Hi ha cổ điển Trung Hoa trong
Hng Lâu Mng
I. Dn nhp Hng Lâu Mng là mt trong “tứ đại kỳ thư” của văn học cổ điển
Trung Hoa. Vi hàng ngàn trang sách, 120 hi, hơn 600 nhân vt, Hng Lâu Mng
tạo dng riêng cho mình mt thế gii, nơi đó có con người, gia đình, tình yêu, n
hóa, phong tục, triết lý… Có thể nói, Hng Lâu Mng là mt bc tranh thu nhỏ
của tâm hn Trung Hoa. Chính vì thế, ta có ththông qua Hng Lâu Mng, hiu
thêm nhiu vcon người, văn hóa và phong tục Trung Quc ngày xưa. Văn học
Trung Hoa truyn thng không tách ri thi- thư- họa. Lch s văn chương Trung
Hoa đã tng chng kiến nhng danh tác trong đó bóng dáng của nhiu loại hình
nghthut khác nhau soi vào n chương. Các thi sĩ đồng thi là các họa gia, thư
pháp gia li lạc. Trong thơ của họ có họa và trong họa của họ có thơ. Nếu họ
không họa sĩ thì họ ng mang cái hn, bút pháp của hi họa vào trong thơ ca.
Đối vi Hng Lâu Mng, Tào Tuyết Cần đã rt khéo léo đưa nghệ thut hi họa c
điển Trung Hoa vào tác phm. Tào Tuyết Cn va xiển dương cho nghệ thut hi
họa có gn 3000 năm lịch sử của dân tc Trung Hoa, va làm sng dy tình yêu
hi họa của người Trung Quc thông qua các nhân vt trong tác phm của mình.
Qua đây, ông còn thhiện quan điểm và nhng hiu biết của mình vnghthut
hi họa truyn thng.Trong bài viết này, tôi chỉ đọc Hng Lâu Mng tgóc nhìn
của hi họa cổ đin Trung Quc, va để thông qua hi họa hiểu hơn về Hng Lâu
Mng ngược lại qua Hng Lâu Mng để tìm hiu tm vhi họa cổ điển
Trung Hoa.
II. Ni dung1. Toàn cảnh hi họa cổ điển Trung Hoa trong Hng
Lâu MngTào Tuyết Cn là mt tài t, tuy sphận long đong nhưng đời sng và
tâm thế luông phóng khoáng, tự tại. Nhng trang sách Hng Lâu Mng chng tỏ
Tào Tuyết Cn là người rt ham thích và hiu biết sâu rng vnghthut hi họa
cổ điển và nhiu loại hình nghthut khác như hý khúc, đánh thơ, đố đèn, kiến
trúc… Để va chuyn tải được hầu như các loại hình tiêu biu của nghthut
truyn thng Trung Hoa, va xây dng mt tiu thuyết “cn nhân tình”, ngòi bút
Tào Tuyết Cn hin nhiên phải trải đều và chng mc cho tng loại hình ngh
thut. Đối vi hi họa, Tào Tuyết Cn chỉ duy nht mt ln bình phm trong hi
th42 thông qua nhân vt Tiết Bảo Thoa khi cùng các chị em trong vườn Đại
Quan thảo lun vvic Tích Xuân sẽ vbức tranh Đại Quan Viên theo lnh của
Giả Mu. Nhng ln xut hin khác của hi họa trong Hng Lâu Mng thường là
chỉ nhc đến tên bc họa, tên tác giả hoc thảng có mô tả hay bình luận đôi câu về
bc họa. Thế gii Hng Lâu Mng là thế giới đài các, phong u nên việc xut
hin của tranh góp phn làm nn cho thế gii đó. Rt nhiu ln, Tào Tuyết Cn tả
nhng bc tranh treo trong phòng của các nhân vt. Chng hạn, trong hi th5,
tác giả nhc đến bc tranh Nhiên lê đồ trong phòng kch của nhà Tn thị và bc
