intTypePromotion=1

Trò chơi trốn tìm…

Chia sẻ: Nguyễn Thị Hồng Ngọc | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

0
340
lượt xem
45
download

Trò chơi trốn tìm…

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Trò chơi trốn tìm …Tôi cười thầm tên ngốc nhà đối diện - tôi chắc hắn là một tên ngốc. Còn tôi thì cứ ngồi đó dưới làn nước ngày càng mạnh, mà nếu ai nhìn thấy thì đến lượt tôi cũng sẽ bị gọi là một con ngốc cũng nên. Bingo Khi người ta đã quen sống trong bóng tối, người ta sẽ dễ dàng chấp nhận lấy nó, con người chẳng phải đã phải sống biết bao nhiêu năm không có điện đấy thôi. Nhưng một khi bạn đang sống trong một thế giới hiện đại, khi mà một vài người...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Trò chơi trốn tìm…

  1. Trò chơi trốn tìm …Tôi cười thầm tên ngốc nhà đối diện - tôi chắc hắn là một tên ngốc. Còn tôi thì cứ ngồi đó dưới làn nước ngày càng mạnh, mà nếu ai nhìn thấy thì đến lượt tôi cũng sẽ bị gọi là một con ngốc cũng nên. Bingo Khi người ta đã quen sống trong bóng tối, người ta sẽ dễ dàng chấp nhận lấy nó , con người chẳng phải đã phải sống biết bao nhiêu năm không có điện đấy thôi. Nhưng một khi bạn đang sống trong một thế giới hiện đại, khi mà một vài người đến đi ngủ cũng để đèn cho đỡ sợ ma, thì bạn mới hiểu ánh sáng vào ban đêm quý giá đến thế nào . Tôi ngồi bó gối nhìn cái màn hình máy tính tối đen, hắt qua khe cửa là ánh sáng vàng vàng lay động của mấy cây nến mẹ vừa thắp. Những ngọn lửa nhảy nhót, nhảy nhót. Bống đã quên ngay chuyện vừa xảy ra, nó lại trở thành cô nhóc con, nhíu mặt bắt các ngón tay để rồi thỏa mãn nhìn bóng một con thỏ cũng đang nhảy nhót cùng ngọn lửa trên tường. Tôi đi qua nhìn nó, nhìn cái bóng con thỏ, tự nhiên thấy nhẹ bẫng , và mỉm cười, tôi quay lại với khu vườn trên mái nhà của mình. Tôi vừa ngồi xuống thì Kiwi- con mèo tro lười biếng đã lò dò bò lên, say sưa liếm chân trong lòng tôi. “Mày dạo này có vẻ béo lên đấy Kiwi ạ”, tôi vuốt ve cái bờm lông dày của nó, con mèo càng cuộn tròn , lim dim đôi mắt, miệng gừ gừ sảng khoái. Làm một con mèo cũng thật thú vị, luồn lách qua mọi ngóc ngách, ngắm nhìn cả thành phố từ một ngọn cây hay từ đỉnh một tòa nhà chót vót , cô độc một mình, tự do đuổi theo những cơn gió… Có tiếng đàn guitar ở đâu đó, nhè nhẹ vang lên trong màn đêm tối tăm chỉ thấp thoáng vài bóng đèn từ những nhà có máy phát điện. Ánh sáng duy nhất là từ khách sạn lớn bên hồ đầu phố, những ngọn đèn đỏ của biển quảng cáo nhấp nháy, nhấp nháy, vô tình tự biến mình thành “ngọn hải đăng” của cả một khu phố . Những ngón tay vẫn ngập sâu trong lớp lông dày mịn như nhung của Kiwi, tôi lơ đãng lắng nghe tiếng đàn dìu dặt, càng ngày càng nổi rõ trong đêm tĩnh lặng mà chú ý một chút, tôi phát hiện ra tiếng đàn ấy bắt nguồn từ sân thượng nhà đối diện. Rồi có ai đó lại hát, giọng khàn khàn lành lạnh: “……Từng ngày chờ mong điều gì ………….. nụ cười ai diệu kỳ em ngày nào thật hiền …. dần dần ………. tan biến theo mưa
