
KHI BÓNG LÊN RỔ

So..ạ..t..
Cô bé đang cố gắng ném những quả bóng vào rổ, đó là thú vui và cũng là đam mê
của cô bé. Và cũng nhờ bóng rổ mà cô bé và nó gặp nhau.
-Đang tập bóng rổ à, mình tập chung với được không?
Cô bé nheo mắt nhìn, một thằng cao ráo,và lạ hoắc đang đứng đó xin làm quen.
-Biết chơi không?-cô bé hỏi cộc lốc.
-Tất nhiên là có rồi, tập chung nha, hì.

-Bạn tên gì ấy nhỉ?- vừa hỏi, cô bé vừa ném cho nó quả bóng.
-Trung ,11a4 -nó vừa nói vừa cố gắng ném bóng vào rổ.
Bụp!..bóng trúng bảng, bay ngược trở lại .cô bé cười mỉm :”vậy mà cũng biết chơi
à, đem đây em chỉ cho”.
-Em?..mình lên chức anh khi nào thế nhỉ?.
-hì, em học 10a5 tên Trúc ,nhỏ hơn anh một tuổi mà . hì
Nó chụp lấy quả bóng, ném thêm vài lần nữa, bóng không vào rổ như nó nghĩ ,nếu
không trúng bảng thì cũng bay ra sau hoặc tý xíu là vào, nó ước lúc đó có cái lỗ mà
chui xuống cho đỡ quê, trong khi đó cô bé che miệng cười khúc khích .

-Thôi, mai tập tiếp nghe. Giờ anh bận học thêm rùi, hẹn em chiều mai nha.
Nói rồi nó đi mà như chạy, chẳng kịp nghe cô bé chào tạm biệt. Thực là thì nó có
biết cái quái gì về bóng rổ đâu, thấy cô bé dễ thương đang tập bóng một mình nên
lại làm quen thế thôi, ai ngờ không lấy được điểm với người đẹp mà còn bị quê
nữa, nên lấy cớ học thêm rồi chuồn luôn.
Tối hôm đó thay vì tụng niệm mấy bài học thuộc lòng khó nhai, nó lang thang trên
mạng, quyết chí tìm cách chơi bóng rổ. Xem các kỷ thuật cơ bản mà người ta
hướng dẫn trên mạng mà mắt nó hoa lên. Không ngờ bóng rổ khó vậy,nhưng nghĩ
đến chuyện lúc chiều làm nó tức anh ách, quyết định phải học bằng được bóng rổ.
Trưa ngày mai, sau khi đi học về, nó ghé qua nhà thằng bạn-là một cầu thủ bóng rổ
của trường- hỏi mượn một quả bóng và nhớ nó chỉ dẫn cho mấy đường cơ bản. sau
2 tiếng tập luyện, nó cũng nắm được tàm tạm các kỷ thuật cơ bản và chạy xuống
sân bóng rổ, trời đã về chiều ,gió nhẹ thổi.

Lúc nó đến thì thấy cô bé đang tập bóng. Thấy nó đến cô bé nghiêng đầu nhìn rồi
nói:”chà! Cứ nghĩ anh trốn luôn rồi chứ .he he .
-Phải đến chứ, lời hứa là danh dự mà.
Nó ném bóng vào rổ ,quả được quả không nhưng không còn lúng túng như hôm
qua nữa vì ít nhất nó cũng ném được bóng vào rổ. Nhưng nó nhìn lại cô bé, quả
bóng trên tay cô bé cứ ngoan ngoãn vào rổ theo lệnh của cô chủ. Nó thấy choáng
ngợp.
Tập được một lúc nó hỏi:”em tập bóng lâu chưa?”
-Năm ngoái anh à, anh trai em chỉ cho em ,lúc đầu cũng chẳng thích lắm, nhưng
giờ thì bị ghiền mất rùi. Hì
-Hèn gì em ném bóng siêu thế.

