
Kịch bản…
TRUYỆN NGẮN CỦA MINH VY
Trời trở lạnh, những ngọn gió cuối đông còn sót lại, thỉnh thoảng cứ thổi ùa vào làm lạnh
buốt, nhưng cô lại thích cái cảm giác hơi tê tê trên khuôn mặt ấy để rồi phải rùng mình.
Sáng, cô thường uống một ly trà nóng thêm ít đường, rồi một ly cà phê lạnh, hai thứ ấy
hoà lại với nhau làm cô tỉnh táo hơn cho một ngày mới bắt đầu…
Phòng làm việc của cô được đặt ở lầu hai, đối diện là phòng sếp. Cô tự thích thú với mình
vì được đặc ân là ngồi ở bàn làm việc ngay cánh cửa sổ, khi mỏi mắt cô có thể bước ra
ngoài, từ ban công nhìn xuống đường để nhìn ra hướng dòng xe cộ chạy. Điện thoại chợt
réo lên, cô vội lấy ra nghe.
- Em qua phòng anh họp chút việc nhé!.
- Giọng sếp vang lên, nhẹ nhàng như mọi ngày.
- Dạ!.
Cô bước lại bàn lấy quyển sổ tay và đi qua phòng sếp.
- Dạ, anh gọi em!.
- Ừ em ngồi đi, anh có chuyện muốn bàn với em.
- Dạ!.
- Hiện nay nhà tài trợ cho chương trình Nhịp đập trái tim đã hết hợp đồng, anh đang mời
gọi một nhà tài trợ mới, họ đồng ý tài trợ chính cho chương trình của mình với điều kiện
là phải thay đổi lại format và nội dung chương trình một chút. Mấy số phát sóng gần đây
anh thấy nó hơi cũ và hơi nhạt, em nên suy nghĩ một hướng mới cho chương trình để thu
hút sự chú ý của khán giả.

- Dạ, nhưng bây giờ tiêu chí mới của nhà đài ra sao vậy anh?.
- Làm sao để khán giả xem chương trình cảm thấy xúc động với từng nhân vật mà chúng
ta đưa ra là em thành công rồi. Anh nghĩ em nên phối hợp với đạo diễn Hải để tìm ra cách
nhé!.
- Dạ… em
Cô khẽ đáp nghe có vẻ hơi miễn cưỡng.
- Em xin phép về phòng để làm việc.
- Ừ, cố làm tốt nhé.
Cô đi thất thểu về phòng, thả người xuống chiếc ghế xoay, dùng chân xoay một vòng rồi
ngẩng mặt lên, thả lỏng, mắt nhắm, đầu trống không, rồi mở mắt… vẫn không nghĩ ra
được gì hay ho. Bật laptop cô lang thang trên mạng để tìm ý tưởng mới, nhấp chuột vào
từng trang báo online, vẫn thế, vẫn tin tức mỗi ngày, cướp, hiếp, giết, chết… ôi trời, mắt
cô bắt đầu nhòe đi, nước mắt bắt đầu chảy, một giọt, rồi hai giọt rơi trên hai khóe mắt, hai
ngày nay nước mắt của cô cứ hay chảy một cách vô tội vạ.
Hải đã rất lo lắng bảo cô đi khám mắt nhưng cô ngang bướng không chịu đi, phần vì cô
lười và phần vì cô sợ. Cô cầm điện thoại lên gọi cho Hải.
- Em đau mắt quá, anh qua công ty chở em đi khám nha.
- Thấy chưa, nói đi khám hai ngày nay rồi mà vẫn lì lợm không chịu đi. Em ngồi đó đợi
30 phút nữa anh tới.
Hải cúp máy, cô chưa kịp nói lời nào, tính Hải vậy đó, đạo diễn gì mà không có sự lãng
mạn chút nào hết...
***
Đêm, cô ngồi cùng Hải trên cà phê sân thượng. Cô thích những quán cà phê có độ cao để
có thể ngắm đường mà không sợ bị bụi bay vào mắt. Hôm nay cô có vẻ suy tư hơn mọi
ngày, Hải rụt rè nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ mềm mại của cô.

- Hôm nay sao có hứng thú cà phê với anh vậy?.
Cô vẫn để bàn tay mình trong tay Hải.
- Có chuyện!
Hải nhìn xoáy vào mắt cô, dò xét.
- Em… đúng là biên kịch, lúc nào cũng có chuyện.
Cô phì cười, nhìn Hải tinh nghịch.
- Vậy anh đúng là đạo diễn, lúc nào em cũng thấy anh đang diễn.
Cả hai cùng cười với ý nghĩ trẻ con đó.
- Thôi, anh thua, em nói đi.
Cô thở dài.
- Sếp nói đang thay nhà tài trợ, muốn thay đổi chương trình em đang làm sao cho thật xúc
động.
Hải gật đầu xác nhận.
- Anh có nghe ảnh nói, em có hướng gì mới chưa?.
Cô lắc đầu.
- Có hướng thì em đâu có ngồi với anh giờ này.
- À, thì ra là em đang lợi dụng anh, đúng không?.
Cô mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
- Em nghĩ nếu muốn khán giả xem xúc động thì trước tiên người tạo ra nó phải rung
động… hay là…
Đôi mắt Hải chợt sáng lên vì nãy sinh một ý tưởng mới.
- Hay là mình dùng chính nhân vật đó làm diễn viên, như vậy sẽ hay và cảm động hơn.
- Em cũng đang nghĩ vậy đó, mai anh đưa em đi thực tế nghen!.