tranh Hải đường xuân thụy của Đường Bá Htrong khuê phòng Tn thị. hi th
26, trong câu chuyn gia Tiết Bàn và Giả Bảo Ngọc, Tiết Bàn có nhc đến Xuân
cung họa của Đường Dần đời Minh. Hi th40, tác giả nhc đến bc Yên vũ đồ
của Mễ Tương Dương trong phòng Thám Xuân. Hi th50, nhân vic Bảo Cm
cm nhành mai đứng dưới tuyết, Tào Tuyết Cn nhc ti bc tranh Song diễm đồ
trong phòng Giả Mu. Hi th89, Giả Bảo Ngọc và Lâm Đại Ngọc nói chuyn v
bc Đấu n đồ của Lý Long Miên treo trong Tiêu Tương quán của Đi Ngọc.S
xut hin của hi họa trong Hng Lâu Mng không phải là nhiều nhưng nó lại
chính là dụng công của ngòi bút Tào Tuyết Cn. Chỉ vài ln xut hin, nhưng mỗi
ln hi họa đều góp phn tạo nên thn thái cho văn chương , tạo phông nn và
không khí trang nhã cho tác phm.2. Bàn vnghthut hi họa cđiểnBạn
thân của Tào Tuyết CnTrương Nghi Tuyền trong li đề tựa “Thương Cn Khê
cư sĩ” có viết: “Ông tính tình khoáng đạt, thích ung rưu, lại giỏi thi họa, chưa
được ngũ tun thì đã mt”. Li phát biu này của người đồng thi vi Tào Tuyết
Cn chng tỏ đương thời ông là mt danh , am hiu nhiu nh vc nghthut.
Điều này càng chng tỏ rõ hơn qua hồi th42 Hng Lâu Mng, khi tác giả để
nhân vt của mình lên tiếng bàn vnghthut vẽ tranh.Tào Tuyết Cần đã rt khéo
léo, tng qua nhân vt Tiết Bảo Thoa để nói lên những điều tâm đắc và hiu biết
của mình vhi họa. Giả Mu, nhân mt ln cao hứng đã đề nghị Tích Xuân, vn
là người thích vtranh, vbc tranh phong cảnh ghi lại toàn bkhu vườn Đại
Quan. ch Xuân vn chỉ hay vẽ nhng bc tranh phong cảnh nhỏ, nay đng trước
mt tác phm lớn như vậy rt là lúng túng. Tiết Bảo Thoa là người học rng biết
nhiều đã chỉ ra hướng đi cho Tích Xuân: “…Con bé Ngu Tạ tuy biết vẽ, nhưng
ng chỉ vẽ được my nét tả ý thôi. Bây giờ vẽ cái vườn, nếu trong bụng không có
mt hiu biết rng thì vẽ sao ni. Cái vườn này ng giống như bức tranh, nào là
đá núi,y ci, nàolâu đài nhà ca, gn xa, thưa nhặt, đừng ít quá mà cũng
đừng nhiu quá mà phải đúng mc. Nếu cthế vẽ lên trên giy thì đẹp làm sao
được. Phi xem khuôn khtgiy, nên để xa gn, nhiu ít thế nào, nên chia phn
chính phụ ra sao, chỗ nào đáng thêm thì thêm, chỗ nào đáng bỏ, đáng bt thì bỏ đi,
bớt đi, cái gì đáng để lmi để l. Bắt đầu phải vẽ phác ri ngm nghía tính toán
cn thn, mi thành được bc vẽ. Điều thhai là , lâu đài nhà ca ng phải chia
gii hạn, ý mt tí là bao lan ng lch, ct ng nghiêng, ca sổ sẽ dựng đứng
lên, thm chí bàn ghế cũng chen n tường, chu hoa bày trênn… Điều thba
là phải xếp đặt nhân vật thưa hay nhặt, cao hay thp, đều cho đúng ch. Nếp qun,
y lưng, ngón tay, bước chân ng rt quan trọng; nếu sai mt nét, không sưng
tay ng hóa king chân, đến như bộ mt mái tóc chỉ là vic nhỏ…”[1]Li phát
biu trên của Bảo Thoa chng tỏ Tào Tuyết Cn rt am hiu vvic vtranh.
