Vt nng cui tri
1. Mai Anh – th trn bin ng nghĩnh
Chiếc taxi vàng như trái cam lướt êm ru trên mt đường tri nha láng mn. Tôi
ghé sát đôi mt nâu vào ca kính, trên cao, bu tri cha nhng đám mây thm đen
như chùm nho mng nước lng l trôi qua. Tôi mím nh môi. Mt s chào đón
không chút hng khi. Tuy nhiên cm xúc bun bã chưa kp thm vào thì đã
nhường ch cho s ng ngàng ng tr. Con đường đang đi cht m ra mt ngã 3
thênh thang. Bng cú đánh tay điu ngh, chiếc xe bt ng r trái, ôm mt vòng
cua hình cánh cung hoàn ho. “Bin đang gi tên em đấy” – anh lái taxi có ging
nói khô trm hào hng thông báo. Gn như ngay lp tc, nhng ngn đồi xanh
thoai thoi xuôi v phía bin đột ngt choán đầy đáy mt. Xen gia khong trng
ca thanh chn và bi c cao vút ven đường. phía xa, bãi cát trng như di la
mm hin ra thp thoáng. Trên mt bin gn b, nhng ct nước ln đang dâng cao
đẩy nhanh v phía ghnh đá, gp nhng va đá sng sng, tng con sóng ln v
vào, đẩy tung nhưng bt bin trng xóa lên cao. n hin gia lp mây mng như
làn khói, nhng con chim bin đang chao lượn đầy hào hng gia sm mai. Tuyt
quá, tôi chp nh hàng mi, lòng kh xuýt xoa. Khung cnh đượm v hoang sơ
đẹp mê hn.
Anh taxi không còn nói nhiu như quãng đường dài va qua na. Xe cũng chy
chm hơn, tp trung bám vào nhng đường cua ngon ngèo un cong theo địa hình
ngn đồi. Chng 20 phút sau hai bên đường bt đầu lác đác xut hin nhng khung
cnh mang du n bàn tay con người, đi chng 2km na, không gian ca mt th
trn bin hin ra dn sc nét. Anh taxi giơ ngón tay ra chi tr:
- Dc con đường này, anh nghĩ em s tìm được ngôi nhà phù hp vi d định ca
mình.
- Oh, cm ơn anh, không gian tuyt quá, em thy thích nơi này ri, anh dng ch
kia nhé! – tôi đưa tay ch v phía trước.
- Anh biết mt bit th khá tuyt! Chc chn em s thích, để anh đưa em ti tn nơi
luôn.- D thôi anh, em mun đi b chút, lâu ri em chưa có li cm giác th mình
trước gió bin.
- Cũng khá xa đấy, anh taxi nói chân thành.
- D, không sao đâu , em đến đây để vui chơi mà anh.
Anh taxi nhanh chóng xung xe, m giúp tôi cánh ca ri vòng ra phía sau ly đồ.
Đón ly t tin ln t tôi, anh cười giòn:
- Chúc em may mn, và s thy hnh phúc khi đây – anh ly ra mt chiếc card,
có gì c gi anh nhé!
- D, cm ơn anh !
Tôi đón ly bng nhng ngón tay trng thon mm, kh liếc qua, gt đầu chào anh
ln na ri bước lên va hè. Chiếc valise màu hng phn trôi êm theo tng bước
chân. Nhng cơn gió đậm hương v bin òa đến, nhanh chóng chào đón tôi, cun
ly mái tóc mm, xõa nó tung bay. Lung không khí trong lành lan dc cơ th, tôi
như được ướp thêm sc sng mi. Cm giác tht tuyt, tôi mm cười, giang rng
hai cánh tay, để nhng cơn gió vut ve mơn man.
Tôi kéo chiếc valise bước chm chm, dc li đi, mt lot nhng thân da mp ú
và lùn tt xếp hàng ngay ngn tri dài. Nhng tàu lá thp đã vàng rượi kh sà xung
theo nhng cơn gió như mun chào đón du khách. Mt th trn bin ng nghĩnh,
tôi cười thm. Hướng cái nhìn ra rng xung quanh, có l, không phi là thi đim
du lch trng đim ca năm nên nơi đây mang v thanh bình đến l lm. Mt vài
hàng quán đang bt đầu dn hàng, tiếng cười nói đùa nghch vang nh, cuc sng
gin d mà trong lành. Đó có là cm giác đáng mơ ước vi nhng người luôn b lp
sóng cuc sng xô b cun đi. Tuy nhiên, vi tôi – người tr ưa chuyn dch trong
cái tôi ngh sĩ đang dn ln thì có l đây đâu hn sđim dng chân cui cùng.
