Công việc của ơng tri
Bấy lâu nay trên văn đàn, người ta kêu nhiều về luận phê nh v
ăn
nghệ, cho rằng luận phê bình y
ếu m, không theo kịp sự phát triển
của cuộc sống, chưa làm trọn chức năng thúc đẩy sáng tác
ng
dẫn luận bạn đọc, văn hóa tranh luận bị xuống cấp một v
ài cây
bút.v.v… và .v.v…
Soi vào nghthuật nhiếp ảnh, không đến mức như vậy, nhưng c
ũng
đôi điều cần bàn cn làm sáng tỏ. Nhiếp ảnh là m
t nghệ thuật non
trẻ, cho nên công tác luận phê bình nhiếp ảnh càng non trhơn.
nước ta khái niệm lý luận phê bình nhiếp nh mới được n
ời ta quan
tâm tới trong khoảng vài chục năm gần đây. Phần lớn những ngư
vlĩnh vực này các nhà báo, một số ngư
ời quản công tác ảnh báo
chí ảnh nghệ thuật, và một snhà nhiếp ảnh. Đến nay ch
ưa ai
người chuyên m ng tác lý luận phê bình sống bằng luận ph
ê
bình nhiếp ảnh.
Nhìn vào các trường Đại học, mới chỉ phân khoa ảnh báo chí (H
ọc
viện Báo chí Tuyên truy
ền, Học viện chính trị quc gia Hồ Chí Minh),
Khoa Nhiếp ảnh của Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà N
i
vừa được thành lập năm 2005 chưa hệ thống giáo trình nhi
ếp ảnh
hoàn chỉnh. Vậy là lò” đào tạo luận phê bình nhiếp ảnh ta ch
ưa
có.
Tuy nhiên do yêu cầu của thực tế, những ai đã tham gia công việc n
ày,
tay trái, nhưng c
ũng không bỏ cuộc, phải chăng shấp dẫn của
nhiếp ảnh đã níu kéo họ lại?
Nhiều người cho rằng luận phê bình công vi
ệc mang tính khoa
học nghthuật. Đúng vậy, nhưng tôi muốn th
êm: còn công
việc của lương tri. đòi hi người làm công tác này phải trình đ
uyên thâm vlĩnh vực mình nghiên c
u, đng thời phải tiếp cận với
những kiến thức hiện đại, và luôn luôn phải trân trọng nh
ng trăn trở
sáng tạo của tác giả.
Với nhiếp ảnh cũng vậy, người làm công tác này c
ũng phải biết lịch sử
nhiếp ảnh thế giới, các trường phái nhiếp ảnh, các loại hình nhi
ếp nảh
đã từng phát sinh, phát triển ra sao và phải biết nỗi vất vả v
à quá trình
sáng tạo của người nghệ sĩ nữa. Đặc biệt ngày nay khi công ngh
ệ nhiếp
ảnh đang chuyển mạnh sang chu trình “shóa”, thế giới thực và th
ế
giới ảo trong ảnh đang chạy đua chinh phục ngư
i xem. Nhiếp ảnh
nghthuật Việt Nam không thchỉ tròn trong hình th
ức ảnh chụp
trực tiếp; mà phải thừa nhận cả loại ảnh kỹ xảo, kỹ thuật (có ngư
ời gọi
nh thử nghiệm, ảnh họa ảnh ý tư
ng.v.v…). Thực ra đến nay
không còn thnghiệm nữa, đã lan tràn trên m
ạng internet
khắp thế giới và trong nhiều cuộc triển lãm ảnh của hàng trăm qu
ốc
gia.
Thế kỷ XXI là thế kỷ của tin học - nhiếp ảnh là một trong những ng
ành
ứng dụng tin học mạnh mẽ và hi
ệu quả. Nghệ thuật thị giác của
nhiếp ảnh đã bước sang trang mới. Các nhà quản lý nghệ thut, các nh
à
luận phê bình nhiếp ảnh nếu không trang bị cho mình ki
ến thức mới,
không bắt nhịp được với tốc độ ánh sáng trong đời sng ng
ày nay, thì
chắc chắn sẽ bị tụt hậu. Và khi đó ta cứ lấy cái luận điểm đã c
ủa thế
k trước mà phán xét nghthu
ật hôm nay, thiết nghĩ không tránh khỏi
sự “đôi co” đáng tiếc.
Tuy nhiên, ta đều hiểu nghệ thuật do con người làm ra nhằm thỏa m
ãn
một điều gì đó cho con người, mà nhu cầu của con người cần thỏa m
ãn
thì đa dạng đa chiều. Đó thể là sbất công cần lên án, thl
à
nỗi buồn cần xoa dịu, có thể là niềm đau cần cảm thông, có thể là h
ạnh
phúc cần chia sẻ, thể ư
ớc vọng cần khát khao.v.v… với sự đa
dạng của cuộc sống, của tư duy của tình cảm con ngư
ời, nếu nhiếp ảnh
diễn tả được bằng cả phương pháp ghi thực trực tiếp v
à phương pháp
tái tạo gián tiếp thì chẳng có nguyên cớ gì mà ta phải hạn chế.
Lý luận phê bình chẳng những phải bám sát đời sống xã hội, m
à còn
ph
ải bám sát sphát triển của nghề nghiệp. phải hiểu nghề, hiểu
đời lương tâm với ngh, với đời. Ta gọi đó lương tri ngh
nghiệp. Người làm công tác lý luận phê bình là ngư
ời tri âm với tác giả
công chúng qua nhịp cầu tác phẩm. Nhớ lại Hoài Thanh v
i Thi
nhân Việt Nam và bạn đọc nhiều thế hệ, ta thấy ông là lương tri của th
ơ
mới là tri âm của các nhà thơ của những người yêu thơ. Mong r
ằng
sẽ có một Hoài Thanh phê bình của nghệ thuật nhiếp ảnh ngày nay.