THIÊN 60: NGỌC BẢN
Hoàng Đế hỏi: "Ta cho rằng cây kim nhỏ chỉ là 1 vật nhỏ, thầy lại nói rằng tác
dụng của cây kim trên hợp với Trời, dưới hợp với Đất, giữa hợp với con người, Ta
cho rằng thầy đã khen tác dụng của cây kim 1 cách quá đáng chăng ! Ta mong
được nghe thầy giải thích về lý do nào như thế ?”[1].
Kỳ Bá đáp : "Có vật nào to hơn trời không ? Nay nếu muốn tìm vật nào to hơn cây
kim, thì duy chỉ cần 5 loại binh khí là được[2]. Những loại binh khí này là dùng
vào việc giết người, chứ không như những cây kim có thể cứu sống mạng
người[3]. Vả lại, con người được xem là qúy trng nhất trong Trời Đất, họ lại
không thể tham vào Tri Đất hay sao ? Ôi ! Phép trị dân cũng giống như sử dụng
cây kim chữa bệnh vậy[4]. Khi chúng ta so sánh giữa cây kim cm và năm loi
binh khí, biết cái nào (kim và binh khí) nhỏ hơn cái nào ?”[5].
Hoàng Đế hỏi: "Có loại bệnh, bắt đầu bởi việc vui giận không lường, ăn uống
không điều độ, Âm k bất túc, Dương k hữu dư, doanh k không vận hành,
phát ra thành chứng ung thư[6]. Âm Dương bất thông, hai loại nhiệt nội và ngoi
cùng đánh nhau sẽ sinh ra mủ, loại bệnh ung thư này có thể dùng tiêu châm để
chữa trị được không ?”[7].
Kỳ Bá đáp : "Khi mà tà khí đi sâu vào để gây thành bệnh rồi, thì cho dù có bậc
thánh nhân cũng kng thể hóa trnó, tức là làm thế nào để cho tà khí không th
lưu li được[8]. Ví như 2 đoàn quân sức mnh ngang nhau, cờ sí phất phới trước
mặt nhau, gươm giáo lấp lánh bầy ra ở giữa cánh đồng, đó không phải mưu lược
trong 1 ngày mà có được[9]. Trong 1 c, lệnh của vua nếu có thể khiến cho
ngườin thi hành lệnh vua cấm chỉ các binh sĩ dùng gươm giáo gây ra nạn tai, đó
không phải do sự giáo dục trong 1 ngày, trong 1 phút chốc mà được vậy[9]. Ôi !
Nay đến như cuộc sống cẩu thả khiến cho thân hình bị phải bệnh ung thư bmáu
mủ tụ lại, đó không phải là do những người này sống tách xa với cái đạo dưỡng
sinh hay sao ?[10] Ôi ! sự sinh ra của ung thư, sự thành hình của máu mủ không từ
trên Tri rơi xuống, cũng không từ dưới đất chui lên, mà do sự tích chứa dần dần
để sinh ra vậy[11]. Vì thế bậc thánh nhân biết lo liệu khi ung thư máu mủ chưa
thành hình, còn kngu thì s chỉ thấy và biết được khi ung thư và máu mủ đã thành
hình vậy”[12].
Hoàng Đế hỏi: " Khi ung t đã thành hình rồi thì nó không cho chúng ta biết
được, khi mủ đã tụ thành ri thì nó kng cho ta thấy được, vậy phải làm sao
?”[13].
Kỳ Bá đáp : "Khi mủ đã thành, mưi người sẽ chết hết chín, vì thế bậc thánh nhân
không để cho nó thành, bng cách nêu rõ các phương ngăn ngừa và chữa trị hay
nhất, viết lại trên thẻ tre và luạ, giúp cho những người tài năng dựa vào đó để tiếp
nối, để truyền lại cho hậu thế, không bao giờ thất truyền, giúp cho những người
không thấy và không biết cái nguy của bệnh này”[14].
Hoàng Đế hỏi: "Khi đã thành mvà máu thì mi biết là gặp việc tử vong chăng ?
Không thể dùng tiu châm để trị được ư ?”[15].
Kỳ Bá đáp : "Dùng tiu châm để châm vào nơi vết nhỏ, công lao ít, dùng đại châm
để châm vào nơi vết lớn, tai hại xảy ra nhiều hơn[16]. Cho nên nếu đã thành mvà
máu, chỉ nên dùng biếm thạch và phi cm để châm lấy máu mủ là tốt nhất”[17].
Hoàng Đế hỏi: "Bệnh ung thư có những chuyển biến ác liệt, như vậy chúng ta hoàn
toàn không có cách chữa trị hay sao ?”[18].