Cho dù không gian nơi đây bt giác gi đến s bình yên kì diu. Tôi đi chm nên
d dàng cm nhn vài chàng trai đang nhìn tôi ngn tò te đến ni không dám chp
mt li. Dĩ nhiên là thế ri, ngoi hình và style ăn khp luôn khiến tôi ni tri bt
đâu. Nhng cơn gió bin mi li ti, hương v t do khoan khoái đầy trong tôi
s phn chn l thường. Tôi nhìn ra xa hơn tìm kiếm, và cht khng li, ánh mt b
hút vào ngôi nhà có lp ngói màu đỏ thm, ni bt trên cái nn xanh đến mênh
mang ca cây c xung quanh. Tht tuyt, đây chính là ngôi nhà trong mơ ca
mình. Nhìn t xa, vi li kiến trúc hình tròn mang đậm phong cách Pháp c, nó
tht nên thơ ta mt tòa lâu đài nh, trông tht đáng yêu. D thương quá đi mt, tôi
mm cười, xc li chiếc guitar trên vai, bước nhanh hơn trên li đi nh lát gch
màu nâu sm. Khut sau dãy nhà ngh, ngôi nhà bé xinh đã dn hin ra….
2. Khôi – nước màu ngày cũ và cơn gió l
Chuông đồng h báo thc đang ngp ngng hi th nht thì đột ngt tt lm, vi
mái tóc ri bù, tôi thò đầu ra khi lp chăn mng. Bng vài động tác chun xác ta
chú robot được lp trình sn. Đống ba bn trên giường dn được nm gn li, các
c ch máy móc không vi vã cũng không chm chm. Chúng din ra đều đều,
ging như các ngày mi – vi tôi cũng luôn là thế. Chm mt ngưỡng ca, Dim
– em gái tôi buông ging u oi, m vào tng ch: “Ngày gì đâu, xám ngoét!”. Ri
nó nhanh chóng đáp tr ánh nhìn ca ông anh bng cái nháy mt tinh quái, như
ngm bo anh đúng gi thế.
Gi nguyên b dng méo xo ca người b cưỡng ép dy vào lúc sáng sm, nó tht
thu bước xung cu thang, ch đến khi trông thy làn khi mng thơm lng đang
bay lên nơi góc bàn ăn, b dng rù rì y mi chu tan biến. Nó rú lên mt tiếng
xuýt xoa ln phn khích, dĩ nhiên là thế ri, món ăn ngon nên rt kì công, li mt
nhiu thi gian na. Hôm qua, lúc ti mun khi tôi v, vn còn bt gp m l m
làm dưới bếp. Dim ôm chm ly m t đằng sau, nnh m ri rít, m cũng cười
vui theo nó.
- Ri ri, 14 tui mà c như con nít, mun cm ơn tôi thì lo hc cho tt vào.
M hi khi thy bóng tôi ngưỡng ca:
- Con ăn luôn nhé?
ôi không nói gì, im lng bước v phía nhà tm, b rơi luôn ánh mt bun ca m
câu nói ln ca Dim đằng sau.
- Anh không ăn là em xơi hết đấy, ca ngon không ăn, ráng chu à!
Tôi ăn xong thì Dim đã đi hc, m đang nói sôi ni trên đin thoi, bàn v v đầu
tư nào đó để khóa lp túi tin rng trong mùa du lch nhàn ri. Tôi lng l x chân
vào đôi giày Jogging quen thuc. Sáng nay, như mi hôm, tôi s đi b dc bãi bin
phía sau nhà, nơi vn còn đầy du tích hoang vng, nơi đó luôn làm con sóng u ut
trong tôi lng li. Cm giác tht tuyt khi được tri lòng, để mc con người mình đi
tìm s thu hiu vi không gian.
Bu tri sáng nay mang sc thái u ám, tng đám mây xanh đen nng trĩu on gia
tri cao, bin khá động, nhng cơn gió lnh m nước thi vào đất lin ngày mt
ln hơn. Trùm vi mũ áo Jacket màu xám tro, tôi đi nhanh xung con đường dc.
Ti bước chân th ba thì trong mt tôi hin ra hình nh cô gái l, cô gái bé nh
ngi vt vo trên chiếc valise cui chân dc. Đôi mt sáng trong ngm nhìn ngôi
nhà tôi chăm chú, style ăn mc gin đơn nhưng cá tính không ng. Chiếc guitar
bc túi đen khoác vai biến cô nhóc thành đim nhn thu hút trong không gian yên
bình. Mc dù biết mình đang b chiếu tướng không giu diếm, tôi vn bước lướt
qua, t lâu tôi không còn mun bt chuyn người l.
- Anh ơi, cho em hi nh chút – ging cô gái tr đượm v tươi vui.
Tôi tng l, vn bước đi, t khi nào tôi có thói quen b rơi nhng câu nói liên quan
đến mình, thoáng suy nghĩ nng lòng lướt qua. Cht, khuu tay áo b git nh, theo
phn ng t nhiên, tôi ngoái li nhìn, đón tôi là đôi mt cười lp lánh, như s hành
động ngăn cn t phía tôi, cô nói nhanh:
- Em cn tìm thuê phòng , em s sng vài tháng đây, nhà mình còn ch nào có
th lưu trú không ?
