
Cổ tích đêm Giáng Sinh

Ban mai ngọt
Thật ra thì cũng chẳng ngọt lắm đâu vì tôi đã suýt đập nguyên cái mặt mình vào
mặt một người vô tội khác. Ai đời giờ thầy Việt lại ngay tiết đầu buổi sáng. Ông
thầy khó tính điểm danh gắt từng giây một. Mà phải chi mình cao lên được 2 tấc
nữa, chỉ cần sải vài bước là vù vào lớp, đỡ phải chạy cho nhọc thân, đỡ phải té bổ
nhào và... gặp hắn!
Cơ mà hắn ta cũng dễ thương. Trông mặt ngầu ngầu nhưng cũng tử tế, nhặt sách
giúp mình, còn rối rít xin lỗi. Gặp người khác chắc đã quát mình một trận ra trò vì
cái tật cẩu thả rồi. Mà cũng buồn cười vì đến giờ mình vẫn nhớ như in khuôn mặt
góc cạnh và nụ cười rám nắng của anh ấy. Dường như mình đã gặp anh ấy ở đâu
đó, trong một bộ truyện tranh hay trong những tác phẩm balê mà mình đã chết mê
chết mệt từ bé chăng?
Trưa vàng
Lần thứ hai tôi gặp lại Vi khi tôi đến trường múa để chụp lại vài góc ảnh cho bài
thi tốt nghiệp. Hình như tôi có duyên với cô bé nhỏ nhắn ấy. Làm quen bằng cách
làm "nệm đỡ", suýt tí thì mi nhau. Tôi đã không quên được ánh mắt to tròn ngây

thơ của em. Cả cái dáng mảnh dẻ của Vi cũng theo tôi về tận nhà, chen vào giấc
ngủ của tôi. Rồi tôi lại gặp em. Đến lần thứ hai, cũng vẫn khuôn mặt nhỏ nhắn, mái
tóc mềm và nụ cười còn chút ngượng nghịu thổi vào tim tôi làn gió ấm áp.
Cả hai đã huyên thuyên những gì nhỉ. Chỉ biết là đến khi ngẩng nhìn đồng hồ thì đã
đến giờ trường đóng cửa. Tôi không kịp ghi lại góc ảnh cần thiết. Vi quên cả giờ
đến phòng tập. Thì ra em học múa được gần 10 năm rồi. Cũng giống tôi đã mê cầm
máy ảnh từ khi chỉ là thằng nhóc cởi trần mặc quần đùi chạy rông khắp ngõ.
Chúng tôi ngồi bên nhau không biết bao nhiêu buổi trưa. Vi mỏng manh như làn
sương. Đôi mắt to tròn của em cho tôi cảm giác an lành. Tôi khoe với Vi những
góc ảnh mới ngộ nghĩnh. Con phố Hà Nội đầu đông phủ chút sương khói. Ánh
nắng nhạt và mong manh. Hơi thở trắng toát lên từ những ngôi nhà cũ kĩ. Em đem
đến cho tôi những điệu vũ thiên nga trắng dịu dàng. Trời vào đông, râm rỉ rét. Vi
vẫn mặc bộ đồ tập chuyên tâm tập đi tập lại từng động tác. Tôi nhìn em mướt mồ
hôi mà thương.
-Em tập mãi một tư thế mà ko chán à!
-Không đâu.

-Trông thế thôi nhưng khó cực. Tập balê quan trọng nhất là những động tác căn
bản. Đẹp hay xấu nằm cả ở đây đấy!
-Haha, em chỉ nói phét. Anh tập một lần là giỏi ngay.
May mà ko ai nhìn thấy cảnh 1 cô gái bé xíu loay hoay tập múa cho 1 tên con trai
cao 1m8, nặng 70 kí. Mình đã bảo là tập múa khó lắm nhưng anh ấy ko tin. Tập
hoài mà dáng múa của Dũng cứ như robot vậy, cứng ngắc. Đến tận ngày
-Trông dễ ợt, anh chỉ cần tập vài lần là xong!
Dũng lên máy bay sang Nhật tu nghiệp, động tác của anh ấy vẫn cứ khô như ngói.
Hoàng hôn đắng
Tôi đáp xuống sân bay Chitose 8h tối với cái thân mệt rã. Mắt nhắm mắt mở lần
tìm về khu nhà trọ rẻ tiền. Nói là rẻ nhưng tôi phải mất non nửa năm tích cóp
nhuận ảnh cho vài tờ báo lớn để thuê. Đang mải chìm trong mớ bòng bong những
số tiền ăn uống, sinh hoạt phí...thì có ánh sáng rọi tới. Ánh sáng vàng, rồi trắng

xoá, vụt loá lên trong mắt tôi. Rồi 1 màu đen nhấn chìm tất cả. Trong hơi thở lạnh
của mùa đông Sapporo, tôi lờ mờ cảm thấy máu từ trong não được tự do tìm ra
ngoài. Thấp thoáng đâu đó là hình ảnh thiên nga trắng với đôi cánh mỏng manh
chập chờn, rồi xa dần cùng với cơn đau tê cứng...
Mở mắt ra tôi đã thấy mình ở bệnh viện. Người ta nói tôi ngất đi cũng gần 1 năm.
Tôi biết tên mình là gì, biết mình là người Việt, lõm bõm được đôi chút tiếng Anh
nên ko đến nỗi chật vật lắm khi ở Nhật. Nhưng còn những kí ức 5 năm gần đây đều
trắng xóa. Tôi chẳng mấy bận tâm. Dù rằng thỉnh thoảng cũng thắc mắc sơi dây
chuyền có cái tên Vi quanh cổ là của ai. Có thể là 1 người nào đó, ex chẳng hạn.
Tôi biết mình cũng ko đến nỗi xoàng. Nhưng có 1 giấc mơ thường làm tôi giật
mình mỗi đêm. Một cánh thiên nga mỏng manh múa những điệu múa ngọt ngào rồi
dần tan biến vào ánh sáng vàng... Không lần nào tôi kịp giữ lại hình ảnh của người
con gái đó... Tôi quyết định về nước sớm hơn dự định. Không hiểu sao tôi nhất
quyết phải tìm lại thiên nga trắng của mình.
Tối lạnh
Dũng đi cũng đã được 2 năm rồi. Thời gian trôi qua nhanh quá. Mình vẫn nhớ ngày
đưa anh ấy ra sân bay. Anh dúi vào tay 1 chiếc dây chuyền có 1 nửa trái tim. "Có

