THIỆN-CĂN, PHƯỚC-ĐỨC VÀ NHÂN-DUYÊN
Tác Giả: Cư Sĩ Diệu Âm
Lời Tri Ân
Diệu Âm chỉ một lòng chí thành tha thiết muốn giao lưu pháp Niệm Phật Hộ Niệm
cứu người duyên vãng sanh Tịnh-Độ, trong một báo thân này được phước phần thành
tựu đạo giải thoát.
Thành khẩn cúi đầu phục nguyện người người có duyên đọc đến liền phát tâm tin tưởng
vững vàng vào đại nguyện của A-Di-Đà Phật, quyết lòng niệm Phật cầu sanh Tây-Phương
Cực-Lạc, tích cực trợ duyên cho nhau giúp người vãng sanh, đừng để lỡ mất hội này
trăm ngàn vạn kiếp đành phải chịu đọa lạc khổ đau!
Diệu Âm xin nói lên lời tri ân sâu sắc đến chư vị trong Ban Ấn Tống cùng thiện hữu tri
thức đồng tu trong nước cũng như khắp nơi trên thế giới đã phát tâm viết lại những cuộc tọa
đàm khô khan nói về Niệm-Phật, Hộ-Niệm, Vãng-Sanh này. Nếu những lời này có chút công
đức nào, xin thành tâm hồi hướng đến tất cả chư vị phát tâm cùng khắp pháp giới chúng
sanh, nguyện tất cả trong một báo thân này đều được thành tựu đạo quả.
Nam Mô A-Di-Đà Phật.
Diệu Âm (Minh Trị) kính tri ân
Lời Ban Ấn Tống:
Từ những lời tọa đàm tâm huyết của Diệu Âm tình tạo nên duyên cho nhiều
đồng tu trong nước cũng như nhiều nơi trên thế giới phát tâm kết thành một nhóm cặm cụi,
gắn làm việc với nhau trong thời gian qua. Chúng tôi xin tạm gọi nhóm này Ban Ấn
Tống Tọa Đàm”. Một điều khay trong nhóm chỉ một ít người được gặp mặt nhau,
còn hầu hết chỉ biết qua bằng email trên Internet. Ấy thế mà vẫn sinh hoạt tốt đẹp.
Đến nay chư vị đồng tu đã tnguyện tham gia vào Ban Ấn Tống cũng khá đông,
nên chúng tôi bắt đầu phân công tác để cùng nhau làm. Thật khá vui và đầy đạo vị.
Pháp Hộ Niệm vãng sanh thật sự quá lợi lạc cho người học Phật, Ban Ấn Tống phát tâm
tích cực giao lưu rộng rãi pháp Hộ Niệm để trợ duyên cho người niệm Phật nhiều hội
trong một báo thân này được hoàn mãn tâm nguyện vãng sanh thành đạo. Trong tinh thần
này, tính đến nay (7/2012) chúng tôi đã ấn tống được các bộ tọa đàm về Hộ Niệm của
Diệu Âm như: Hộ niệm Pháp Tu”, “Khế Lý khế Cơ”, “Hướng Dẫn Khai Thị”. Hôm
nay xin gởi đến chư vị tập sách: “Thiện-Căn, Phước-Đức, Nhân-Duyên”, ghi lại cuộc tọa
đàm của Diệu Âm. Trong 48 tọa đàm ngắn này, nửa phần đầu tọa đàm nhân
chuyến viếng thăm Âu Châu vào tháng 10/2011, nửa phần sau được kết thúc tại Niệm Phật
Đường A-Di-Đà Brisbane, Australia tháng 11/2011.
Những bộ tọa đàm này sĩ Diệu Âm đã hướng dẫn rất cụ thể ràng về phương
pháp Hộ Niệm, đáng làm kim chỉ nam cho các Ban hộ Niệm khắp nơi vậy.
Ban Ấn Tống luôn luôn hân hoan đón nhận tất cả chư vphát tâm trợ duyên, chúng
sanh phục vụ. Những sinh hoạt của Ban Ấn Tống Tọa Đàm đều được đăng vào trang
website:
www.hoasenvanno.wordpress.com
Chư vị có thể lấy website này làm điểm gặp gỡ vậy.
“Ban Ấn Tống Tọa Đàm” chúng con xin thành tâm cảm ơn đến Quý Thầy:
- Thích Chí Giác Châu
- Thích Hạnh P
- Thích Nữ Như Hương (Chùa viên Minh)
Đã từ bi nâng đỡ, chỉ dạy, khai thị cho chúng con trên con đường phát tâm phục vụ đạo
pháp, nhờ thế mà Ban Ấn Tống chúng con làm việc có khó khăn nhưng vẫn được an tịnh,
sinh hoạt được phát triển và càng ngày càng thuận lợi hơn.