Kỳ Bá đáp : "Vấn đề này, phải dựa vào snghịch thuận của bệnh để quyết
định”[19].
Hoàng Đế i: "Ta mong được nghe về vấn đề thuận nghịch”[20].
Kỳ Bá đáp : "Vì tng phủ bị nội thương, ung thư biểu hiện bằng 5 nghịch chứng:
tròng trng mắt hiện lên màu xanh, tròng đen mắt thu nhỏ lại, đó là nghịch chứng
thnhất[21]. Uống thuốc vào ói trra, đó là nghịch chứng thứ hai[22]; Vùng bụng
đau, khát c dữ dội, đó là nghịch chứng thứ ba[23]; Vai và cy xoay trở bất
tin, đó là nghịch chứng thứ tư[24]; Tiếng nói bị tắt, sắc diện hiện lên mầu thoát
huyết, đó là nghịch chứng thứ năm[25]. Trừ 5 nghịch chứng trên, còn lại đều gi là
thuận”[26].
Hoàng Đế hỏi: "Các loại bệnh khác cũng đều có nghịch chứng và thuận chứng, ta
có thnghe thầy giải thích được không ?”[27].
Kỳ Bá đáp : "Bụng b trướng, thân hình nhiệt, mạch đại, đó là nghịch chứng thứ
nhất[27]; Bụng bị kêu sôi mà đầy, tứ chi b lạnh và tiêu chy, mạch đại, đó là
nghịch chứng thứ hai[28]; Ra máu mũi kng ngừng, mạch đại, đó là nghịch
chứng thứ ba[29]; Ho mà tiu ramáu, hình thể cơ nhục héo gầy, mạch tiểu mà hữu
lực, đó là nghịch chứng thứ tư[30]; Ho mà hình thnhục héo gy, thân hình
phát nhit, mch tiểu mà tật (sác), đó là nghịch chứng thứ năm[31]. Những nghịch
chứng như vậy sẽ phải chết trong vòng không quá 15 ngày[32].
Dưới đây là ngũ thịnh cấp chứng, chết gấp: bụng to mà phát trướng, tứ chi lạnh
buốt, hình thể cơ nhục bị héo gầy, tiêu chảy không ngừng, đó là nghịch chứng thứ
nhất[33]; Bụng bị trướng và tiêu ra máu, mạch đại, có lúc ngưng, đó nghịch
chứng thứ hai[34]; Ho và tiu tiện ra u, cơ nhục thoát gầy, mch bác (cn tạng
b kiệt), đó là nghịch chứng thứ ba[35]; Nôn ra u, ngực bị đầy và dn ra đến sau
lưng, mạch tiểu và tật (sác), đó là nghịch chứng thứ tư[36]; Ho và ói, bụng trướng,
thêm chng xôn tiết, mạch tuyệt, đó là nghịch chứng thứ năm[37]. Nvậy, chỉ
trong khoảng 1 ngày là chết[38]. Người thầy khéo nếu không xét cho kỹ những
trường hợp như trên để rồi châm 1 cách cẩu thả, gọi là nghch trị vậy”[39].
Hoàng Đế hỏi: "Thầy đã i về tác dụng củay kim thật tuyệt vời, nó có thể phối
hợp với Thiên Địa, trên tình được Thiên văn, dưới đo được Địa kỷ, bên trong phân
biệt được ngũ tạng, bên ngoài ứng với lục phủ, kinh mạch có 28 hội, tất cả đều có
vận hành tuần hoàn của nó[40]. Có người cho rng cây kim chỉ có thể giết người
đang sống, mà không thể cứu được người sắp chết, Thầy có thể chống lại ý kiến đó
không ?”[41].
Kỳ Bá đáp : "Nếu phép châm mà kng đúng thì s giết chết người đang sống, chứ
không thể cứu được người sắp chết”[42].
Hoàng Đế i: "Ta nghe như vậy, trong lòng bất nhân (bất nhẫn) quá, Tuy nhiên, ta
mong được nghe giải thích về cái đạo của việc cm, khiến cho người thầy thực
hiện cẩu thả làm hại người khác”[43].
Kỳ Bá đáp : "Đây là 1 cái đạo rất rõ ràng, rất tất nhiên, người không khéo dụng
châm sví như đao kiếm có thể giết người, như uống rượu thì sẽ say vậy, Ta
không cn phải chẩn đoán, xét rõ mà cũng thể biết được”[44].
Hoàng Đế i: "Ta mong được nghe cho rốt ráo”[45].