  2. ….. bao nhiêu muộn phiền …….vỡ tan như chiều vàng ..chờ cơn mưa dịu dàng đến bên hiên…. ………….nhẹ nhàng” Xì, tưởng gì, hóa ra là một tên con trai đang tập đệm đàn, mà hình như đang thất tình hay nhớ người yêu thì phải. Tôi lại dửng dưng, tình yêu có lẽ chỉ làm rối loạn cuộc sống người ta, khiến người ta trở nên điên rồ hơn, ví dụ như ôm đàn lên sân thượng tập khi mất điện và trời thì nóng như rang thế này chẳng hạn. Đúng là chả có cái dại nào giống cái dại nào. “Hàng xóm mới của mình đấy Kiwi ạ, mày đừng có léng phéng sang trêu cái con chó bên đó nhé.”- tôi thì thào nói với con mèo. Nó vẫn lim dim đôi mắt, gật gù đồng ý lắm. Rồi đột nhiên một cái gì đó lạnh buốt rơi ngay lên chóp mũi tôi. Tôi ngẩng đầu lên. Ôi, chỉ có một lúc không để ý mà mây đã kéo kín trời lúc nào , không còn những ngôi sao, chỉ còn những đám mây ken đặc, và những giọt nước ào ào thi nhau rơi xuống. Không khí trong một phút mát lạnh khi mưa cùng những cơn gió thổi đến. Con mèo sợ hãi, nhảy phắt vào trong nhà, bỏ lại tôi trên chiếc ghế dài. Tôi thì không hề có ý định đi vào , ngồi dưới mưa một lúc cũng thú vị. Những giọt nước lăn dài từ tóc xuống hõm mắt , xuống má, một vài giọt còn len lỏi vào miệng. Tôi ướt sũng như con mèo gặp nước. Mưa rơi rào rạo, khi gặp lớp mái tôn nhà bên cạnh thì kêu vang như trống xuất quân. Mưa rào mùa hạ lúc nào những giọt mưa cũng nặng những nước. Ầm ầm thế nên tôi cũng không nghe thấy tiếng đàn nữa. “Từ nãy giờ cứ chờ mưa đi, giờ mưa rồi đấy, thích chưa”- tôi cười thầm tên ngốc nhà đối diện - tôi chắc hắn là một tên ngốc. Còn tôi thì cứ ngồi đó dưới làn nước ngày càng mạnh, mà nếu ai nhìn thấy thì đến lượt tôi cũng sẽ bị gọi là một con ngốc cũng nên. Dưới màn mưa đột ngột giữa những ngày nắng nóng, tất cả những ngột ngạt đó đã tan biến đi rồi… ….. Đến gần sáng thì có điện, mọi người được ngủ ngon trong chốc lát . Ấy vậy mà 8h sáng lại đâu vào đấy. Đêm qua mưa to là thế , mặt trời vừa ló trời lại nắng chang chang tiếp tục công cuộc hành hạ con người. Không thể ở nhà ngồi nhìn trời sau cái song sắt chờ thời gian trôi qua lãng nhách, tôi lại đến hiệu sách. Cũng may là đang nghỉ hè, nếu phải đi học chen chúc trong giảng đường vào thời tiết này thì, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ sợ lắm rồi. Tôi cảm thấy bực mình. Khó chịu,
