
Cả nhà em đều nghiền mắm
tôm mới chết chứ!

Giờ cứ tiện ở đâu thì em mua ở đó. Thế nhưng, em chưa bao giờ hài lòng với
những chai mắm tôm mua được. Anh xã ăn cũng lắc đầu ngán ngẩm bảo mùi
vị sao chẳng như ngày trước. Cả nhà em từ anh xã đến con gái 6 tuổi đều nghiền
bún đậu mắm tôm mới chết. Cuối tuần, theo đề nghị của cả nhà, lúc nào em cũng
làm món dân dã này. Tuy nhiên em pha mắm chẳng thể được ngon như ở ngoài
hàng gì cả.
Để có mắm tôm dùng, em chỉ biết mua của hãng bán sẵn công nghiệp. Thế nhưng
lần nào ăn, chồng em cũng chê. Em chẳng biết tại mắm tôm hay tại em pha dở nữa.
Để có mắm tôm dùng, em toàn làm mắm tôm mua của hãng uy tín thôi. Thế nhưng

lần nào ăn, chồng em cũng chê không ngon. Em chẳng biết tại mắm tôm hay t
ại em
pha dở nữa.
Trước kia khi còn con gái, em nhớ nhất món mắm tôm của ngoại. Bà em có mẹo
làm mắm từ tôm đồng ngon thôi rồi.
Nhưng ngày đấy, dù được bạn bè dẫn đi ăn các quán bún đậu mắm tôm ngon, em
vẫn chẳng ưng ý. Nhiều lúc, em còn để ý thấy, bác chủ quán còn pha bún mắm tôm
cho thêm hành khô phi nữa chứ. Ăn chả ngon miệng gì cả.
Đến khi đi làm, em cũng hay ăn. Nhưng ở gần chỗ em, chẳng thấy hàng nào ngon
cả. Cả cơ quan chỉ duy nhất một chị cùng cơ quan do thèm mắm tôm quá phải lên
tận Hàng Bè để mua. Mà ăn thử mắm tôm của một nhà ở Hàng Bè, em thấy ngon
đáo để luôn.
Trước em cũng toàn nhờ chị cùng cơ quan mua cho. Nhưng năm trước, chị chuyển
công tác vào Nam công tác nên mất nhờ vả. Vì thế, món ăn khoái khẩu của em
cũng tạch luôn.
Thậm chí mới đây, anh xã mình còn khoe rối rít về một hàng bún đậu có mắm tôm
ngon. Anh về khoe rằng, vừa ngồi ăn mắm tôm vừa nghe chửi mà vẫn thấy ngon.
Thấy anh xã kể vậy, em nằng nặc đòi anh dẫn đi thì anh toàn bảo bận.

