
ủng hộ cho việc nghiêm cứu về ngôn ngữ, văn học, lịch sử và triết học bên
ngoài quan hệ với tôn giáo.
Ảnh hưởng của những học giả nói tiếng Hy Lạp cũng rất đáng kể. Một số
học giả đến Ý trong thế kỷ 13 và thế kỷ 14 từ Đế quốc Đông La Mã. Đặc
biệt là sau khi người Thổ Nhĩ Kỳ chinh phục kinh đô Constantinopolis vào
năm 1453 thì càng có nhiều học giả đến Venezia (tiếng Anh: Venice) và
những thành phố Ý khác, những người đã mang theo kiến thức về nền văn
hóa thời Cổ đại đã được lưu trữ gần 1.000 năm trong Đế quốc Đông La Mã
sau khi Đế quốc Tây La Mã suy tàn. Cho đến năm 1400 các tác gia Homer,
Herodotos, Platon và Aristoteles vẫn còn được rất nhiều người nhắc đến
trong Đế quốc Đông La Mã. Một vài năm trước khi Đế quốc Đông La Mã
sụp đổ, Giovanni Aurispa đã đến kinh đô Constantinopolis và mang về Ý
trên 200 bản viết tay các tác phẩm văn học ngoại đạo.
Trong một nghĩa rộng người ta hiểu Phục Hưng là sự hồi sinh của thời kỳ Cổ
đại với các ảnh hưởng của thời kỳ này đến khoa học, văn học, xã hội, cuộc
sống của những tầng lớp thượng lưu và sự phát triển của con người đi đến tự
do cá nhân ngược lại với chế độ đẳng cấp của thời kỳ Trung cổ. Trong nghĩa
hẹp hơn Phục Hưng là một thời kỳ của lịch sử nghệ thuật.
Tên gọi trong tiếng Ý, rinascita, theo nghĩa cho khái niệm của một thời kỳ,
đã có từ Giorgio Vasari, người đã viết một trong những tác phẩm miêu tả
các nhà nghệ thuật Phục Hưng quan trọng nhất. Vasari chia sự phát triển của
nghệ thuật ra làm 3 thời kỳ:
1. Thời kỳ rực rỡ của Cổ đại Hy Lạp – La Mã
2. Thời kỳ suy tàn trung gian bắt đầu thời kỳ Trung Cổ