
Kịch bản không hoàn hảo

Một câu chuyện dành tặng cho những teen lớp 12, về những ước mơ, về tình
yêu gà bông và về một thời để nhớ...
- Mình... mình thích cậu!
- Mình xin lỗi, Quân à. Mình thực sự quý cậu, nhưng mình không thể, nhiệm vụ lúc
này của chúng ta là học.
- Mình hứa sẽ không sao nhãng học hành, mình sẽ cân bằng mọi thứ.
- Cậu cũng biết là đây là năm học quyết định cơ mà. Hãy chờ thêm một thời gian
nữa, khi cả hai chín chắn hơn, được chứ?
...
- Cắt! Các cậu làm sao đấy? Diễn kịch kiểu gì vậy? Chẳng có tí cảm xúc gì là sao?
– Ngân quát lớn.
- Tớ xin lỗi – Chi thở dài.
- Tôi xin anh chị. Ba ngày nữa là tổng duyệt mà bây giờ còn thế này à? Nghiêm túc
cho tôi nhờ với! – Ngân nhăn nhó đau khổ.

- Lần này cái Ngân chết với cô Phương. Há há. Mà kể cũng lạ. 12A1 xưa đến nay
cái gì cũng đứng đầu, từ học tập đến phá hoại, thế mà văn nghệ văn gừng bao giờ
cũng đội sổ là sao nhỉ? – Bảo Nam, lớp phó học tập, nhe răng chọc giận cô nàng bí
thư kiêm phó văn thể mĩ.
- Haizzz, câu vừa rồi của ông tôi cũng đã tự hỏi mình suốt ba năm nay rồi. – Lớp
trưởng Hoài Anh ngán ngẩm.
- Ừ đấy, toàn trai xinh gái đẹp thế này mà... - Nam tiếp lời
- Tao cũng chẳng hiểu. Tao thấy lần nào lớp mình cũng làm tốt mà nhỉ? - Ngân
quay ra thanh minh.
- Ôi dời, cái kịch bản củ chuối bỏ xừ, còn trách ai?!
Bảy, à không, mười bốn con mắt (bao gồm cả những diễn viên quần chúng trong
vở kịch) quay ngoắt lại, chĩa thẳng về phía giọng nói vừa phát ra. Cuối lớp, Hiếu
ngồi bật dậy, mặt còn ngái ngủ nhưng vẫn “lịch sự” che miệng ngáp dài, đầu tóc bù
xù như ổ quạ. Rõ mười mươi rồi, ông tướng này lại nằm dài trên ghế sau giờ học
chờ bố mẹ đến đón như mọi hôm mà cả lũ không ai để ý, cứ tưởng lớp đã về hết

rồi. Chi và Quân mặt đỏ như gấc, bước từ bục giảng xuống phía dưới lớp, không
diễn nữa.
- Này, ý ông là sao đấy? – Ngân hếch mặt hỏi Hiếu, giọng có vẻ không được thân
thiện cho lắm.
- Còn sao với trăng gì? “Tớ thích cậu!”, “Tớ cũng mến cậu, nhưng tớ không thể...”,
bla bla bla... Thời buổi này mà còn có chuyện thế á? Thử tính xem trong lớp
mình có bao nhiêu cặp, cũng là thời điểm nước rút đấy mà có thấy cặp nào “chờ
thêm một thời gian để chín chắn hơn” đâu?
Ngân ngó lơ đi chỗ khác, vẻ mặt khiêu chiến lúc nãy biến đâu mất. Bảo Nam hích
vào tay Hoài Anh, hất đầu cười mỉm. Cô nàng lớp trưởng cười một cách đau khổ:
- Cũng biết thế, cơ mà diễn cho thầy cô xem thì phải thế chứ biết làm sao được.
Chẳng nhẽ “Tớ thích cậu!” - “Tớ đồng ý!” à? Chắc không phải đội sổ nữa mà là
gạch tên ra khỏi sổ luôn ấy.
- Nhưng cũng phải có lý một chút chứ.
Ngân quay ngoắt lại, mắt hình viên đạn tia thẳng vào Hiếu:

- Nói nhiều thế? Giỏi thì nghĩ đi, còn ngồi đấy mà xoi mói.
- Sao cậu không tự nhận là cậu nghèo nàn ý tưởng đi. Làm bí thư 3 năm mà lớp
chẳng nhích lên nổi khỏi vị trí bét trường.
Ngân vụt đứng dậy, quát lớn, nước mắt đã rưng rưng:
- Kệ tôi, cậu là cái gì mà nói? Nếu không vì cậu suốt ngày vi phạm nội quy làm lớp
bị trừ hết điểm thì cũng chẳng đến nông nỗi như thế!
- Lại mít ướt. Đúng là cái bọn con gái. Vâng, tôi chẳng là gì cả. Về đây. Chúc may
mắn.
Hiếu nhún vai, đi thẳng ra khỏi lớp. Cả lũ lắc đầu ngao ngán.
Hiếu là thành phần cá biệt của lớp. Vi phạm nội quy của nhà trường triền miên và
hình như không có ý định dừng lại, hết không mặc đồng phục đúng quy định lại
đến đi học muộn, hết trốn tiết lại đến nhuộm highlight... nói chung, Hiếu là “điểm
đen” không chỉ của 12A1, mà còn của cả khối 12. Gần đây cậu ta lại còn dính vào
một vụ đánh nhau ngoài trường học, bị mời cả phụ huynh lên gặp ban giám hiệu,