Ban Ấn Tống thành tâm tạc dạ ghi ơn. Mong chư vị phát tâm càng ngày càng gắn
với nhau để làm đạo, quyết lòng niệm Phật cầu sanh Tịnh-độ.
Cầu nguyện tất cả chư vị trong một báo thân này đều được A-Di-Đà Phật tiếp độ vãng
sanh Tây-Phương Cực-Lạc, trực chứng A-Duy-Việt-Trí B-Tát, thành tựu đạo Bồ-Đề.
Ban Ấn Tống cẩn ghi.
THIỆN-CĂN, PỚC-ĐỨC, NHÂN-DUYÊN
(Tọa Đàm 1)
Nam Mô A Di-Đà Phật.
Diệu Âm này là phàm phu, tội chướng sâu nặng, trí huệ chưa khai! Cư sĩ Tâm Nhật
Thuyết nói rằng cư sĩ Diệu Âm cho lời pháp thoại thì Diệu Âm này không dám nhận. Chỉ
biết rằng mình là người nghiệp chướng sâu nặng nên thông cảm với những người cùng
nghiệp chướng sâu nặng như chúng ta... Cho nên những lời nói này là lời tâm sự.
"Đồng hoạn tương thân"! Tức là cùng hoạn nạn với nhau, chúng ta thương nhau, đùm
bọc với nhau để dìu dắt nhau nương theo pháp Phật, cầu mong cho trong một báo thân này
chúng ta có phước phần giải thoát, giải tất cả những cái ách nghiệp của người phàm phu,
thoát qua sáu đường sanh tử.
Sở dĩ mà chúng ta nói được như vậy là vì đức Thế-Tôn biết rằng chúng sanh nghiệp
chướng sâu nặng như chúng ta vẫn được cái phước phần vượt qua sanh tử luân hồi. Ngài ban
cho chúng ta một pháp môn rất dễ mà lại vô cùng vi diệu. Dễ vì ứng hợp với căn cơ thấp
kém hạ căn như chúng ta. Vi diệu vì nhờ phương pháp này mà thay vì khi buông báo thân
chúng ta bị đọa lạc hàng vô lượng kiếp trong ba cảnh xấu ác, nay lại vượt về tới Tây-Phương
Cực-Lạc để một đời này bất thối thành đạo.
Xin thưa với chư vị, là một phàm phu tục tử khi gặp được cái cơ duyên này chúng ta
thấy mừng rỡ vô cùng. Tất cả chúng ta ai ai cũng được quyền hy vọng thành đạo. Thấy vậy
mới biết pháp Phật vi diệu! Vi diệu bất khả tư nghì!...
Nếu chúng ta là một đại Bồ-Tát, trong một đời này đi về Tây-Phương để thành đạo thì
không có gì đáng tuyên dương hay đáng mừng rỡ. Nhưng mà tuyệt vời chính ở chỗ một
người phàm phu tục tử, tội chướng tràn đầy, oan gia trái chủ chập chùng, chúng ta đang đứng
trước cửa ngõ của ba đường ác hiểm, ấy thế nhờ một câu A-Di-Đà Phật mà về được tới Tây-
Phương Cực-Lạc để một đời thành đạo... Thật quá vi diệu! Đức Phật nói rõ rệt như vậy!
Cho nên, khi biết rằng là hạng phàm phu tục tử, chúng ta hãy thương yêu nhau, đoàn kết
với nhau, yểm trợ cho nhau, dìu dắt nhau đi cho đúng con đường này. Con đường thành đạo
ngắn nhất. Con đường thành đạo lạ lùng mà đến nỗi không ai có thể giải được!
Tại sao lại như vậy?... Chỉ khi nào về được Tây-Phương rồi, thành Phật rồi, chúng ta
mới hiểu được chuyện này. Một người tội chướng sâu nặng, thì trong nhiều kinh điển đã nói
rằng, với hạng người như chúng ta nhất định phải chịu đọa lạc, nhất định tiếp tục trầm luân,
chịu ách nạn sanh sanh, tử tử lũy kiếp không biết ngày nào mới thoát nạn được!...
Ấy thế mà đức Phật còn có nói rõ rệt rằng, một người nào tin vào câu A-Di-Đà Phật,
một người nào nghe câu A-Di-Đà Phật mà tâm hoan hỷ, tin ưa, hạ một chí nguyện quyết đi
về Tây-Phương Cực-Lạc, rồi thành tâm niệm câu A-Di-Đà Phật. Niệm "Nam Mô A-Di-Đà
Phật" cũng được, niệm bốn chữ thôi "A-Di-Đà Phật" cũng được, lược bớt đi hai chữ, bốn
chữ thôi, cứ thế mà đi... Lòng tin hôm nay thì vững hơn hôm qua... Sau khi chúng ta cộng tu
rồi, lòng tin phải vững hơn trước khi chúng ta cộng tu... Khi chúng ta ăn cơm, chúng ta có
cái niềm tin vững hơn trước khi ăn cơm... Rồi ngày mai... ngày mốt... niềm tin cứ tiếp tục
tăng lên, đừng bao giờ giảm xuống. Trước những giờ phút xả bỏ báo thân, chư vị vẫn giữ
nguyên ý nguyện này...