Người họa mun vẽ được bc tranh ln trước tiên phải “hiu biết rng”. Nhng
hiu biết ở đây theo Tào Tuyết Cn chính là nhng hiu biết về kỹ thut và
phương pháp vẽ tranh. Bảo Thoa đã ln lượt nói về các quy tc trong hi họa c
điển, trước tiên là vic tchc bcục. Không phải đến hi họa phương Tây, người
ta mi quan tâm đến bố cục. Hi họa truyn thng Trung Hoa, trt sớm đã quan
tâm đến điều này. Trương Sam Viễn đời Đường, trong Lịch đại danh họa kýđã
viết: “Tchc bố cục là điều quan trọng nht của hi họa”. “Cổ họa phm lục”
của Tạ ch người Nam T thế kỷ th5 đã đề ra “lục pháp lun” là sáu phép căn
bản của hi họa cổ điển Trung Hoa. “Thnht, phải tạo được sc thái và không
khí sống động như thật, thhai, dựng được cu trúc bng nét bút; thba, tả được
hình tướng của svật cho đúng là chúng; thứ tư, u sc cho thích hp; thứ năm,
bố cục; thứ sáu, sao chép của người đi trưc”[2]. Quy chiếu sáu phép căn bản của
hi họa cổ điển này vào li phát biu của Bảo Thoa, ta thy rõ rng Tào Tuyết Cn
đã rt chú trọng đến bố cục và hình tướng của svt trong vic vẽ tranh. Bố cục là
quan trọng khi vẽ tranh như Đại Quan Viên nên phải chia gii hạn, định phn
chính phụ, nên xem chỗ nào cn bớt đi thì bớt đi, chỗ nào cn để lmi để
l”.Bảo Thoa ng nhc ti vic vẽ lâu đài,i đá nên chú ý đến gn xa, thưa nhặt.
Đây chính là phép vin cn, mt trong nhng phép quan trọng của vtranh phong
cảnh. Quách Hy, người đời Tng, trong sách “Lâm Tuyn cảo chí” hướng dn tỉ
mỉ vch vtranh, trong đó có đề cp đến lut vin cn: “Tdưới thp nhìn lên
là “cao vin”, tbên trong rìa núi nhìn ra là “thm vin”, còn nhìn dõi vphía xa
là “bình vin” Cao vin cho thấy được độ cao ln, thm vin lt tả được các lp
lang phc tạp, và bình vin trình bày được cảnh xa nhẹ nhàng tan vào khoảng
không vi vi. Trong phép thnht, hình ngưi nhìn thy sáng mà rõ; trong phép
thhai, chúng có vẻ lúc n lúc hin, trong phép thba, hình người chỉ nhẹ nhàng
mờ nhạt mà thôi…Đó là ba phép vin cn vy[3]Trong điều thhai, Bảo Thoa đề
cp đến vic vlâu đài nhà ca phải phân chia gii hạn. Đây chính là quy tc của
gii họa, mt loại tranh cổ điển Trung Hoa. Các họa khi vẽ tranh gii họa sẽ
dùng bút hoc thước để đo đạc ri phác họa thành tranh. Thường thì, tranh gii
họa hay vẽ nhà cửa lâu đài và mu tả mt cách tỉ mỉ nên gi là “công bút gii
họa”. “Công bút đồng là mt loại tranh được vẽ mt cách tỉ mỉ, chăm chút
tng chi tiết nhỏ. Gii họa có lịch srất lâu đời, tthế kthIV và phát trin cho
đến tn ngày nay. Đời nhà Thanh, các họa gia cung đình như Viên Giang, Viên
Diu… là nhng họa gai có các tác phm gii họa ni tiếng. t hn, không k
thời đại đã nh hưởng không ít đến nhãn quan của Tào Tuyết Cn.thể nói, bc
tranh Đại Quan Viên của nhà họ Giả sẽ là mt bc “công bút gii họa đồ”, nếu
chiếu theo cách
thc thc hin mà Bảo Thoa đã đề xướng. Tiếp đó, Bảo Thoa và Bảo Ngc lại
bàn đến cht liu và dụng cụ để vẽ tranh. Đoạn bàn lun này càng chng tỏ Tào