  3. ….rồi cả bức bối nữa. Rõ ràng là hôm qua tôi đã để “I, Coriander” ra đằng sau mấy cuốn kịch Shakespeare để khỏi có ai cầm nó đi cơ mà, vậy mà giờ nó lại mất tiêu đi đâu rồi? Những ngón tay tôi lại lướt đi thật nhanh, cố tìm một gáy sách màu trắng duy nhất giữa những gáy sách đủ màu khác. Sau khoảng nửa tiếng gần như “lục tung” trong yên lặng cái giá sách ngoại văn dài gần bằng nửa chiều dài hiệu sách, tôi phát hiện ra nó nằm giữa những cuốn giáo trình dạy tiếng ...Thái Lan. Chưa dừng lại ở đó, cái thẻ đánh dấu sách cũng bị dịch sang trang khác, kết quả là tôi lại phải lọ mọ mất mấy phút mới tìm được đoạn mình đang đọc dở. “Đứa nào xỏ mình thế này không biết”, tôi vừa lẩm bẩm vừa ngó xung quanh. Chỉ có một ông lão đang xem mấy cuốn từ điển tiếng Trung lọt vào trong tầm mắt . Thấy tôi “chiếu tướng chằm chằm”, ông lão nhìn lại không hiểu.Tôi lúng túng để quyển truyện xuống, không quên đặt lại cái đánh dấu, khéo léo xếp mấy cuốn khác che khuất nó rồi giả vờ cầm bừa một cuốn nấu ăn giá bên cạnh, làm như đang chọn lựa chăm chú lắm. Thế này còn hứng thú gì mà đọc truyện nữa, tôi xem xét mấy quyển sổ mới nhập rồi xách xe đi về. Vừa nóng vừa mua bực vào thân, một lần nữa câu “không có cái dại nào giống cái dại nào” lại xuất hiện trong đầu tôi. ….. Cái trò kẻ giấu người tìm ấy diễn ra trong mấy ngày liền, tôi đã bắt đầu tìm cách trả đũa lại. Bây giờ kể cả những ngày trời bớt oi bức và không cắt điện, tôi vẫn đều đặn sáng sáng đến hiệu sách. Hôm trước đọc đến đâu, tôi nhớ số trang đến đấy, không dùng thanh đánh dấu. Tôi cũng không giấu quyển truyện đằng sau những cuốn ở khu ngoại văn nữa mà mang nó sang nhiều giá khác rải rác khắp hiệu sách, hôm thì ở bên thơ Việt Nam, có lúc lại ở bên mấy cuốn Tin học. Ấy vậy mà bất chấp tôi che đậy thế nào, sáng hôm sau , quyển truyện vẫn không còn ở đó, nó lại được giấu ở chỗ khác và khi tôi toát mồ hôi tìm được, cái thanh đánh dấu đã được xếp ngay ngắn ở trang đầu như thể trêu ngươi. Kết quả là mỗi ngày, tôi chỉ đọc được chục trang truyện là đã đến giờ về nhà, hầu hết thời gian lại dành cho việc tìm sách và giấu sách. Phải chăng tôi là một đứa rỗi hơi? Tôi đã tự hỏi mình câu ấy vào một buổi tối sau một tuần tham gia vào việc giấu giấu tìm tìm. Tôi hoàn toàn có thể dốc tiền tiết kiệm ra mua béng quyển sách ấy và cái trò dài hơi này sẽ chấm dứt ngay lập tức, nhưng có một cái gì đó đã ngăn tôi lại. Kết thúc kiểu đó không được công bằng cho lắm, giữa tôi và một-kẻ-nào-đó đang có một giao kèo , một cuộc đua vô hình (dù nói thật là cuộc đua này nhảm nhí hết sức), thế nhưng phần nào nó đã giúp tôi thoát khỏi sự buồn chán cơ mà. Tôi đã chịu thua cái tính hiếu thắng của tôi mất rồi, nhưng làm thế nào khác khi chính tôi cũng cả m thấy thích thú khi mỗi ngày được vòng vòng đi quanh các giá sách,tìm kiếm, hồi hộp như thể mình sắp khám phá ra một kho báu? Đi tìm nhiều như thế, tôi cũng kiếm ra được rất nhiều quyển sách thú vị khác mà tôi cứ ngỡ chúng không hề tồn tại trong hiệu sách này. Một ngày nào đó trò chơi sẽ kết thúc, nhưng chắc chắn chưa phải là hôm nay.
