Tâm trí phân tán –n bệnh kỳ lạ
(Hình minh họa)
Các bác sĩ Tây y đã gửi cho tôi một đống hồ bệnh án khi họ chuyển bệnh
nhân cho tôi. Tôi đã quá bn rộn nên không kịp đọc hồ sơ trước khi ông ấy
đến phòng km của tôi.
Tôi hi:Ông bbệnh gì?”. Ông y trả lời: Tôi rất khỏe! Tôi gần như chẳng
có vn đề gì cả.” Tôi cảm thấy hơi bối ri: Vậy tại sao ông lại đến đây
khám bnh?”. “Bác sĩ gia đình của tôi nói tôi có bệnh và đề nghị đến đây
gặp ông nên tôi tới đây.”
Ồ?” Tôi bắt đầu lật hồ sơ bệnh án và xem. Kết luận là một chẩn đoán được
ghi trong 30 chi. Tôi cảm thấy choáng.
Tôi thành thật với ông ấy rằng: “Tôi không hiểu vì sao bác sĩ của ông gửi
ông đến với tôi, tôi hoàn toàn không biết chẩn đoán của ông ta là gì. Nếu
ông mun thử phương pháp của y học cổ truyền Trung Hoa thì hãy klại
bệnh tình của ông cho tôi nghe.”
Và sau đây là câu chuyện của ông ấy: “Vợ tôi đã muốn ly hôn từ lâu. Để cứu
vãn cuộc hôn nhân, tôi hứa sẽ làm bất cứ điều gìấy yêu cu. Một trong
những điều kiện cô ấy đặt ra cho tôi đó là tôi phi đến gặp bác sĩ tâm thần
một lần một tuần. Tôi đã đồng ý gặp bác m thần trong suốt hơn hai năm
và cuối cùng bác sĩ chẩn đoán tôi khiếm khuyết nghiêm trng về tâm
thần. Họ làm nhiu xét nghiệm, kiểm tra và cho tôi một đống thuốc, nhưng
chúng hoàn toàn phản tác dụng. Tồi tệ n nữa, tôi thm chí còn gặp nhiều
vấn đề hơn trước. Không hiểu sao, họ vẫn cho là họ đã chn đoán đúng,
nhưng căn bệnh ấy Tây y chữa không được, nên họ đã nhông…”
Ông y nói nghe như thể tình trng của ông đã là vô vọng rồi, chẳng còn
cách nào nữa.
Tôi tò mò hỏi: “c bác sĩ Tây y nghĩ ông bị gì?”
Ông y trầm ngâm một lúc rồi tỏ vẻ xấu hổ. Hết nhìn tôi rồi lại quay mặt đi.
Cuối cùng, ông thu hết can đảm và nói: “Vấn đề lớn nhất trong cuộc sống
của tôi từ trước tới gi là dù đã hơn 50 tuổi rồi nhưng tôi chưa bao giờ hoàn
thành được một việc gì sau khi bắt đầu cả”. Sau khi nghe xong, tôi phải nhịn
lm để không bật cười lớn.
Ông tỏ ra nghiêm túc và tiếp tục nói: i chưa bao giờ có một việc làm
thực sự nào trong đời mình. Mi khi bắt đầu xin việc, tôi sẽ viết đơn một
cách nhiệt tình, nhưng giữa đường tôi lại bỏ ngang. Khi tiến hành sửa chữa
thgì, tôi cũng ly hộp dụng cụ và bày đồ ra nhưng kng bao giờ sửa được
thgì dù mất hết bao nhiêu thời gian. Vợ tôi cảm thấy bực bội vì điều này.
Tôi không thể đọc được quyển sách nào quá hai hay ba trang đầu tiên. Vy
nên điểm của tôi ở trường trung học và phổ thông luôn luôn dưới điểm C, và
đấy chính là lý do.”
Tôi hi: Vậy làm sao ông đỗ tốt nghiệp được?”
Tôi có một thi thơ ấu và một tuổi trẻ đầy đau buồn. Vì tôi đã không học
hành, cái quần nào mà tôi có được cũng đều bị thủng mấy lỗ vìi hay c
chân lên ghế. Cha mẹ tôi thử hết cách mà không được nên đã phải lấy dây
thừng buộc tôi vào ghế. Mặc dù vậy tôi vẫn nhảy vào sân nhà trong khi vn
đang b trói chặt vào ghế để chơi đùa với lũ sóc và mèo. Tôi chỉ đơn giản là
không làm bài tập về nhà thôi. Cui cùng bác sĩ bày cho cha tôi “đơn thuốc”
là đánh tôi mỗi ngày một ln trong 5 phút. Cha tôi nghe lời bác sĩ, và tôi vừa
đủ điểm tốt nghiệp hết cấp 3. Tôi có nhiều ý tưởng mới và hay mà người
khác không nghĩ ra. Bạn tôi đã lấy ý tưởng của tôi để kinh doanh và trnên
giàu có, còn tôi chỉ sống cuộc đời bình thường vì tôi không thngồi xuống
và làm những công việc cụ thể nào cả”.
Càng kông càng khó chịu.
Có rt nhiu ngành nghề chỉ cần nói mà không cn sử dụng tay chân, tại
sao ông không thlàm một việc nào trong sđó?”. Tôi nói nửa đùa na thật
để an ủi ông. Ông nói, “thậm chí người tàn tt không có tay chân cũng chẳng
như tôi… bắt đầu mọi thứ và không bao gihoàn thành chúng. Schú ý và
đam mê của tôi ngắn ngủi như pháo hoa, vụt sáng vài giây rồi biến mất”.
