
Công việc và gia đình
Công việc ở một ngân hàng quốc tế thật sự quá tất bật và bận rộn. Tôi hầu
như không có thời gian rảnh để tán gẫu với đồng nghiệp, để gọi thăm hỏi và
gặp gỡ bạn bè hoặc chỉ để đọc tin tức báo chí. Tôi như con diều được gió
cuốn bay thật cao và thật xa. Tôi lao vào công việc đến tận tối mịt mới rời
khỏi công ty, và trong thời gian đó tôi chỉ biết có công việc mà không bận
tâm đến cuộc sống diễn ra bên ngoài.
Đến khi lập gia đình, tôi vẫn luôn bị cuốn vào công việc, để khi về nhà tôi
chỉ như một cái xác không hồn vì dường như toàn bộ tâm trí và sức lực của
mình đã bị vắt kiệt ở công ty. Rời công ty lúc 7g, 8g tối, tôi mệt mỏi len giữa
dòng xe cộ đông đúc để trở về mái ấm của mình, nơi mà chồng tôi mỗi ngày
từ thứ hai đến thứ sáu đều mỏi mòn chờ vợ về ăn cơm. Về trễ, tất nhiên là tôi
không có thời gian nấu nướng. Những bữa cơm gia đình như những bữa
nhận lương thực tiếp tế từ nhà ba mẹ.
Cũng may chồng tôi là người biết thông cảm, anh không đòi hỏi tôi phải nấu
ăn cho gia đình. Nhưng thật tâm tôi thấy trong ánh mắt anh một nỗi buồn
không thể nói ra. Mải mê với công việc, tôi không chú ý lắm đến việc nhà vì
dù sao cũng chỉ có hai vợ chồng, chưa có con cái, có gì mà đáng lo cơ chứ.
Cho đến một ngày tôi chợt nhận ra mình đang dần đánh mất một thứ gì đó
rất quý giá... Tôi quyết định từ bỏ công việc ở một nơi mà nhiều người hằng
mong muốn. Nhiều người tiếc cho tôi. Nhưng tôi thấy mình cần phải làm