UBND HUYỆN NÚI THÀNH
TRƯỜNG THCS CHU VĂN AN
KIỂM TRA CUỐI HỌC KỲ I
NĂM HỌC 2024-2025
Môn: Ngữ văn 8
Thời gian: 90 phút
(Không kể thời gian giao đề)
TT Kĩ năng Nội
dung/Đ
ơn vị
năng
Mức độ
nhận
thức
Tổng
% điểm
Nhận
biết
Thông
hiểu
Vận
dụng
TN TL TN TL TN TL
1Đọc
hiểu
Văn bản
truyện
cười
(ngoài
sgk)
Số câu 10 6 0 1 2 0 1 10
Số điểm 3 0 0.5 1.5 0 1 6
Tỉ lệ %
điểm
60 30 0 5 15 0 10 60
2Viết Viết bài
văn
nghị
luận về
vấn đề
của đời
sống
hội
Số câu 1 0 1* 0 1* 0 1* 1
Số điểm 40101024
Tỉ lệ % 40 0 10 0 10 20 40
Tỉ lệ % các mức độ 40 30 30 100
UBND HUYỆN NÚI THÀNH
TRƯỜNG THCS CHU VĂN AN
KIỂM TRA CUỐI HỌC KỲ I
NĂM HỌC 2024-2025
Môn: Ngữ văn 8
Thời gian: 90 phút
(Không kể thời gian giao đề)
TT Chương/
Ch đ
Ni
dung/Đơn
viL kiêNn thưNc
MưNc đôL
đaNnh giaN
SôN câu hoPi theo mưNc đôL nhâLn thưNc
NhâLn biêNt Thông hiêPu VâLn duLng
1 Đc hiu Văn bn
truyn cười
Nhận biết:
- Nhận biết
thể
loại/ngôi kể
của văn
bản.
- Biết nghĩa
của từ Hán
Việt.
- Biết đặc
điểm của
nhân vật
chính trong
truyện cười.
- Biết
phương
diện để xây
dựng nhân
vật.
- Biết đặc
sắc nghệ
thuật của
văn bản.
Thông
hiểu:
- Hiểu ý
nghĩa của
chi tiết
trong văn
bản.
- Hiểu chủ
đề của văn
bản.
- Xác định
được nội
dung của
văn bản.
Vận dụng:
- Trình bày
được thông
điệp được
gợi ra từ
văn bản.
6 TN
1 TN, 2 TL
1 TL
2 Viết Viết bài văn
ngh luận v
vn đ của
- Nhận
biết: Kiểu
1* 1*
đi sống
hi.
bài, bố cục
của bài văn
- Thông
hiểu: Xác
định vấn
đề cần bàn
luận
trình bày ý
kiến.
- Vận
dụng:
+ Sử dụng
các phương
thức, thao
tác đã học
để viết bài
văn nghị
luận về một
vấn đề của
đời sống.
+ Viết được
bài văn
nghị luận
về một vấn
đề đời
sống. Bài
viết đảm
bảo nêu
vấn đề cần
bàn luận
trình bày ý
kiến tán
thành. Các
ý kiến, lẽ,
bằng chứng
phải mối
liên hệ chặt
chẽ với
nhau.
1*TL
TôPng 6 TN
1*TL
1 TN
2 TL
1*TL
1 TL
1*TL
Ti lê % 40 30 30
TiP L chung 70 30
UBND HUYỆN NÚI THÀNH
TRƯỜNG THCS CHU VĂN AN
(Đề này gồm có 2 trang)
KIỂM TRA CUỐI KỲ I NĂM HỌC: 2024-2025
Môn: Ngữ văn 8
Thời gian: 90 phút
(Không kể thời gian giao đề)
I. ĐỌC HIỂU (6.0 điểm):
Đọc ngữ liệu sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới.
ĐẾN CHẾT VẪN HÀ TIỆN
“Ngày xưa anh nhà giàu, tính tiện, ăn chẳng dám ăn, mặc chẳng dám
mặc, chỉ khư khư tích của làm giàu. người bạn r ra tỉnh chơi, anh ta nấn
không đi sợ đi với bạn phải đãi bạn. Bị người ta chê cười mãi, một hôm, anh ta
vào buồng giắt một quan tiền vào lưng, rồi sai một người ở cùng đi lên tỉnh.
Đến tỉnh, anh trông thấy cái gì cũng muốn mua, nhưng sợ mất tiền rồi lại thôi.
Trời nắng như thiêu, anh muốn vào quán uống nước, nhưng sợ phải trả tiền cho
người nhà, đành đi qua.
Đến chiều trở về, khi qua đò, đến giữa dòng, anh khát q không chịu được
mới cúi xuống uống nước chẳng may lộn cổ xuống sông.
Anh người nhà vội kêu to lên:
- Ai cứu chủ tôi, xin thưởng một quan tiền!