Trong khi nghe ông kể, tôi bắt mạch và khám lưỡi của ông ấy (thông tin
thêm: y học cổ truyn Trung Hoa yêu cu cơ bản phải bắt mạch và khám
lưỡi, việc km đó giúp chẩn đoán nhiều bệnh chứ không đơn thuần như tên
bộ phận được khám). Tay cầm kim cm cứu, tôi trầm ngâm sẽ bắt đầu điều
trị từ đâu…
Lúc rng sáng, ông còn chưa kịp mở mắt đã nghe vợ nói: “Còn by ngày là
hết hạn nộp đơn hoàn thuế. Anh đã chun bị cả 1 năm nay rồi. Nếu anh còn
trễ hạn như trước em sẽ lập tức dọn ra khỏi nhà”
Ông hỏi vợ: “Em đang đe dọa anh đó sao?”
Bà trlời cộc lốc: “Không, đó là 1 li thông báo.”
Vợ ông biết đó là biện pháp khó khăn và tàn nhẫn để ngăn ông phân tán tư
tưởng. Bà biết đã ép chồng làm điều quá khả năng, nhưng bà đã mt hết kiên
nhẫn và lòng tin vào chồng sau nhiều năm.
Ông đến phòng km trong một m trạng có phần lơ đãng. Vừa ngi xuống,
ông lấy ví ra khỏi túi ra. Lục lọi tìm kiếm trong ví thứ gì mà ông cũng không
rõ. Đột nhiên mt bức ảnh rớt xuống. Tôi nhặt lên và đưa trả lại. Đó là tm
hình cũ chụp mt đứa trẻ khoảng năm tuổi.
Tôi không thể đoán được đó là một trai hay gái, khuôn mặt nó bị phết
màu lòe loẹt phản ánh sự vụng về và thiếu thẩm mỹ. Tôi tự hỏi vì sao ông y
li quý một tấm nh xấu xí như vậy và luôn để trong ví mang theo mình.
Trước khii kịp hỏi, ông xin phép tôi kể câu chuyện về bức ảnh đó.Đây là
tm hình chụp tôi khi 5 tuổi. Khi đó chị gái tôi rất thích vẽ nguệch ngoạc
như vậy. Chị ấy đặc bit thích vẽ vời lên mặt người khác. Một đêm khi tôi
đang ng, chị ấy đã vký hiệu chữ lên mặt tôi. Đột nhiên đêm đó tôi bị sốt
cao.n bệnh trở nặng và tôi rơi vào hôn mê, gia đình tức tốc đưa tôi vào
bệnh viện cấp cứu. Bác sĩ bị sốc khi thấy khuôn mt tôi. Khi được kể là ch
tôi vlên mặt tôi cho vui thì ông ấy chụp một tấm hình m kniệm.”
Khi nghe câu chuyn đó, tôi đột nhiên nhớ li lời răn dạy của những người
cao tui Trung Quốc. “Con không nên vẽ lên khuôn mặt của một người khi
người đó đang ngủ, nếu không linh hồn người đó không thnhận ra chính
mình và không thể quay trở về thể xác được…”
Tôi hi ông: “Có phải m trí anh trở nên bị phân tán kể từ đó?”
Ông suy nghĩ một hi lâu rồi trả lời một cách bâng quơ: “Có vẻ như vy.”
Tôi hiu được phần nào nguyên nhân sâu xa của căn bệnh đó là gì. Có llinh
hồn ông ấy đã không thể trở về cơ thể kể từ đêm hôm đó. Trong suốt 50 m
qua, ông ấy đã đánh mất sự sáng suốt của mình. Ông y luôn cảm thấy như
có cái gì đó bất ổn với chính mình. Mặc dù ông y không thật sự bị rối loạn
m thần nào cả, nhưng tâm trí luôn bị phân tán.
Điều này sẽ xảy ra khi không còn linh hồn quản thúc cơ thể mình nữa. Khi
vui mừng, họ sẽ chạy xung quanh và không thể đứng yên dù ch một giây.
Khi chuyn đó xảy ra, họ thậm c còn không biết làm cách nào để tránh va
vào nồi nước sôi hay cho dầu nóng. Khi chán nản, họ thậm chí còn không
có động lực để ra khỏi giường. Họ còn không thể biết mình đang ở đâu.
Khi linh hồn không thể trờ vthể của nó, người đó sẽ không thể kiểm
soát sự giận dữ hay phấn khích đột ngột của mình.
Khi linh hồn rời khỏi nơi ở của nó, người đó sẽ không thể phân bit được
giữa tình yêu và t hận, quan trọng là năng lượng sống của người ấy sẽ bị
suy yếu.
Khi linh hồn không còn nữa, cơ thể mất khả năng tự kiểm soát. Nó trở nên
trống rỗng (lưu ý của người dch: rất khó đdin đạt từ tiếng Trung Quốc ra,
đoạn vừa dịch có ý nghĩa tương đương).
Sau cuộc trò chuyện, tôi nói với ông về mối liên hệ giữa thxác và tinh thn,
cũng như lợi ích của việc ngồi thin và bi dưỡng tâm hồn của con người.