Ảnh hưởng của thức ăn đến tác
dụng của thuốc
Thức ăn có thm thay đi tác dụng cũng như độc nh của thuốc do
nh hưởng đến các quá trình hấp thu, pn bố, chuyển hóa và thải trừ
thuốc. Hiểu được nhng nh ởng này, nời sử dụng schủ động lựa
chọn thời gian uống thuốc hợp lý, biết phòng tránh một sloại thức ăn
nh hưởng nhiều đến tác dụng của thuốc, nhất đối với những
người bị bệnh mạn tính phải dùng thuốc lâu dài...
Thức ăn có thể làm thay đổi tác dụng của thuốc do cản trở hấp thu thuốc
theo cơ chế cơ học. Sự tháo sạch thức ăn của dạ dày nh hưởng đến tốc độ di
chuyển của thuốc trong đường tiêu hóa. Nếu uống thuốc lúc đói, thuốc chỉ
lưu lại dạ dày 10 30 phút ri được tống ngay xuống ruột. Ngược lại, nếu
uống thuốc sau bữa ăn, thuốc có thlưu lại dạ dày khong 1 4 giờ. c
thuốc m bền vững trong môi trường acid (ampicilin, erythromycin,
lincomycin...) hay các thuốc bào chế dưới dạng viên bao tan ruột hoặc các
thuốc được thiết kế để giải phóng hoạt chất kéo dài (aspirin, adalat LA,
adalat LP,...) thì việc giữ lại tại dạ dày lâu hoàn toàn bt lợi vì màng bao
viên các cu trúc bào chế đặc biệt của dạng thuốc sẽ bị phá vỡ. Trái lại,
các thuốc độ tan m (propoxyphen) scó lợi nếu u lại u dạ dày.
Thức ăn còn cn trở s di chuyn ca thuốc trong lòng ruột. Các loại thuốc
cần tác dụng tại chỗ trong lòng ruột (neomycin, sulfaguanidin...) sẽ có lợi
khi ung sau ăn khoảng 1 giờ. Mặt khác, thức ăn còn cn trở sự tiếp xúc ca
thuốc với bề mặt ng tiêu hóa, m gim tác dụng ca các thuốc tác dụng
toàn thân. Tuy nhiên, tác dụng kích ứng trên niêm mạc dạ dày của một số
thuốc và các thuốc y nôn do cơ chế ngoại biên s bớt tác dụng phụ này
nếu uống thuốc trong khi ăn.
Thức ăn giàu chất béo c dụng kích thích bài tiết dịch mật. Vì thế, thuốc
nào tan mnh trong lipid và tđó hấp thu tốt thì nên dùng trong bữa ăn giàu
lipid (griseofulvin, sulfamid, các vitamin A, D, E K...). Thức ăn còn m
thay đổi độ pH của dạ dày. Nhiều thuốc m bền vững trong môi trường
acid của dịch vị (benzylpenicilin khi dùng đường uống chỉ đạt sinh khả dụng
khoảng 10%, ampicilin chỉ sinh khả dụng khoảng 30%). Một sthức ăn
tác dụng hoạt hóa c tác nhân vận chuyển thuốc qua thành ruột, nhđó
s hấp thu các thuốc bản chất là hợp phần dinh dưỡng (vitamin, acid
amin, chất khoáng...) sẽ dễ dàngn.
Thức ăn còn nh hưởng đến tác dụng của thuốc thông qua việc tác động đến
chuyển hóa thuốc. Với các thuốc chuyển hóa mnh gan (hormon,
morphin...) thì bữa ăn slàm ng lượng thuốc qua gan, ng lượng thuốc
hoạt tính trong u. Một sthức ăn (thịt ninh, bắp cải, củ cải...) kích thích
các men chuyển hóa thuốc gan. Khi ăn một lượng lớn các thức ăn này s
dẫn tới giảm tác dụng của một số thuốc (warfarin, dicoumarol, phenytoin,
theophyllin...). Một sthức ăn lại m thay đổi đpH của nước tiểu do đó
làm thay đi thải trthuốc. Các chất bản chất là các kiềm yếu (quinidin,
amphetamin...) sthải nhanh khi nước tiểu có pH acid. Ngược li, các thuốc
bản chất là các acid yếu (aspirin, sulfamid) sthải nhanh khi nước tiu
kim.
Thức ăn cũng có thể đối kháng trực tiếp với tác dụng của thuốc: thức ăn giàu
vitamin K như bắp cải, súplơ, đậu quả, cà chua, rau diếp, các loại rau có màu
xanh s cn trở đối kháng tác dụng với thuốc chống đông nhóm coumarin
(warfarin, dicoumarol). c thức ăn chứa nhiều tyramin (phomat, chuối, gan
gà...) slàm ng tác dụng phụ (tăng nhịp tim, ng huyết áp) của một số
thuốc chống trầm cảm (nialamid, iproniazid...). Thuốc corticoid, glycosid...
khi dùng phi kiểm soát lượng natri, kali trong chế độ ăn