
Marcus Antonius
January 14 83 TCN–August 1 30 TCN (age
53)
tượng của Mark Antony (Vatican Museums)
Tiểu sử
Nơi sinh Rome, cộng hòa La mã
Nơi mất Alexandria, Vương quốc Ptolemy
Binh nghiệp

Phục vụ cộng hòa La mã
Năm tại ngũ
83–30 TCN
Cấp bậc Thống chế
Tham chiến
Chiến tranh Gallic
Nội chiến của Caesar
Chiến tranh Antony ở Parthia
Trận Mutina
Trận Philippi
Trận Actium
Marcus Antonius (trong tiếng Latin: M ANTONIVS M F M N[1]) (khoảng 14
tháng 1 năm 83 TCN - 1 tháng 8 năm 30 TCN) được biết đến trong tiếng Anh là
Mark Antony, là một chính trị gia và một thống chế La Mã. Ông là một người
ủng hộ quan trọng và là một người bạn trung thành của Gaius Julius Caesar như là
tướng lĩnh quân đội và là người thừa kế tài sản trở thành một người cháu thứ 2 của
Ceasar. Sau vụ ám sát Ceasar, Antonius chính thức thành lập một liên minh chính
trị với Octavian (Augustus) và Marcus Aemilius Lepidus, được biết đến trong lịch
sử ngày nay với tên chế độ tam hùng lần II.
Chế độ tam hùng bị phá vỡ vào năm 33 TCN. Bất đồng giữa Octavian và Antony
nổ ra cuộc nội chiến. Cuộc chiến tranh kết thúc cộng hòa La Mã vào năm 31 TCN.
Antonius bị đánh bại bởi Octavian tại trận thủy chiến Actium và tại trận đánh

quyết định bên ngoài Alexandria. Ông buộc phải tự tử và người tình của ông,
Cleopatra, tự sát ngay sau đó.
Mục lục
1 Khởi nghiệp
2 Ủng hộ Ceasar
3 Tham khảo
o 3.1 Nguồn chính
o 3.2 Modern works
o 3.3 Nguồn khác
4 Liên kết ngoài
[ ] Khởi nghiệp
Là Một thành viên của dòng họ Antonia, Antonius đã được sinh ra vào mùa đông
87-86 TCN, có lẽ là trong quân đội của Sulla vây hãm Athena trong chiến tranh
Mithridates. Người cha cùng tên với ông, Marcus Antonius Creticus, con trai của
nhà diễn giả lớn Marcus Antonius Orator người đã bị giết hại và chém đầu theo
lệnh của Gaius Marius vào cuối năm 87 TCN. Mẹ của ông, Julia là con gái của
Lucius Caesar (chấp chính quan năm 90, censor 89), một nạn nhân khác của phe
Marian cùng với nhà hùng biện Antonius. Cha của ông (pháp quan năm 74 TCN)
mất năm 71 TCN, trong khi ông đang chỉ huy cuộc chiến chống bọn hải tặc ở Địa
Trung Hải, và Julia sớm tái hôn với Publius Cornelius Lentulus (Sura) (chấp chính
quan năm 71 )một quý tộc chính trị cao quý .