  4. Có vẻ như gần đây, cuộc sống thường thường của tôi đã bắt đầu bị xáo trộn. Đột nhiên xung quanh tôi xuất hiện thật nhiều những con người mới, và những mối quan hệ đã bắt đầu hình thành, dù kể cả trong gượng ép. Chuyện xảy ra ở hiệu sách là một, tôi đang suy nghĩ và tự hứa với bản thân sẽ tìm ra đứa dở hơi thích giấu sách kia là ai. Việc thứ hai thì liên quan đến tên hàng xóm. Tôi chẳng hứng thú gì với mấy người sống bên cạnh, cũng không mấy tỏ ra quan tâm trong khi con bé Bống tíu tít bảo con chó nhà đó xinh thế nào và mẹ tôi sáng nay đi chợ đã nói chuyện với người phụ nữ bên đó ra sao. Điều duy nhất tôi biết là tên con trai nhà đó là một đứa hâm hâm thích đánh đàn trên sân thượng vào những đêm mất điện. Chấm hết. Mà biết nhiều hơn cũng để làm gì cơ chứ? Vậy nhưng đã có hôm tôi buộc phải mở mồm ra nói chuyện với hắn. Gượng ép, nhưng bắt buộc. Một buổi sáng, khi chuẩn bị cho Kiwi ăn, tôi gọi khản cả cổ mà không thấy cái bóng dáng ù lì của con mèo béo đâu cả. Bình thường thì không bao giờ nó quên giờ ăn, thậm chí hôm nào tôi không đưa đồ ra kịp nó còn kêu réo loạn lên cho đến khi nhìn thấy cái đĩa của nó mới thôi. Thế mà hôm nay cô nàng đi đâu biệt tăm biệt tích. Tôi bắt đầu lo lắng, bọn bắt mèo có khi đã bắt đầu mò đến khu này cũng nên. Gì chứ bây giờ chó mèo không để ý cẩn thận là bị đưa lên…mâm ngay chứ chẳng chơi. Tôi nuôi Kiwi đã được hơn một năm, cưng nó như cưng vàng, thậm chí tôi còn coi nó là đứa bạn thân nhất của tôi, kể cho nó nghe những chuyện mà có khi kề súng bên trán tôi cũng không hé miệng nói với ai. Vậy mà…. chỉ nghĩ đến việc cục lông xám tro mềm mại ấy đa ng bị nhốt trong một cái chuồng bẩn thỉu hôi hám chen chúc, kêu gào thảm thiết trong khi chờ đến lượt thì…. thôi, nói thật là tôi không muốn nói đến. Tôi nóng ruột, tôi đứng ngồi không yên, tôi tìm Kiwi mọi ngóc ngách trong nhà, từ những xó xỉnh đến cả những nơi nó thích chui vào như hốc đằng sau tivi và trong giỏ xe đạp mà cũng không thấy. Con em tôi đi học về cũng xúm đi tìm. Đến giữa trưa thì tôi quyết định xách xe đi kiếm quanh quanh, không bao giờ có chuyện nó lại bỏ đến hai bữa như thế này. Đúng lúc ấy… …tiếng chuông cửa réo rắt vang lên… ….đôi mắt tôi mở thật to ngay khi tôi vừa mở cổng…. Ôi Kiwi… …con mèo xám ngu ngốc của tôi… . Nếu như 1 phút trước tôi còn đang lo lắng đến đơ người cho nó , thì nói thật, lúc này tôi chỉ muốn đá cho nó một cái. Nó đang ở đấy… …vẫn cái dáng ù lì, nằm cuộn tròn như một cuộn len…