Không nhìn cô gái, tôi buông li mnh m pha đầy cáu knh:
- Ti sao cô li chú ý đến mt cánh ca đã khóa? Sao không th tìm nhng cánh
ca đang m, và sn sàng chào đón cô?
Câu cui rơi ra, tôi nín lng, tôi nói vi cô gái hay đang t nói chính mình? Không
kp để ý tâm trng ca tôi, cô vi phân trn, ging mm đi trong s khn khon
mong ch s may mn s đến:
- Dàn hoa tigon bên ca s màu trng hướng ra bin, luôn hin ra ám nh trong
gic mơ ca em!
Gt tay cô nhóc, tôi bước đi nhanh hơn, không để li phía sau thêm câu nói nào…
Remember when
Nhng bước chân tôi dn chm li, chiếc áo lót thm m hôi sau đon đường dài.
Không men theo li mòn na, tôi ngot vào lùm Rú cát um tùm, đi xuyên chéo qua
nhng thân D to ln, tôi khéo léo tránh đám Da gai sn sàng ca vào da tht đẫy
ry xung quanh ri tut xung mt sườn dc đầy cát. Lúc này, góc bin vng
hoang sơ đã hin ra. Không gian quen thuc khiến cm giác yên bình như đang
sng li trong tôi. Tôi đi v phía nghĩa địa đá, càng gn mép nước nhng phiến đá
càng trơn nhn, càng bước tôi càng phi vượt qua nhng va đá cao và ln dn hơn.
Đích đến là mt khi đá ln, đứng sng như mt ngn đồi. Bng nhng cú bám và
bước nhy chính xác, tôi dn đưa mình lên cao. Ti đỉnh, tôi thu mình vào ch
ngi quen thuc. Kh nhm nh đôi mt, để tiếng sóng v b khe kh, để tiếng gió
thong qua rì rào qua tán lá ru mình vào cõi riêng. Chính nơi này, trong nhng
tiếng gi thiên nhiên y, tôi mi ly li được chút phng lng cho tâm hn.
Gia trưa, băng qua nhng di sáng m nóng, tôi tr v nhà. Bước qua lưng chng
con dc, đột ngt tên tôi được gi ra gia không trung, git mình vi ngước lên,
góc ca s tng 2, cô nhóc ban sáng vy tay vi tôi. Hình nh thân thuc di vào
tâm trí, nhng khung hình ác mng tua nhanh trong đầu. Trang kí c ng đã ng
quên cht rơi ra, hóa thành vô vàn mnh v sc nhn, ca sâu vào tâm trí. Không
th chu đựng hơn, tôi quay người b chy, vương li phía sau ánh nhìn vi theo
đầy thng tht….
3. Mai Anh – trò chơi hp dn và ct sóng thng đứng
Qu thc lúc đó tôi đã sng li, chết lng như mt con ngc, không hiu sao cái
vy tay ca tôi li làm Khôi tháo chy trong hong ht. Hình nh đó không lt qua
mt m anh, bà bước lên phòng, thông báo đơn gin rng tôi không th li đây.
Tôi nhanh chóng thu hiu vn đề, cách đây 2 năm, khi vn đeo đui gic mơ làm
ha sĩ trên thành ph, anh b mt cơn chn động mnh ti tâm lý. T đó anh tr
thành hòn đá vô cm vi đời, do gn đây, như người mng du đang bước dn qua
bóng ti, anh đang có nhng du hiu tt hơn. Tuy vy, có th bng s vô tình,
chính tôi đã đẩy anh xa thêm cuc sng thc này.
- Sao bác không tìm anh y, nh đâu… – tôi hi, ni s nào đó xen vào mơ h.
Người m đầy s thương xót trong ging nói.
- Nhng lúc như thế nó mun mt mình, bác c hy vng cháu s giúp được nó.
Sáng nay bác đã trông thy hai đứa nói chuyn, khá lâu ri nó mi đứng vi người
l
S may mn tình c đã b tước đi, tôi rũ kéo valise xung chân dc. Vì quá tiếc
nui nên tôi nn ná chưa mun ri đi ngay. Lôi máy nh ra, tôi tìm ti nhng góc
đẹp ca ngôi nhà. Tôi cười bun, ln đầu tiên th mình mun có li không th
chm ti cơ đấy. D tính chp li vài bc li gi chân tôi li đây đến tn chiu.
Gia mt ln quay ra xung quanh nhìn ngó, Khôi bt ng hin ra, ht như mt
bóng ma lng l, đứng khut sau thân cây da âm thm quan sát. Đôi mt vô cm
xon cht cái nhìn ly tôi, thoáng git mình trước tia nhìn đó, chiếc máy nh trên
tay tôi rơi xung, tiếng va đập vang lên. Đôi mt kia bt trn s hong s trong tôi,
kh cp xung, vài giây sau Khôi ct tiếng: