THIÊN 63: NGŨ VỊ LUẬN
Hoàng Đế hỏi Thiếu Du: "Ngũ vị khi ăn vào miệng, mỗi loại đều có nơi để nó
quay về, mỗi loại đều có thể bệnh riêng[1]. V chua đi về cân khí, nếu ăn q
nhiu vị chua s làm cho thành chứng tiểu bí (lung)[2]; Vị mn đi về huyết,
nếu ăn quá nhiều vị mặn sẽ làm cho thành chứng khát nước[3]; Vị cay đi về
khí, nếu ăn qnhiều vị cay sẽ thành chng động tâm[4]; Vị đắng đi về cốt,
nếu ăn qúa nhiều vị đắng sẽ làm cho tnh chng nôn[5]; Vị ngọt đi về nhục,
nếu ăn quá nhiều vị ngọt sẽ làm cho tnh chng Tâm bứt rứt[6]. Ta biết
những gì xy ra về chúng, nhưng ta kng biết do đâu thành n vậy?[7].
Ta mong được nghe giải thích về những nguyên nhân gây ra đó”[8].
Thiếu Du đáp: “Vị chua nhập vào đến Vị, khí của rít lại có tác dụng thu
liễm, lên trên đến lưỡng tiêu (Trung và Thượng), không còn th xuất hoặc
nhp được nữa, không xuất được, tức là sẽ lưu lại trong Vị, nếu trong Vị ôn
hòa không tích lại được, nó sẽ xuống dưới rót vào Bàng quang, bc của Bàng
quang mng và mềm, khi có v chua sẽ co rút lại, ràng buộc không tng, thủy
đạo không vận hành, do đó sẽ bị chứng tiểu bí (lung)[9] m khí tức bộ
phn sinh dục là nơi tích tụ củan khí, cho nên v chua nhp vào s đi đến
(tông) cân vậy”[10].
Hoàng Đế hỏi: "Vị mặn khi nhập vào đến Vị, khí của nó đi lên trên đđi vào
Trung tu, rót vào c mạch để rồi huyết khí của mạch đưa đi, khi huyết và v
mặn cùng hp vào nhau sẽ làm cho ngưng trệ, ngưng trệ thì nước trấp trong Vị
phải rót vào để tư nhuận, và phải rót vào cho nên thy dch trong Vị bị kiệt,
thì con đường của yết hầu phải khô, vì thế cuống lưỡi bị khô và hay khát
nước[11]. Huyết mạch là con đường vận hành của Trung tiêu, vì thế nếu vị
mặn nhập vào phải đi đến huyết vậy”[12].
Hoàng Đế hỏi: "Vị cay đi v khí, nếu ăn nhiều vị cay sẽ làm thành chứng động
Tâm, tại sao vậy ?”[13].
Thiếu Du đáp: “Vị cay nhập vào V, khí của nó chạy lên đến Thượng tiêu,
Thượng tiêu nơi nhn lấy kđể mở rộng đi đến các vùng ơng của tn
thể[14]. Gừng và rau hẹ, khí của chưng cất lên trên, khiến cho kdoanh vệ
luôn luôn nhận lấy sự (sự kích thích ấy), lưu lại lâu ngày dưới Tâm, khiến
cho thành chng động m[15]. Vị cay và khí cùng đi chung nhau, vì thế vị
cay o sẽ cùng đi ra ngoài với mồi vậy”[16].
Hoàng Đế hỏi: "Vị đắng đi về cốt, nếu ăn nhiều vị đắng sẽ làm cho người ta b
n, tại sao vậy ?”[17].
Thiếu Du đáp: “Vị đắng nhập vào V, khí của n cốc không thắng được vị
đắng, vị đắng nhập vào vùng H hoãnm cho con đường vận hành của Tam
tiêu bbế tắc không tng, vì thế thành chứng nôn[18]. Răng là nơi chấm dứt
của cốt, vì thế vị đắng vào sđi theo cốt, vì thế vị đắng nhp vào rồi lại quay
trở ra bằng miệngng, cho ta biết vị đắng là quay về cốt vậy” [19].
Hoàng Đế hỏi: "Vị ngọt đi về nhục, nếu ăn nhiu vị ngọt sẽ làm cho người ta
bứt rứt ởm, tại sao vậy ?”[20].
Thiếu Du đáp: “Vị ngọt nhập vào Vị, khí của nó nhược và tiu, không thể lên
trên đến Thượng tiêu, nó s cùng với cốc khí lưu lại ở trong Vị, sẽ làm cho
trong Vbị mềm và lơi lỏng[21]. Khi V bị mềm (nhu) thì si lỏng, lơi
lỏng thì trùng sđộngn, tng đng lên thì s làm cho m b bứt rứt[22].
Khí của vị ngọt, bên ngoài không thông với nhục, vì thế mới nói vị ngọt đi theo
với nhục”[23]