Người Việt từng quy hoạch đô thị
chẳng kém ai
Vài chấm phá về vốn liếng đô thị của người Việt
Trước khi người Pháp thôn tính nước ta, người Việt dường như đã từng xây
dựng trên đất nước mình, cho nhân dân mình một hệ thống đô thị không kém
phần đàng hoàng, to đẹp.
Một dải giang sơn từ Lạng Sơn đến Cà Mau, mất gn 100 năm chúng ta mi
có được hệ thống đô thị như được mô tả trong con mắt săm soi của những
giáo sỹ phương Tây trên đường truyền giao đã qua li nước ta: không một
địa phương nào không có "thành" và "thị".
Những dấu tích còn sót lại của hệ thống đô thị nguyên bn ấy như Huế, Hội
An, sau ngày ớc nhà thống nhất - trong thực trạng còn ngổn ngang dấu
ch đổ nát của chiến tranh - đã nhanh chóng được Tổ chức Văn hoá - Giáo
dục và Khoa học của Liên hiệp quốc (UNESCO) ng nhận và ghi tên vào
danh mục "di sản văn hoá thế giới để được bảo vệ vì lợi ích của toàn nhân
loại".
"...sóng sông Hương ru vỗ du dương, bao bọc bởi những vườn cây xanh
tốt, được trang trí thêm bởi vườn tược xum xuê,những dòng kênh như
thêu ren, chạm khắc, thành phố Huế là một kiệt tác về thơ kiến trúc đô
thị...".
Những nhận xét trên của Amadou Mahta M'bow, nguyên Tng giám đốc
UNESCO, rất có thể không chỉ nói riêng v Huế. Cách thức ấy đã là nguyên
lý trong xây dng đô thị Việt nam, "tiền án, hậu chẩm, tả phù, hữu bật", một
dòng nước chảy qua trước mặt được chọn m minh đường.
Tri thức khoa học bản của người Việt khi tiến hành xây dựng một công
trình, một đô thị dựa vào thuật phong thủy, vào bố cục sẵn có từ núi sông,
căn cứ nơi âm dương, ngũ hành mà thêm bớt, dựng đặt. Vì vậy người Việt
chúng ta rất coi trọng thiên nhiên, tựa lưng vào núi, ngoảnh mặt ra sông,
cùng vi núi sông tồn tại và phát trin.
Trên toàn cõi Việt Nam, những đô thị giàu chất thơ, "... những dòng kênh
như thêu ren, chạm khắc...", chắc chắn kng chỉ có Huế. Tiếc là khi Tiến
sỹ Amadou Mahta M'bow đến Việt Nam, những thành phố ấy đã không còn!
Chiếu dời đô của vị vua khởi đầu nhà Lý khi chọn đất để định đô Thăng
Long chẳng đã chỉ rõ: "... Ở giữa khu vực trời đất, được thế rồng chầu hổ
phục, chính giữa nam bắc đông tây, tiện nghi núi sông sau trước. Vùng này
mặt đất rộng mà bằng phẳng, thế đất cao mà sáng sủa, dân cư không khổ
thấp trũng tối tăm, muôn vật hết sức tươi tốt phồn thịnh. Xem khắp nước
Việt đó là nơi thắng địa, thực là chtụ hội quan yếu của bốn phương, đúng
là nơi thượng đô kinh sư mãi muôn đời..." (Đại Việt sử ký toàn thư - Chiếu
dời đô - Bn dịch của Viện Khoa học Xã hội Việt Nam - NXB KHXH, Hà
Nội - 1993).
Khi nhà Nguyễn chọn Phú Xuân làmi định đô cũng dựa vào hình sông
thế núi: "...Kinh sư là nơi miền biển miền núi đều họp về, đứng giữa miền
nam, miền bắc, đất đai cao ráo, non sông phẳng lặng; đường thủy thì có ca
Thuận An cửa Tư Hiền sâu hiểm, đường bộ thì có Hoành Sơn, Hải Vân ngăn
chặn; sông lớn giăng phía trước, núi cao giữ phía sau, rồng cuốn, hổ ngồi,
hình thế vững chãi..." (Đại nam Nhất thống chí - Quốc sử quán - Bn dịch
Viện Sử học - Hà Nội 1969).
Trên khắp đất nước, từ Bắc vào Nam, những công trình thun Việt một thời
xưa cũ - không b người Pháp triệt hạ, còn sót lại đến nay - trong hệ thống
đền chùa như chùa Keo ở Thái Bình vi tháp chuông ba tầng bằng gỗ được
chế tác tinh xảo; như Đình Bng ở Từ n, Bắc Ninh, chùa Thầy, chùa Tây
Phương ở Hà Tây (nay là Hà Ni), chùa Thiên Mụ ở Huế, chùa Yên Tử ở
Quảng Ninh, hi tụ triết lý tư duy Việt chắt lọc trải đã nhiu đời,... và nhiu
công trình khác nữa, đều trở thành danh thắng, đều cùng với cảnh quan thiên
nhiên tạo nên mt tiu vũ trụ quyến rũ.
Thhình dung, nếu những kiệt tác kiến trúc ấy cùng tn tại trong một không
gian đô thị hoàn chỉnh vốn có ca kinh thành Thăng Long xưa, với hệ thống
những công trình đã bị chiến tranh và thời gian hủy hoại như ca và tháp
Báo Thiên, ca Chân Giáo, Chân Tiên, chùa Châu Lâm, Châu Long... cùng
các phủ đệ thời Lê - Trịnh bên bhồ Thủy Quân kéo dài từ hồ Tây qua hồ
Gươm đến Đồn Thủy, và các đô th cổ của người Việt từng xây dựng trong
nhiều thế kỷ, chắc chn rằng bộ mặt hệ thống đô thị Việt Nam không thua
m bất cứ một hệ thống đô thị nào đồng thời trên thế giới, ít nhất vì tính
đặc sắc và vẻ quyến rũ riêng.
Cảnh quan hồ giữa trung tâm, nhà xinh, phố xinh soi mình bóng nước,
những hàng lộc vừng cổ thụ trải thảm, thêu hoa trên từng bước chân chính là
nét đẹp còn gi được của Hà Nội nghìn năm làm say đắm lòng người.
Rõ ràng cnh vật Thăng Long xưa đã gợi thi hứng cho không ít thế hệ thi
nhân, để lại cho đời sau nhiều tác phẩm thi ca bất hủ. Thăng Long không
đẹp, không có "nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang" thì văn học Vit
không thể có Bích câu kỳ ngộ.