  5. Nhưng không phải trong vòng tay tôi như mọi khi… “Méoooo”- Kiwi ngu ngốc kêu lên một tiếng, nó ngoác miệng ra rồi lại thích thú lim dim mắt, dụi đầu vào tên con trai đang bế nó . Dưới chân tên đó, một con chó cao giống chăn cừu lông vàng óng đang lè lưỡi , háo hức chào tôi. * Con mèo này của cậu hở ? – tên con trai nói trước, chắc nó cũng thấy ngại vì vừa ấn chuông nhà người khác thì có đứa chạy ra đứng nhìn mình chằm chằm suốt mấy phút như thế. * Ơ, uh…- tôi lúng búng, đưa tay đón lấy con Kiwi béo ú đáng ghét ấy, nó lại còn có vẻ không hài lòng khi tôi bế nó nữa chứ. * Nó,ừm,..tớ tìm thấy nó ngủ trong chuồng con Hook…. * Hả? – tôi trợn mắt * Ơ, cậu yên tâm, con Hook không làm gì nó đâu. Con chó hiền lắm. Mà nó với con mèo còn có vẻ quí nhau là đằng khác. * Vậy hả? – tôi nói miệng cười trừ, vừa thầm rủa con mèo ngớ ngẩn, tôi đã dặn nó đừng có léng phéng gì với chó nhà hàng xóm cơ mà, ôi cái đồ phản chủ. * Tớ thỉnh thoảng thấy nó nằm ở cửa sổ nhà cậu , nên tớ mang nó sang trả. À, mà tớ cho nó ăn rồi đấy. * Vậy hả?- tôi không biết nói gì ngoài “ vậy hả”. Kiwi, rồi mày sẽ biết, đã đi ngủ nhờ lại còn ăn chực. Rôi chợt ngó thấy mình kì cục quá, tôi đành lẩm bẩm: * Cảm ơn cậu nhé, tớ đi tìm nó suốt từ sáng, cứ tưởng bị bắt mất rồi. * Uhm, thôi tớ về- tên con trai chào, có lẽ hắn cũng nhận ra tôi không hào hứng nói cho lắm. Con chó lon ton chạy đằng sau, mà công nhận nó đẹp thật. Tôi đóng cổng đến “ Ruỳnh” một cái, rồi không nói gì với con em đang đứng nhìn trân trân bên cạnh, tôi lấy cái xích khóa ngay con mèo vào chuồng . * Em cứ để yên nó thế đến tối nhé. Cho chừa cái thói đi rong- tôi dặn. Có hai thứ mà Kiwi ghét nhất trong cái kiếp mèo của nó, đó là bị dính mưa và bị nhốt lại. Nó la ó, kêu than, rồi dở cả trò “mĩ nhân kế”, chạy ra dụi dụi vào chân tôi kêu gừ gừ nữa chứ. Nó biết là tôi thích nó làm như thế lắm, nhưng nó cũng nên biết rằng tôi không cho phép con mèo của tôi bỏ nhà sang chuồng chó nhà hàng xóm ngủ, lại còn ăn uống chè chén ở đó. Bị nhốt thế là nhẹ nhàng lắm rồi đấy, thật là con mèo hư thân. Tôi về phòng và chợt nhìn ra phía cửa sổ . Hóa ra là cửa sổ phòng tôi nhìn thẳng sang ban công nhà đối diện, con Kiwi rất khoái trèo lên bục cửa sổ sưởi nắng, có lẽ nó đã nhảy tót sang bên dó theo lối này. Việc thứ hai kết thúc như vậy, và mặc dù đã bị nhốt suốt một buổi chiều, mấy hôm sau con mèo lại đâu vào đấy. Lần này thậm chí tôi phải sang tận nơi kéo nó về khi không thấy cái mặt ngu ngốc của nó ở bữa sáng. Tôi ngượng chín người trong khi tên con trai nhìn cười rất “nham hiểm”, con chó thì cứ lè lưỡi vẫy đuôi rối rít đến phát ghét . Được rồi, chỉ cần một lần nữa là tôi cho nó ở trong chuồng vĩnh viễ n luôn, xem còn chạy đi đâu được.
