
MỞ ĐẦU
1. TÍNH CẤP THIẾT CỦA ĐỀ TÀI.
Dệt may là ngành có truyền thống lâu đời tại Việt Nam, nhưng trước đây chủ
yếu là phục vụ thị trường trong nước. Ngành Dệt may đã dành một phần cung cấp cho
các nước trong hệ thống XHCN. Chỉ trong vòng hơn chục năm gần đây, Dệt may Việt
Nam phát triển với tốc độ bình quân ở mức 2 con số, đã trở thành một trong những
ngành kinh tế quan trọng, ngành xuất khẩu chủ lực của Việt Nam, đứng hàng thứ 2 về
giá trị xuất khẩu sau ngành dầu khí. Các sản phẩm dệt may Việt Nam bước đầu tạo
được vị thế trên thị trường trong và ngoài nước. Dệt may hiện đang sử dụng gần 5% lao
động toàn quốc (hơn 20% lao động trong khu vực công nghiệp), tạo ra gần 10% GDP,
kim ngạch xuất khẩu luôn đứng thứ 2 (sau xuất khẩu dầu thô) và đóng góp hơn 10%
trong kim ngạch xuất khẩu của cả nước. Chính vì vậy, mọi nguồn lực trước đây của
Ngành luôn dành cho việc phát triển thị trường xuất khẩu, đặc biệt là thị trường Mỹ,
EU và Nhật Bản. Kể từ ngày 11/01/2007 khi Việt Nam trở thành thành viên chính thức
thứ 150 của WTO thì thị trường xuất khẩu ngày càng có cơ hội mở rộng. Tuy nhiên sản
phẩm may mặc của Việt Nam gặp trở ngại từ chương trình giám sát chống bán phá giá
hàng dệt may của Mỹ làm ảnh hưởng rất lớn đến mục tiêu phát triển thị trường xuất
khẩu. Trước đây các doanh nghiệp thành viên của Vinatex lại chạy theo thị trường xuất
khẩu mà không chú trọng đến việc phát triển thị trường nội địa.Trong khi đó thị trường
nội địa với số dân hơn 83 triệu dân (số liệu thống kê năm 2005 của Tổng cục Thống kê)
là thị trường tiêu thụ rộng lớn. Theo cuộc điều tra khảo sát của Trường Đại học Kinh
Tế quốc dân và Tổ chức JICA (Nhật Bản), trong 10 công ty may được phỏng vấn,
ngoại trừ 2 công ty may 19/5 và May 26 do đặc trưng của mình (may đồng phục
ngành), các công ty khác đều có tỷ trọng doanh thu tiêu thụ nội địa thấp. Công ty May
10 đạt tỷ trọng cao nhất cũng chỉ có 18% năm 1999 và 21,5% năm 2000, cá biệt có