- Nghĩa là niềm tin không lay chuyển...
- Nghĩa là chí nguyện vãng sanh không được bữa có bữa không...
- Nghĩa là tâm ý không được chờn vờn, phân đo...
Chờn vờn, phân đo nghĩa là hôm nay thì chúng ta muốn vãng sanh, ngày mai thì chúng
ta nói thôi để suy nghĩ đã... Rồi ngày mốt thấy đời khổ quá thì nguyện vãng sanh trở lại...
Không được chập chờn như vậy!... Tức là, Tín phải vững lên! Nguyện phải càng ngày càng
tha thiết, không được giảm! Câu A-Di-Đà Phật phải nở mãi trên môi chúng ta. Cái môi niệm
Phật, thì tâm phải niệm Phật. Thành tâm mà niệm Phật.
Phật dạy rằng, không cần nhất định phải nhất tâm bất loạn, không cần nhất định phải
chứng đắc, chí thành lên, chí thiết lên, trì giữ câu A-Di-Đà Phật, Ngài nói quý vị làm như
vậy, rồi trước những giờ phút lâm chung cất lên một niệm "A-Di-Đà Phật" cầu về Tây-
Phương, nếu mà chư vị không đi về tới Tây-Phương Cực-Lạc để một đời thành tựu đạo quả,
thì A-Di-Đà Phật thề rằng Ngài không giữ ngôi Chánh-Giác.
Xin thưa với chư vị, khi nghe lời nói này, chư vị có cảm thấy sung sướng không?... Có
thấy ngộ ra con đường thành đạo của chúng ta không?... Đây là con đường duy nhất cho
chúng sanh như chúng ta trong một báo thân này thành đạo. Ngoài con đường này nhất định
không có con đường thứ hai để chúng ta có quyền nói: Thành tựu đạo quả.
Trở lại chuyện của hàng hạ căn, chúng ta phải thương yêu với nhau, phải đoàn kết với
nhau, phải bảo vệ với nhau. Để chi?... Để cho những người gọi là "Đồng Hoạn" này, đồng
cái hoạn nạn của nghiệp chướng, một đời này rủ nhau đi về Tây-Phương gặp đức A-Di-Đà...
Nam cũng thành tựu đạo quả, nữ cũng thành tựu đạo quả, một người dù nghiệp chướng sâu
nặng này cũng được thành đạo quả. Nếu chúng ta có nhiều phước báu, trước khi ra đi có thể
ngồi cười hề hề không bị bệnh khổ gì cả. Nhưng vãng sanh dưới hình thức nào, chúng ta vẫn
bình đẳng thành tựu đạo quả trên cõi Tây-Phương.
Mong cho chư vị củng cố niềm tin cho vững vàng, quyết lòng nương theo câu A-Di-Đà
Phật đi về Tây-Phương. Cái điểm quan trọng của chúng ta đã được chư Tổ nói rất kỹ trong
những lời khai thị.
- Hãy chí thành, chí kính, hãy khiêm nhường tối đa, rồi dùng cái lòng chí thành đó niệm
câu A-Di-Đà Phật.
- Hãy bỏ lại sau lưng tất cả những nghiệp mà chúng ta đã tạo ra trong quá khứ.
- Hãy bỏ lại sau lưng tất cả những tập khí sai lầm, đối với một người phàm phu lấy lòng
khiêm nhường chí thành, thật thà, gọi là "Lão thật để niệm Phật". Chỉ vậy mà thôi...
Hy vọng rằng tất cả mọi người ngồi đây, đều về Tây-Phương thành tựu đạo quả, để
cùng với chư Phật đi khắp mười phương pháp giới cứu độ chúng sanh.
Thành tâm chúc mừng cho chư vị... nếu sau những lời này tất cả đều vững tâm, vững
chí, một lòng một dạ đi về Tây-Phương Cực-Lạc...
Nam Mô A-Di-Đà Phật.
THIỆN-CĂN, PHƯỚC-ĐỨC, NHÂN-DUYÊN
(Tọa Đàm 2)
Nam Mô A-Di-Đà Phật.
Vãng Sanhcái pháp tu thấp nhất, căn bản nhất, dễ dàng nhất, hợp với căn của
chúng ta.
Trong thời mạt pháp này. Căn cơ của chúng ta thấp lắm, không cao đâu. Nếu mà căn
chúng ta cao một chút, gọi thượng căn thượng trí, thì ta không thèm nói chi đến pháp hộ
niệm, ta sẽ niệm Phật cho đến nhất tâm bất loạn rồi đứng vãng sanh, biểu diễn một sự
vãng sanh giống như ngài Thiện-Đạo Đại Sư, Ngài leo trên cây cao thiệt cao, Ngài giăng hai
cánh tay ra rồi bay xuống... Ngài ngồi xếp bằng dưới đất, bắt ấn tam muội ng
sanh luôn.
Nhưng niềm ước để được nhất tâm bất loạn đối với chúng ta khó cách nào th
thành hiện thực được! Mình nói như vậy phải bi quan lắm không? Xin thưa với chư vị,
không phải bi quan, mà đây là điều thực tế.
Trong kinh Đại-Tập, đức Thế-Tôn nói: Thời mạt pháp ức vạn người tu khó tìm ra
một người chứng đắc”. Nhất tâm bất loạn một cảnh giới chứng đắc. Cho nên ta mới nói
rằng ức vạn người đang tu hành ngày hôm nay m không ra một người chứng đắc. đã
không được chứng đắc để nhất tâm bất loạn, thì bắt buộc ta phải cách khác để phải được
vãng sanh về Tây-Phương Cực-Lạc. tự ta không thể nào tự mình thành đạo được, nên
phải tạo cho được sự trợ duyên tốt, tạo cho được strợ duyên viên mãn đta lấy cái nhân
niệm Phật hôm nay kết thành cái quả báo viên mãn trên cõi Tây-Phương.
Như hồi sáng nay chúng ta đã nói qua, niệm Phật cái “Nhân”, nhưng mà không chú ý
cái Duyên”, thì coi chừng cái Nhân niệm Phậthôm nay nó sẽ nở ra cái “Quảtrong một
vạn kiếp nào đó ở tương lai, chứ không nở trong đời này. Trong khoảng thời gian dài vằn vặc
đó ta có thể bị nạn!…
Chính vậy, chúng ta phải chú ý rất kỹ điểm này. Các vị Tổ toàn những vị
thượng thiện-căn, nhưng đến sau cùng hầu hết các Ngài đều chuẩn bị sự hộ niệm rất cẩn
thận, dặn dò các hàng đệ tử hộ niệm trợ duyên cho các Ngài một cách hết sức chu đáo.
- Thứ nhất, chính các Ngài luôn luôn giữ cái tâm khiêm nhường để làm gương cho
chúng sanh.
- Thứ hai, chính Ngài cũng nhiều khi nhận rằng vẫn còn có nghiệp chướng.
Chúng ta nên nhớ, còn nghiệp chướng là còn trong sanh tử luân hồi. Nếu tu nhiều thì
phước nhiều. phước nhiều thì nghiệp ác không hoặc rất nhỏ, nhưng chúng ta vẫn
còn cái nghiệp thiện. Hồi sáng này chắc quý vị nghe nhắc đến lời nói của ngài Tĩnh-
Am, vị Tổ thứ ời một của Tịnh-Độ Tông Trung Hoa. Ngài nói những người không
nghiệp ác, toàn nghiệp thiện thôi, nhưng Ngài lại nói: Nghiệp thiện càng lớn thì sanh tử
càng nặng”… Còn nếu chúng ta nghiệp ác càng lớn, thì tam đồ càng nặng! Đổi chữ Sanh
Tử” thành chữ “Tam Đồ”, một chút vậy thôi!...
Chính thế, chúng ta tu hành không nên định nghĩa rằng làm thiện đủ. Hoàn toàn
không đủ đâu! Chúng ta nhất định phải tu Tịnh nghiệp”. Tu tịnh nghiệp nhưng cầu
chứng đắc nhất tâm bất loạn, để được an nhiên tự tại, bay từ trên cây xuống, ngồi xếp
bằng thị tịch như ngài Thiện-Đạo, thì không có đâu chư vị ơi!...
Ngài Thiện-Đạo A-Di-Đà Phật tái lai mới biểu diễn được chuyện đó. Còn đây
chúng ta hàng phàm phu tục tử thì nhất định không bao giờ được chuyện đó đâu…
Chính vậy, Tâm Nhật Thuyết bất ngờ nhắc đến chuyện hộ niệm, thật thích hợp
trong khung cảnh tu hành với căn cơ hạ liệt như chúng ta.
Xin thưa với chư vị, muốn tu thành đạo trong đời này hãy nhớ cho kỹ lời dạy của Ngài
Ấn-Quang Đại Sư. Chúng ta nên nhớ kỹ, Ấn-Quang Đại Đại-Thế-Chí Bồ-Tát tái lai
chứ không phải tầm thường, nhưng suốt cuộc đời của Ngài, khi nói lên một câu nào, Ngài