Con ăn mặc làm sao?
- Quần áo gì mà bó sát sàn sạt.
- Bây giờ đứa nào chả mặc như thế.
- Xem li bạn bè con đi.
- Bạn bè con làm sao?
- Sao không thấy đứa con gái nào?
- Con không thích. - Việt cau có.
- Cái đấy chính là vấn đề đấy, dẫn bạn gái về, không thì miễn
đàm phán.
- Mẹ!!! - Việt hét lên.
Mẹ mặc kệ Việt đứng ấy càu nhàu. Bà bỏ vào phòng. Mặc kệ
đứa con bé bỏng duy nhất đng đấy gào thét, bà chỉ cười rồi
đóng cửa phòng lại.
Việt thở dài. Vì nó biết cái tính trẻ con của mẹ. Mẹ một mình
nuôi nó và xây dựng cả 1 cơ ngơi không phải là nhỏ và dễ dàng.
Mẹ sinh nó ra từ lúc mẹ còn trẻ, mẹ đánh mất nhiều t vui
trong cuộc sống thời trẻ nên giờ mẹ quay sang hành hạ nó làm
vui.
Việt đeo cặp đi đến trường. Ít ra Việt cũng không mải chơi mà
ngu dốt đến mức không thi được vào đại học. Trong mắt những
đứa ở lớp, Việt như 1 đứa con trai hoàn hảo. Nhưng chẳng ai
biết được có những gấp khúc trong con người ấy.
***
Tiết đầu trôi qua.
Giải lao giữa giờ, Việt ngồi lên mép bàn chân đặt lên thành cửa
sổ nhìn ra ngoài. Nó nhìn theo bóng cô gái khóa trên cười đùa
bên kia hành lang. Nhìn cái v mặt vui vẻ và hạnh phúc kia, ai
mà biết được cô ấy đã làm gái bao được 3 năm rồi. Người con
gái đầu tiên nó muốn gắn bó, người con gái đã nói với nó 1
điều cay nghiệt "Khi nào em làm ra tiền và bao được chị, chị sẽ
dành tình yêu và thời gian cho em"...