Theo như tiểu sử của Plutarch, ông dành tuổi thiếu niên của mình lang thang trên
đường phố của Roma cùng với em trai và những người bạn của mình, đặc biệt là
Gaius Curio (sau này là quan bảo dân năm 50 TCN).
Plutarch nói rằng trước năm Antonius được 20 tuổi, ông đã mắc nợ số tiền khoảng
250 talent.[2](khoảng 5 triệu USD ngày nay)[3]
Sau thời kì liều lĩnh này, Antonius tới Hy Lạp để trốn các chủ nợ của mình và học
hùng biện. Sau một thời gian họ tập với các triết gia của Athen, ông đã được triệu
tập bởi Aulus Gabinius, tổng trấn của Syria, để tham gia vào các chiến dịch chống
lại Aristobulus II ở Judea, và hỗ trợ cho vua Ptolemaios XII Auletes tại Ai Cập.
Trong các chiến dịch sau này, ông đã chứng minh mình là một tướng lĩnh kị binh
tài giỏi cùng với sự gan dạ và dũng cảm.[4]
[ ] Ủng hộ Ceasar
Vào năm 54 TCN, Antonius trở thành một thành viên trong số các tướng lĩnh
trong quân đội của Ceasar ở Gaul và sau đó là Đức. Ông đã một lần nữa chứng
minh tài năng chỉ huy quân sự dẫn đầu trong chiến tranh Gallic, nhưng tính cách
của ông là nguyên nhân gây ra sự không ổn định ở bất cứ nơi nào mà ông
đến .Antonius và Ceasar được kể lại là những người bạn rất thân thiết. Antonius
bao giờ cũng tự biến mình thành trợ thủ đắc lực cho Ceasar trong những chiến
dịch của ông ấy.
Dưới sự ảnh hưởng của Caesar, ông đã nhanh chóng vươn tới quền lực, trở thành
quan coi quốc khố, chiêm tinh gia, quan bảo dân của tầng lớp bình dân (50 TCN).
Hai nhiệm kỳ làm thống đốc của Caesar, trong khoảng thời gian mười năm, đã hết
hạn vào năm 50 TCN, và ông muốn trở về Rome để tham gia cuộc bầu cử chấp
chính quan. Nhưng sự chống đối từ phe bảo thủ trong viện nguyên lão La Mã, dẫn
đầu bởi Pompey, yêu cầu Caesar từ chức thống đốc và chỉ huy quân đội trước khi
được cho phép tham gia cuộc bầu cử chấp chính quan.

Caesar sẽ không làm như vậy, vì hành động đó ít nhất là tạm thời sẽ làm cho ông
ta chỉ là một công dân và qua đó khiến ông ta có thể bị đưa ra để truy tố đối với
hành vi của mình trong khi tổng đốc một tỉnh. Để ngăn chặn điều này xảy ra
Caesar hối lộ quan bảo dân Curio sử dụng quyền phủ quyết của mình để ngăn chặn
một nghị định của các nguyên lão mà sẽ khiến Caesar mất quân đội, chỉ huy cấp
tỉnh, và sau đó chắc chắn giúp Antonius được bầu làm quan bảo dân tiếp theo.
Antony đã thực hiện quyền phủ quyết của quan bảo dân của mình, với mục đích
ngăn chặn một nghị định của viện nguyên lão tuyên bố thiết quân luật chống lại
quyền phủ quyết, và đã bị trục xuất khỏi viện nguyên lão với một người ủng hộ
khác của Caesar, Cassius, người cũng là một quan bảo dân của người bình dân.
Caesar vượt sông Rubicon khi nghe về những công việc mà phe Cộng hòa mà đã
bắt đầu cuộc nội chiến. Antony rời Rome và tham gia cùng Caesar và quân đội của
ông tại Ariminium. Antonius cai quản Ý trong khi Caesar hủy diệt các quân đoàn
của Pompey ở Tây Ban Nha, và đã lãnh đạo quân tiếp viện đến Hy Lạp, trước khi
chỉ huy cánh phải đội quân của Caesar ở Pharsalus.
Khi Caesar trở thành nhà độc tài lần thứ hai, Antonius trở thành tổng chỉ huy kị
binh, và với tư cách này ông vẫn còn ở Ý là người quản lý bán đảo trong năm 47
trước Công nguyên, trong khi Caesar chiến đấu với những người cuối cùng của
phe Pompey, những người đã ẩn náu trên địa bàn tỉnh châu Phi.
Trong năm 46 trước Công nguyên, ông dường như đã thực hiện hành vi phạm tội
vì Caesar khẳng định về việc phải thanh toán cho số tài sản của Pompey mà
Antonius đã công khai mua, nhưng trong thực tế chỉ đơn giản là chiếm đoạt. Xung
đột sớm xuất hiện, và vào những dịp khác, Antonius đã sử dụng đến bạo lực. Hàng
trăm công dân đã thiệt mạng và bản thân Rome rơi vào một tình trạng hỗn loạn.
Caesar là người không hài lòng nhất với toàn bộ sự việc và loại bỏ Antonius khỏi
toàn bộ trách nhiệm chính trị mà ông gánh vác. Hai người đã không gặp nhau
trong hai năm. Sự ghẻ lạnh đã không tiếp tục lâu dài, với việc Antonius gặp mặt