  6. Còn chuyện thứ ba thì liên quan đến những người bạn ảo của tôi. Cái tối hôm mất điện tôi đã kịp add xong nick của mod, và đến hôm sau thì mod accept. Từ một lúc nào đó, tôi đã coi forum này là một phần của cuộc sống xem-ra-nhạt-nhẽo của mình. Trên đó tôi đã tìm thấy những đứa bạn hợp với tôi về cả tính cách lẫn sở thích, tôi được là chính mình, thoải mái nên ý kiến, và đặc biệt là cả một kho các thể loại phim mà mọi người sưu tầm được. Buổi tối hôm ấy, thấy nick mod online, tôi chần chừ rồi gửi: icefox_307: Em chào mod ạ J- đọc profile thấy hơn tôi một tuổi, cứ xưng như thế cho lịch sự vậy. Chờ mất đúng 5 phút, lúc tôi đang chat với mấy đứa bạn khác và chuẩn bị đóng cái cửa sổ đó lại cho đỡ rối màn hình thì tôi nhận được reply: typhoon0h: Uh Hix, nản kinh, tôi nghĩ một tí rồi viết: icefox_307 :Mod ơi ! typhoon0h : Huh? icefox_307 : Mod xóa hộ em mấy post này với- rồi tôi đưa đường link topic đó ra, không quên ghi lại số post typhoon0h : Uhm Người này không biết nói cái gì khác ngoài mấy từ “uh” với “huh” thôi hả, tôi nghĩ thầm rồi lọ mọ type: icefox_307 : Mấy bài này em gái em nó không biết , nó dùng nick em viết lung tung. Mod xóa hộ, em đính chính lại ở dưới rồi nhưng cứ xóa đi cho nó khỏi rác topic . typhoon0h : Vậy hả? icefox_307 : Vâng ^^ Cuộc nói chuyện kết thúc, chỉ vẻn vẹn có mấy câu như thế. Một lúc sau tôi vào thì thấy mấy bài của mình đã được xóa hết. Rồi bẵng đi vài hôm… Từ ngày Yahoo360 đóng cửa, tôi chuyển “nhà” chính về Facebook. Trước đây Facebook tôi chỉ lập cho có, thỉnh thoảng nhận vài tin nhắn của mấy con bạn ở nước ngoài, giờ mới dùng tới nó nhiều khi số lượng tài khoản người dùng là người Việt Nam tăng lên đột ngột. Phải thừa nhận những games trên này rất thú vị, đơn giản, load nhanh nhưng không
  7. kém phần hấp dẫn. Tôi rất thích chơi Mafia War nhưng khi cho đi chiến đấu toàn thua vì family (tên gọi khác của băng đảng) của tôi có quá ít người. Mấy con bạn khi tôi rủ đều lắc đầu “nghe tên đã thấy bạo lực, không chơi”. Sự thực thì có bạo lực gì đâu, thôi mặc kệ bọn nó với mấy cái trò trồng trọt , nuôi thú cưng vậy. Tối hôm ấy, tôi vừa đọc báo vừa cho Mafia của mình đi làm nhiệm vụ (thông cảm, hè khá rỗi rãi nên tôi mới đâm ra “đổ đốn” thế :D) thì anh mod kia lại buzz: typhoon0h: Này, Facebook là gì ném đây anh add, đang cần tăng family Tôi có chút ngạc nhiên nhưng cũng share link. À, giờ tôi mới nhận ra cái status của mình : “Đứa nào có Facebook chơi MW add tao nhớ ” typhoon0h: Eh, nhiều đồ gớm nhở. Gửi cho anh cái xì gà hoàng gia với lại cái ống nhòm đi, anh gửi cái nhẫn kim cương với quân át bích cho. Ồ, cái nhẫn tôi kiếm mãi mà không có, trong khi xì gà tôi lại có tới 3 cái. Hợp tác cùng có lợi, gửi luôn chứ chần chừ gì. Hai anh em bắt đầu ngồi tán chuyện, hết từ game này game kia, rồi sang nhạc nhẽo, một tí phim ảnh, rồi cả chuyện mấy hot girl bây giờ T__T . Nói huyên thuyên một hồi tôi nhận thấy mình đang tiếp chuyện một người rất hiểu biết , và nếu “ chạm đúng mạch” thì nói rất nhiều chứ không “ vừa chảnh vừa khinh khỉnh” như tôi vẫn nghĩ. Được một lúc tôi thấy: typhoon0h: Chú em được phết, nick trên 4rum là gì ấy nhở, làm đệ tử anh :D “Oái”, tôi nghĩ thầm, không lẽ tôi nói chuyện giống con trai lắm chắc. Công nhận là cái YM của tôi là icefox_307 thì lưỡng tính rồi, chỉ nhìn thì không biết , nhưng đã nói chuyện một lúc lâu như thế, hôm trước mình còn vừa nhờ vả nữa chứ. icefox_307 : Anh ơi typhoon0h: Hở ? icefox_307 : Nick em trên 4rum là snow_bell typhoon0h: …. icefox_307: Em là con gái chứ chú nào hả anh =_=
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2